|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
ta năm đấy cũng không phải ngoại lệ. Tô Bạch Mai lúc ấy còn ở thanh quán, bởi vì cầm kỳ thư họa đều giỏi, lại vô cùng xinh đẹp, cho nên rất được tôn sùng, được tôn vinh là bông hoa đẹp nhất, mọi người liền hào hùng gán ghép cùng danh phận Trạng Nguyên của ta, mặc dù ta chỉ là vô tình lui tới, nhưng cũng khó tránh khỏi có phần đắc ý, đồng thời cũng sợ bị bạn đồng lứa coi thường, liền tặng cho Tô Bạch Mai một bài thơ, đại khái là chính bài thơ này đã gây phiền toái cho ta.”
“Bài thơ gì vậy?” Nghe phu quân nói tuy nàng vẫn chưa hiểu về cuộc sống của đàn ông, Nguyên Nghi Chi thấy đáy lòng có chút buồn, nhưng cũng có mấy phần tò mò.
“Lúc ấy tất cả mọi người đều lấy tênTô Bạch Mai làm đề thơ, chính là “Bạch Mai” .” Ngay đó Tạ Ung nhẹ giọng ngâm :
Băng tuyết lâm trung trước thử thân,
Bất đồng đào lý hỗn phương trần.
Hốt nhiên nhất dạ thanh hương phát,
Tán tác càn khôn vạn lý xuân
(“Bạch Mai”)
[ Dịch thơ :
Băng tuyết trong rừng phủ tấm thân,
Chẳng cùng đào mận loạn phương trần.
Hốt nhiên một tối hương thanh ngát,
Bừng khắp đất trời vạn dặm xuân.
ND : Điệp Luyến Hoa ">
Nguyên Nghi Chi nhẩm lại bài thơ, nàng không coi nhẹ chuyện này nhưng giờ lại có vài phần trầm trọng, hơn nữa tâm trạng càng thêm nặng nề, nàng miễn cưỡng cười nói: “Nói vậy vị Tô Bạch Mai này quả là xinh đẹp bất phàm rồi, có thể được phu quân đem tặng một bài thơ hay đến vậy.”
Tạ Ung lắc đầu một cái, “Ta và nàng căn bản không có quan hệ gì, lúc đó chẳng qua là vì sự háo thắng mà làm ra bài thơ thôi.”
Người như Tạ Ung không phong lưu thì quả là uổng, năm đó vừa mới mười chín tuổi đã liên tiếp giành được các chức danh Tam Nguyên. Mà quả thật hắn cũng từng dương dương đắc ý, mọi người tâng bốc khiến hắn cũng quên trời đất. Năm đó đến thanh lâu uống rượu, lại được đông đảo mỹ nữ ngưỡng mộ, sùng bái, ánh mắt vây lượn, đang lúc mọi người hào hứng, tùy bút liền viết nên một bài như vậy, thật ra thì cũng coi như là thỏa khát vọng thơ ca, chứ không hẳn là tặng một danh như vậy.
Thơ vừa mới được ngâm, tự nhiên trở nên phổ biến một thời, bị đám sĩ tử truyền miệng khen ngợi, cực kỳ sùng bái, không hổ danh là Tam nguyên đại tài tử.
“Bởi vì bài thơ này, tất cả mọi người đều cho là ta có tình ý với Tô Bạch Mai, nhưng ta thậm chí không hề gặp mặt riêng nàng ta trước đó.” Tạ Ung thở dài, vẻ mặt có chút nặng nề.”Thật ra thì ta đối với thanh lâu từ trước đến giờ không có ấn tượng tốt, nàng cũng đã là dâu Tạ gia, ta cũng không ngại nói cho nàng biết việc xấu trong nhà. Tạ gia chúng ta vốn cũng được coi là danh môn thế gia, có điều liên tiếp mấy đời đều là con một, đàn ông đọc sách thánh hiền lại không có tiền đồ, dần dần suy thoái xuống dốc, đến đời phụ thân ta, vốn cũng có mấy trăm khoảnh ruộng tốt, cũng có nhà lớn, nhưng phụ thân thi tú tài, thi Cử nhân mấy lần đều rớt, dần dần chán nản, rơi vào bể trầm luân chốn thanh lâu, sống mơ mơ màng màng. Ông chán ghét ánh mắt kì vọng của vợ, mà những cô gái chốn thanh lâu lại vì tiền mà ca tụng ông, sau đó ông say mê một nàng hoa khôi, tình nguyện vì nàng tán gia bại sản để chuộc nàng, đáng tiếc tiền tiêu sạch rồi, nàng ta liền đi làm tiểu thiếp cho Thứ sử Kinh Châu. Phụ thân lúc ấy đã mắc bệnh từ chốn thanh lâu, vì nóng giận mà qua đời, khi đó ta mới mười ba tuổi, mới vừa trúng tú tài.”
