watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4486 Lượt

hắn có thể cứ vậy mà yên tâm sao. “Có lẽ mẫu thân của đứa nhỏ đã ở bên cạnh chăm sóc, cho nên thế tử mới không vội đến gặp nó.”

“Mẹ ruột của nó đã qua đời rồi.” Hắn nói, vẻ mặt không chút thay đổi.

Nàng thoáng chút sửng sốt, bất quá cũng không hỏi nhiều về chuyện mẹ ruột của đứa bé, đây cũng không phải là việc mà bản thân mình có thể hỏi đến, đạo lý này Thanh Đại vẫn hiểu. “Như vậy, so với việc đến chỗ ta, thế tử vẫn nên đi xem tình hình đứa nhỏ trước, thử kiểm tra xem nó có bị nội thương ở những vùng kín hay không.”

Chu Kí Vân thật sự không ngờ nữ tử trước mặt lại nói ra những lời như vậy, càng không hy vọng nàng tỏ vẻ hào phóng, cố tình thể hiện bộ dạng từ mẫu nhằm tạo ấn tượng tốt với mình.

“Hôm nay là ngày thành thân của ta và ngươi.” Hắn tin chắc rằng trên đời này không một nữ tử nào có thể vui vẻ khi bị tân lang bỏ mặc trong ngày cưới, Chu Kí Vân cũng không hy vọng nhìn thấy ánh mắt ai oán của nàng.

“Hay là thế tử lo lắng ta bỏ trốn?” Thanh Đại bật cười hỏi.

Hắn liếc mắt, sâu sắc nhìn nàng. “Đã gả vào đây thì chính là thế tử phi của ta, ta tuyệt đối không khiến ngươi chịu bất kì ủy khuất nào, cho nên không cần cố tình quan tâm đến Thịnh nhi.”

“Có phải ý của thế tử là ta không cần phải tỏ ra biết điều?” Nam nhân này cho rằng nàng giả vờ, bất quá Thanh Đại không bận tâm, bởi vì cả hai bọn họ vẫn chưa hiểu biết đầy đủ về đối phương, dù có nghĩ như vậy cũng là bình thường. “Ta còn nghĩ rằng đây là điều thế tử muốn, hay là Quan tam thiếu gia đã lầm lẫn ý người chăng?”

“Không, biểu hiện lúc này của ngươi chính là điều ta trông đợi, chỉ là…… chuyện của Thịnh nhi để mình ta lo là đủ rồi.” Chu Kí Vân dù trong lời nói có vẻ phòng thủ cũng không khiến cho Thanh Đại cảm thấy kỳ quái, hơn phân nửa chính là sợ nàng khi dễ việc nữ tử khác đã sinh con cho hắn, điều này nàng có thể hiểu được.

Thanh Đại không tranh luận thêm, chỉ ôn hòa giải thích. “Vâng, ta đã biết, chẳng qua ta thỉnh thế tử đi thăm đứa nhỏ cũng là vì chính mình. Theo đoàn rước dâu lặn lội đường xa đến đây, ta thật sự không biết bản thân mình có thể lại cầm cự được bao lâu, đến lúc đó…… Vạn nhất không cẩn thận mà ngủ thiếp đi, chỉ sợ thế tử thứ trách tội.” Nàng hy vọng hắn nghe và hiểu được ý tứ của c mình.

“Ta hiểu.” Chu Kí Vân đột nhiên rõ ràng. Đối nữ tử yếu đuối này mà nói, lộ trình nàng đã trải qua cũng không phải là ngắn, hắn liền chấp nhận lời giải thích của nàng.

Bà mối ở một bên lấy làm lo lắng, vội vàng đem khăn đỏ trùm lại trên đầu tân nương, sau đó đem gậy hỷ đến cho tân lang giở nó lên, bản thân lại không ngừng thốt ra những lời chúc tốt đẹp, nói rằng nhất định phải hoàn thành tất cả nghi thức thì mới được.

Sau đó Chu Kí Vân mang tới hai ly rượu, một chén cho Thanh Đại, chén còn lại tự mình uống trước, một hơi cạn sạch.

Thấy hắn uống xong rượu giao bôi, Thanh Đại

cũng nâng chén nhấp môi.

“Đêm nay ngươi cứ nghỉ ngơi trước đi.” Chu Kí Vân trầm giọng nói.