Nguyên Nghi Chi cầm tay Tạ Ung, truyền sự ấm áp của nàng cho hắn.
Nàng biết cuộc sống của cô nhi quả mẫu rất khó khăn, không ngờ Tạ gia còn có quá khứ tủi nhục như vậy.
Nguyên Nghi Chi khi vừa được gả vào Tạ phủ, nghe bọn hạ nhân gọi Tạ Ung trẻ tuổi như vậy là “Lão gia” còn cảm thấy buồn cười không thôi, nhưng bây giờ nghĩ lại, năm đó Tạ Ung mới mười ba tuổi phụ thân đã qua đời, không thể tránh khỏi bị buộc từ”Thiếu gia” lên trở thành”Lão gia” , không thể không gánh vác trách nhiệm nặng nề của người đứng đầu gia đình, đã phải chịu biết bao đắng cay lo sợ bất an ?
Tạ Ung lớn lên trong gia đình như vậy, còn có thể liên tiếp giành được các ngôi vị đầu bảng, thủ khoa duy nhất, có lẽ không chỉ có thiên phú, mà chắc hắn tâm huyết bỏ ra còn gấp mấy lần.
Tạ Ung đưa tay nàng vào ngực, nói: “Vì làm đám tang cho cha mà chỉ còn lại căn nhà ba gian hơi dột nát, đất đai cũng sớm bị phụ thân cầm cố, vì để cho ta có thể tiếp tục đèn sách, mẫu thân ngày đêm thêu thùa, hiện tại mắt bà không tốt lắm, chính là vì lúc đó phải chịu đựng quá mức.”
Nguyên Nghi Chi nhẹ giọng nói: “Lúc đó quả thật mẫu thân đã không hề dễ dàng mà sống, ngược lại rất chí khí, làm người ta kính nể.”
Có một người chồng như vậy mà sau đó vẫn cắn răng nuôi con khôn lớn thành tài, làm một người quả phụ như vậy quả thực phải có nghị lực rất nhiều.
Tại thập niên đó, cung dưỡng một người đọc sách là chuyện cực kì khổ, mà Tạ mẫu sau khi gia đình suy tàn vẫn tiếp tục cố gắng, bà quả thật rất vĩ đại.
Cũng bởi vì duyên cớ này, Tạ Ung là người con chí hiếu, trừ phi vạn bất đắc dĩ, hắn tuyệt sẽ không chọc giận mẫu thân.
Đây cũng là lí do mà trong cuộc hôn nhân với Đinh Cẩm Tú, có lúc hắn biết rõ là Đinh Cẩm Tú bị uất ức, nhưng cuối cùng vẫn giữ im lặng.
Hiện tại hắn đã hiểu ra cách hiếu thuận của hắn không đúng, ngu ngốc hại không ít người, cũng hại cả mình.
Nguyên Nghi Chi hiểu sự im lặng của hắn, dịu dàng nói: “Về sau ta sẽ hiếu thuận mẫu thân, để mẫu thân có thể an hưởng tuổi già.”
Chương 14
Tạ Ung ôm chặt nàng, “Nghi Chi, ta nói những thứ này là để cho nàng hiểu rõ nội tình nhà ta, không phải để cho nàng nhân nhượng mẹ đến cam chịu. Ta hiểu mẹ cũng có lúc quá cố chấp, tính khí cũng không thuận, nàng không cần phải gây xung đột trực tiếp với bà, ta sẽ giúp nàng xử lý.”
Nguyên Nghi Chi ở đáy lòng có phần kinh ngạc, không ngờ phu quân cùng mẹ cả lại có cái nhìn giống nhau, đều cho rằng nàng không nên cùng Tạ mẫu xung đột ngoài mặt, xem ra Tạ Ung thật lòng nghĩ cho nàng đấy. Nàng ngọt ngào cười một tiếng, nói:
“Xuất giá tòng phu, phận làm vợ là phải nghe lời chồng mà.”
Nếu hắn thật lòng nghĩ cho nàng, nàng làm sao có thể không tuân theo chứ?
Mẹ cả đã nói, nữ nhân quá mạnh mẽ độc lập thì cũng khó có thể khiến cho nam nhân yêu thích chiều chuộng, họ lại thường kính nể những người phụ nữ như vậy, hoặc giả là kính trọng chứ yêu thương thì có lẽ rất ít như vết xe đổ là Đinh Cẩm Tú.
Tạ Ung rất yêu thích bộ dáng điềm đạm lại có chút đáng yêu của Nguyên Nghi Chi, vừa thức thời mà vẫn ngọt ngào động lòng người, khiến cho hắn từng bị cho cuộc hôn nhân trước gây biết bao mệt mỏi khốn khổ, rốt cuộc cũng lấy lại được sức sống.
Hắn đã từng coi hôn nhân là việc nên tránh xa, nhưng bây giờ hắn bắt đầu không muốn xa rời cuộc hôn nhân này, nhờ có nữ nhân này hắn mới thực sự cảm thấy vui vẻ ấm áp. Ở cùng nàng khiến hắn nhẹ nhõm tự tại, cho dù không nói lời nào, cũng làm cho hắn cảm thấy rất thoải mái.
“Kia, sao hôm nay phu quân lại nhắc tới Tô Bạch Mai vậy?” Nguyên Nghi Chi đối với nữ nhân này vẫn có chút để ý.
“Mới vừa rồi Tứ đệ nói với ta, Tô Bạch Mai tựa hồ có điều gì đó muốn đụng chạm tới ta, ta muốn đi qua đó một chút.”
Thật ra thì điều Tạ Ung để ý hơn là làm sao Tô Bạch Mai lại đúng lúc tìm được em vợ Nguyên Bình Chi, còn cố ý thông qua Nguyên Bình Chi truyền lời tới hắn, đây có vẻ giống như một âm mưu.
Mà âm mưu diễn ra ngay lúc tân hôn hạnh phúc của hắn, dù sao đây cũng là việc không tốt, hơn nữa rất có thể là nhằm vào Nguyên Nghi Chi, điều này càng làm cho hắn không thể không nghiêm túc xem xét, coi đó là một mối nguy hiểm lớn.
Kỹ nữ thuộc về tầng lớp thấp kém, địa vị vô cùng đê hèn, nhưng danh kỹ thì không phải, danh kỹ vốn gắn liền với danh nhân và tiền tài, năng lực giao tiếp của họ cũng kinh người, thậm chí có thể có quan hệ với nhiều người tai to mặt lớn, việc dẫn hoàng thượng vào màn khách danh kỹ từ xưa cũng không ít, họ có lẽ không làm được những chuyện đại sự cho dân cho nước, nhưng nếu như họ muốn làm chuyện xấu, lại tương đối dễ dàng.
Lăn lộn trên quan trường mười một năm, Tạ Ung đã sớm học được rằng không nên đánh giá thấp bất cứ người nào, dù nàng chỉ là một kỹ nữ nhỏ bé.
Phủ Tô Bạch Mai nằm trên khu nhà giàu của Kim Lăng, là một tòa viện ba gian, hoa cỏ cây cối được trồng khắp nơi, phòng xá gọn gàng sạch sẽ, xem ra quả thật không tệ.
Tô Bạch Mai nhìn thấy Tạ Ung liền có chút vui mừng, sau đó lại thấy Tạ Ung dắt tay Nguyên Nghi Chi từ trên kiệu xuống thì lại kinh ngạc một lúc lâu.
Có điều mỹ nữ thì nàng cũng đã gặp không ít, rất nhanh liền khôi phục vẻ tự nhiên mỉm cười, hướng Tạ Ung cùng Nguyên Nghi Chi hành lễ, nói: “Sáng sớm ta có nghe tiếng Hỉ Thước đầu cành, liền nghĩ ngày hôm nay sẽ có chuyện tốt, không ngờ đúng là được gặp hai người, thật đúng là khách quý nghênh môn, thật quý hóa cho kẻ hèn mọn này.”
Tạ Ung sắc mặt không thay đổi gật đầu một cái, “Đã lâu không gặp.”
Nguyên Nghi Chi nhanh chóng quan sát vị tiền nhậm hoa mị trước mặt, thấy nàng tư thái yểu điệu, mái tóc tùy ý vãn một
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