“Đa tạ thế tử thông cảm.” Nàng khẽ cuối đầu. “Bất quá…… Ngày mai vương gia cùng vương phi hỏi về chuyện đêm nay, thỉnh thế tử lên tiếng giúp ta giải thích.” Tân lang không có qua đêm ở tân phòng, việc này không có khả năng giấu giếm, Thanh Đại cũng không hy vọng mình trở thành đối tượng bị trách cứ, đương nhiên phải nhờ hắn ra mặt rồi.

“Việc này là đương nhiên.” Chu Kí Vân không cần nghĩ ngợi nhận lấy trách nhiệm.

“Như vậy, ngày mai liệu có thể gặp….. ta vẫn chưa biết đứa nhỏ kia tên gọi là gì?” Thanh Đại dò hỏi.

“Thịnh nhi.” Hắn thuận miệng trả lời.

Nàng nhẹ nhàng cúi đầu

đầu .“Thì ra nó gọi là Thịnh nhi…… Ngày mai, sau khi đã bái kiến qua vương gia cùng vương phi, hy vọng thế tử có thể cho ta gặp gỡ Thịnh nhi.”

Người nữ tử trước mắt này khiến cho Chu Kí Vân càng lúc càng không nắm bắt được. Hắn biết thái độ của mình hoàn toàn lạnh nhạt, thậm chí không có đến nửa câu ôn nhu dịu dàng, trước sau đều tỏ vẻ khó chịu, bất quá nàng tựa hồ không có chút bất mãn, như những gì hắn vừa tận mắt chứng kiến. Nàng luôn tỏ ra bình thản, tao nhã ứng đối, nhưng bất tri bất giác lại làm chủ được nội dung cuộc trò chuyện giữa hai người. Đây cũng không phải là việc mà nử tử bình thường có khả năng làm được.

“Chuyện này để mai bàn sau.” Chu Kí Vân vẫn chưa xác định bản thân mình có muốn để cho nàng gặp gỡ hài tử hay không. Hắn không hy vọng nàng miễn cưỡng yêu thương Thịnh nhi, cũng không muốn khi gặp mặt nàng sẽ để lộ ra thái độ thương hại hoặc ghét bỏ. Chỉ cần là chuyện có thể làm thương tổn đến Thịnh nhi, hắn đều phải hết sức ngăn chặn.

Thanh Đại không tỏ ý phản đối, nhẹ nhàng đứng dậy. “Vâng, như vậy thế tử cũng nên ghé qua thăm hài tử của người đi, ta nghĩ nó thực sự cần phụ thân mình ở bên cạnh lúc này.”

“Ân.” Mới vừa rồi, việc hài tử biến mất đã khiến tâm trí hắn bấn loạn, đêm nay cũng không có tâm trạng tìm hiểu những vấn đề khác, thế nên vội xoay người bước nhanh ra khỏi tân phòng.

Đợi hắn vừa xoay lưng ra khỏi phòng, Thanh Đại liền đưa mắt nhìn bà mối cùng các tì nữ trong phòng, mỉm cười nói: “Thế tử đã đi rồi, các người cũng không cần hầu hạ ta nữa, lui xuống cả đi.”

Bà mối cùng mấy tỳ nữ đưa mắt nhìn nhau rồi lần lượt cúi người lui ra.

Sau khi bọn họ rời đi, chỉ còn lại tân phòng trống rỗng.

“Tiểu thư sao người không giữ cô gia ở lại?” Thải Hà xác định mọi người đã đi hết mới lên tiếng hỏi.

Thanh Đại thu lại nụ cười trên khóe môi. “Bởi vì ta mệt chết đi được…… Trước tiên hãy giúp ta tháo chiếc mão phượng này xuống, hơn nữa mấy ngày nay cũng không có được giấc ngủ ngon, giờ phải ngủ một giấc thật sảng khoái thì mới có sức mà ứng phó chuyện tiếp theo.”

Vừa giúp tiểu thư tháo bỏ mão phượng, lại nghĩ tới đêm động phòng hoa chúc lạnh lùng này, Thải Hà vẫn vì nàng mà cảm thấy đau lòng. “Ai biết cô gia đã có đứa con năm tuổi rồi cơ chứ, bằng không tiểu thư cũng có thể suy nghĩ kỹ một chút, sẽ không nhanh như vậy liền đồng ý……”

“Hiện tại nói đến chuyện đó cũng vô dụng, nếu đã gả tới đây, thì phải nghĩ cách để có thể an tâm sinh sống.” Thanh Đại không suy nghĩ về chuyện đã qua để rồi hối hận với quyết định của bản thân, trước mắt chỉ có thể tiến lên phía trước, không cần phải quay đầu nhìn lại.

Thải Hà cũng không dám có thêm ý kiến gì, vội vàng giúp tiểu thư tẩy đi son phấn trên mặt, rồi cởi bỏ búi tóc trên đầu cùng với khăn choàng trên người.

“Ngày mai cuộc chiến mới thật sự bắt đầu…… Thải Hà, lúc rảnh rỗi hãy thường xuyên tiếp cận với các nô bộc trong vương phủ, cùng bọn họ giao hảo, nắm tình hình một chút, càng chi tiết càng tốt. Ta cũng không muốn rơi vào thế bị động, chỉ có thể nhu nhược để mặc người ta vây hãm.” Thanh Đại nhìn vào gương đồng dặn dò tì nữ.

“Tiểu thư yên tâm, đây là sở trường của nô tỳ.” Thải Hà hưng phấn vui vẻ cười nói.

Thanh Đại mỉm cười. “Chính vì sở trường này, ta mới cho ngươi theo làm tì nữ xuất giá.”

“Tiểu thư cứ việc yên tâm, việc này cứ giao cho nô tỳ.” Được tiểu thư khen ngợi, Thải Hà đắc ý nói.

“Ân.” Thanh Đại ngáp dài, đầu óc cũng vì quá mệt mỏi mà có chút trì độn, quyết định không suy nghĩ nữa, mọi việc đều để đến sáng mai rồi tính.

Sau khi hầu hạ tiểu thư lên giường nghỉ ngơi, nàng toan thổi tắt ánh sáng trên cặp đèn hoa chúc đỏ thẫm, nhưng đã bị Thanh Đại ngăn lại

“Cứ để như thế, ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi.” Nàng nói.

“Vâng.” Thải Hà quay lại trả lời, sau đó nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng.

Nghiêng người nằm trên giường, Thanh Đại cho rằng mình sẽ nhanh chóng rơi vào giấc ngủ, nhưng rốt cuộc lại nhìn chằm chằm vào ánh nến, hai mắt không cách nào nhắm lại. Nàng nhớ tới những ngày còn ở nhà, mọi việc đều có cha mẹ cùng huynh trưởng lo lắng, nàng chưa bao giờ phải phiền não điều gì, nhưng sau này chỉ có thể dựa vào chính mình mà thôi.

Giờ phút này, nàng thật sự rất nhớ nhà, lại càng nhớ người thân đến da diết.
Chương 2

Theo tục lệ, tân nương được gả vào hôm trước, hôm sau sẽ phải đến thỉnh an cha mẹ chồng. Có trải qua nghi thức này thì mới được chính thức thừa nhận là dâu con trong gia đình.

Vài tì nữ đang hầu hạ Thanh Đại khoác lên người bộ y phục thường ngày sang trọng của các mệnh phụ phu nhân. Kỳ thực, nó cũng giống với váy áo thông thường, chỉ khác biệt ở chi tiết hoa văn trang trí trên viền áo – theo quy định của vương triều thì bá tánh thường dân không được dùng chỉ thêu màu vàng. Trên đầu nàng còn đeo một búi tóc giả tinh xảo được kết từ tơ vàng cùng chỉ bạc, thêm vào đó là những món trang sức quý giá được cài lên mái tóc, khiến dáng vẻ vốn thuần khiết tao nhã của nàng lại tăng thêm phần quý phái.

“…Sắp đến giờ rồi, thế tử phi đâu?”

Nghe tiếng nói trầm thấp, mạnh mẽ từ bên ngoài truyền vào, Thanh Đại chợt nhận ra từ tối qua đến giờ, đây là lần đầu hắn chủ động mở miệng hỏi chuyện. Nàng hít một hơi thật sâu, trong lòng có chút khẩn trương. Đương nhiên không phải vì hắn mà chính vì việc chuẩn bị bái kiến cha mẹ chồng.

Thôi

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT