|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
hơn cho cơ thể mà thôi. Hừm muốn trốn sao, đâu có dễ như vậy, nếu để con bé trốn trước mắt mình, danh tiếng kia của hắn hẳn là đem vứt luôn cho rồi.
Đi hết nửa ngày, cuối cùng đoàn rước dâu cũng đến Diêm la cốc. Diêm la cốc nằm sát đáy vực diêm la, nhìn thoáng qua chỉ là một cánh rừng rậm âm u, nhưng thật ra bên trong lại có một tòa thành kiên cố. Nơi này lúc trước chính là nơi ông ngoại hắn ẩn thân trốn khỏi truy bắt của triều đình. Phụ Thân hắn rất ghét nơi này, ông nói ông suýt chút nữa đánh mất mẫu thân hắn ở đây, nên Diêm cốc của hắn khiến ông không thích chút nào.
Bên cạnh cốc còn có trận pháp hoa đào, nơi ở lúc trước của Yên Phi, thê tử yêu của thúc phụ hắn, cũng chính là hoàng đế Triệu quốc này. Cũng may ông ta tìm được thê tử, nếu không e rằng ngai vị kia lại bắt hắn thừa kế, thế thì thật không ổn chút nào.
Nhạc phụ này của hắn quá giỏi đi thôi, ông ta thực sự đã khiến phụ mẫu hắn đến Diêm cốc chủ trì cho hôn sự này. Từ ngày Thương Vũ rời bỏ ngôi vị tiểu vương gia, lưu lạc giang hồ rồi tự lập lên Diêm La Cốc, phụ mẫu hắn luôn phản đối. Thế nên dù hắn có dùng cách gì mời họ ghé Diêm cốc, họ cũng chẳng thèm ngó đến một lần. Thế mà nay không những đến cốc, phụ mẫu hắn còn thực sự lấy quyền trưởng bối, chuẩn bị hỷ sự long trọng đón đôi tân nhân.
Cả đường rước dâu Nguyệt Phù đều lớn tiếng phản đối hôn sự này. Nhưng sau đó chẳng biết Trầm Thiên nói gì với nàng khiến Nguyệt Phù ngoan ngoãn cùng Thương Vũ bái đường thành thân.
Ngồi Trong Hỷ Phòng, Nguyệt Phù trầm tư suy nghĩ. Trầm Thiên nói với nàng sẽ cho nàng quyển sách dạy bày và phá trận làm của hồi môn nếu nàng chịu bái đường. Ông còn nói nơi này là Diêm La cốc, vậy phu quân nàng chính là Nha Vô Ảnh nổi danh trên giang hồ là kẻ có ngàn khuôn mặt.
Nàng còn nghe nói hắn cũng chính là cao thủ bày trận. Nàng không muốn dùng thân phận biểu muội gả cho hắn, bởi nàng không muốn rõ ràng là phu quân của nàng nhưng lại mang danh nghĩa biểu muội. Nếu sau này phải đổi lại thân phận thì phải thế nào. Nhưng của hồi môn kia quả nhiên hấp dẫn, thôi thì cứ lấy được sách, sao chép lại nó rồi nghĩ cách giải quyết rắc rối này sau vậy.
Chương 8: Hôn Sự(2)
Hỷ Phòng được trang hoàng vô cùng lộng lẫy, các khung cửa toàn bộ được sơn màu đỏ, chữ Hỷ vàng kim tinh tế dán trên các khung cửa một cách cẩn thận, khiến căn phòng nhìn hết sức bắt mắt. Ánh sáng từ đôi nến long phụng tỏa ra một hương thơm dịu nhẹ khiến người ta vô cùng thoải mái. Trong gian phòng có một bộ bàn ghế, trên bàn là hai chung rượu gia bôi của tân lang và tân nương. Tân nương ngồi gật gù trên Giường hỷ, thỉnh thoảng giật mình mở mắt vì bị nha hoàn bồi giá Tiểu Ngọc khẽ gọi. Cả một ngày dài mệt mỏi Tử Linh chẳng biết mình đã thiếp đi từ khi nào. Khi nàng mở mắt cũng là lúc Thương Vũ đang nhẹ nhàng tháo mũ phượng nặng trịch trên đầu nàng khiến Tử Linh bị giật mình một chút. Chẳng biết hắn vào phòng từ lúc nào, chẳng thấy tiểu Ngọc đâu nữa . Trong Hỷ Phòng hiện giờ chỉ còn lại Tử Linh đang và Thương Vũ. Thấy nàng mơ màng mở mắt, hắn nhẹ nhàng cười nói :
- Nàng cứ ngủ tiếp đi, hẳn là nàng mệt lắm rồi, đi một quãng đường xa như vậy kia mà…Hắn dịu dàng kéo chăn đắp cho tiểu nương tử đáng yêu của mình, sau khi trút bỏ hỷ phục nặng nề hắn cũng nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh nàng, sợ hành động của mình khiến nàng hoảng sợ. Tử Linh đang trong mơ màng vội vàng ngồi bật dậy kêu to :
- Hôn sự….chúng ta còn chưa xong mà….
-Sao ? Thương Vũ có chút buồn cười,tiểu nương tử của hắn, nàng không phải là mớ ngủ chứ ?
- Còn phải uống rượu giao bôi…còn…cò phải động phòng….Mặt Tử Linh ửng đỏ khi nàng nói đến động phòng.
Cả buổi tối nay, khi Tử Linh một mình ngồi trong hỷ phòng, nàng đã nghĩ rất kỹ. Nàng thích hắn, rất rất thích hắn, nhưng dù nàng có thực sự cùng bái đường, hắn vẫn là phu quân của biểu muội Nguyệt Phù. Chỉ có cùng hắn thực sự có vợ chồng chi thân, hắn mới xác thực là phu quân của nàng. Khi hắn đã là phu quân của nàng rồi, thì việc phải làm còn lại chính là đi tìm biểu muội, bắt muội ấy viết giấy hưu phu. Sau khi hắn bị thê tử hưu, thì nàng sẽ tóm lấy hắn, bắt hắn chịu trách nhiệm cùng nàng.
Nghĩ ra liền thực hiện, Thát Tử Linh phóng vèo đến cái bàn.Cầm hai ly rượu giao bôi trên bàn, nàng đưa một ly cho Thương Vũ, nàng cùng hắn hoàn thành nốt nghi lễ cuối cùng của hôn sự. Sau khi cùng hắn uống xong rượu giao bôi, Tử Linh bước đến bên Thương Vũ, bàn tay nhỏ bé khẽ run, nàng chẳng qua chỉ nghe nói, chứ thật ra chẳng có chút kinh nghiệm nào cho chuyện này.
Nhìn bàn tay run run của tiểu thê tử đang luống cuống chẳng biết tiếp theo nên làm gì khiến Thương Vũ có chút buồn cười.
- Chàng chính là Nha Vô Ảnh Ảnh vương mà giang hồ hay đồn đại ? Tử Linh vừa tìm cánh tháo thắt lưng trên y phục hắn vừa hỏi. Thương Vũ cũng khá kinh ngạc vì hành vi lớn mật này của nàng. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một độ cong khó nhận ra, nàng quả nhiên rất thú vị. Hắn không làm gì khác, chỉ bất động ngồi đó, chờ xem hành động tiếp theo của nàng.
- Phải….Đó chẳng qua chỉ là bạn bè trên giang hồ có chút nể nang thôi , nương tử sao lại hỏi việc này ? Nàng có bất mãn gì với danh hiệu đó của vi phu sao ? Hắn có chút buồn cười hỏi.
- Cũng không phải bất mãn gì, chỉ là muốn hỏi chàng, chàng đi lại trên giang hồ nhiều chắc là biết cách động phòng chứ…ta..ta…chỉ ở trong nhà…mấy việc này chỉ nghe nương nói qua có một lần…việc này đáng ra chàng phải là người chủ động, ở đâu ra cái kiểu bất động thế kia …Tử Linh Tức giận đến mức luống cuống cả lên, nàng tháo mãi không được dây lưng của hắn chỉ muốn cắt luôn nó ra cho khỏe.
- Ha..ha…Vi Phu dù đi lại trên giang hồ đã lâu nhưng cưới vợ là lần đầu, làm thế nào mà biết động phòng thế nào được….Thấy nàng lập cập tay chân đến mức đang yêu Thương Vũ có chút buồn cười.
- Vậy ….đông cung đồ chắc là chàng có thứ đó chứ ? Nàng đỏ mặt hỏi…không biết có thể học, nàng cũng không biết, hắn cũng không biết thế thì phải cùng nhau học hỏi rồi.
- Cái này….Thương Vũ quay sang, nhìn ra phía cửa, chỉ một lúc nơi đó xuất hiện một bóng người.
- Ảo Ngươi tìm về đây 1 cuốn đi…
- Dạ….Rất nhanh bóng đen phía ngoài cửa vụt biến mất, chỉ một lát sau hắn quay trở lại với thứ chủ nhân yêu cầu.
Thế là trong tân phòng xuất hiện một cảnh tượng xưa nay chưa hề có, tân lang cùng tân nương ngồi nghiên cứu xem động phòng như thế nào, chuyện này mà đồn ra ngoài không biết giang hồ sẽ nghĩ sao về Ảnh vương, Nha Vô Ảnh… Người ở ngoài thỉnh thoảng nghe được những tiếng cười ngượng nghịu, những tiếng tranh cãi lắp bắp hết sức đáng yêu của họ… Đêm càng về khuya, vầng trăng cũng xấu hổ núp vào đám mây khi nghe thấy những âm thanh từ trong tân phòng vọng ra…
Chương 9: Thê Tử Bỏ Trốn
Ngoài trời vẫn còn nhập nhèm tối, không khí yên ắng đến mức tiếng côn trùng kêu rả rít ngài hè cũng có thể nghe rất rõ.Tử Linh ngồi trước giường, ngắm kỹ khuôn mặt đang say ngủ của Vũ Tường. Mọi chuyện diễn ra cứ như trong mơ ấy. Nàng thực sự đã cùng hắn bái đường, còn thật sự trở thành thê tử của hắn. Nàng không nằm mơ, nàng thực sự đã gả cho Ảnh Vương mà nàng thường hay ngưỡng mộ. Nàng không muốn hôn sự này chỉ là một giấc mộng, nàng muốn nắm lấy nó, muốn hắn thực sự làm phu quân của nàng. Mà muốn làm được điều đó, trước tiên nàng phải tìm biểu muội, bắt muội ấy viết thư hưu phu sau đó mới đổi lại thân phận với muội ấy. Chuyến này không lấy được hưu thư nàng sẽ không quay về.
Từ Linh cầm chắc tay nải trong tay bước từng bước ra cửa, nàng lưu luyến ngoái lại nhìn Vũ Tường trên giường trằn trọc khổ sở. Hắn đã trúng phải Băng Hương do nàng hạ nhưng Thống khổ kia vẫn hiện trên khuôn mặt hắn, hẳn là hắn đang gặp ác mộng khủng khiếp. Nàng rất muốn chạy đến dỗ dành hắn, nhưng nếu không đi nhanh, sẽ không đủ thời gian để nàng rời Diêm La Cốc, đên lúc đó muốn đi, e rằng không dễ chút nào.
Bước ra khỏi cửa, nhìn trên một nhánh cây gần hỷ phòng, Tử Linh nhìn Thấy Ảo, thuộc hạ của Vũ Tường, Hắn ta trừng mắt giận dữ nhìn nàng. Hắn đã ở đây suốt sao ? Vậy….vậy đêm động phòng của nàng, chẳng phải hắn đều biết cả sao ? Tử Linh đỏ mặt xấu hổ cố đi nhanh hơn, trốn khỏi đôi mắt tức giận như muốn bắn ra lửa kia của Ảo.
Trong Hỷ Phòng, Thương Vũ cố vùng vẫy thoát khỏi Dược lực của Băng Hương. Thấy Tiểu thê tử rời đi trước mắt, nhưng bản thân thậm chí còn không thể động, khiến hắn giận dữ vô cùng.
Sau khi Tử Linh rời khỏi Diêm La cốc, một canh giờ sau Băng Hương mới được giải.Thương Vũ giận dữ nhìn Ảo quỳ phía dưới vì tất trách. Hắn thân làm Hộ vệ mà lại rơi vào tình trạng không thể kiểm soát được sự việc diễn ra.
- Khởi động Đào Trận dười chân cốc….Không vây được thiếu phu nhân trong Đào Hoa trận ngươi biết hậu quả thế nào chứ ? Hắn hằn giọng phân phó, tức giận này hắn thực sự nuốt không trôi mà….
- Rõ. Ảo rất nhanh cũng biến mất tăm, đuổi theo Thiếu phu nhân dưới chân cốc, nếu hắn bỏ lỡ cơ hội lần này, cơ hội chuộc lỗi sẽ không đến nữa.
Dưới chân cốc Diêm La, Trong một rừng đào xinh đẹp mà hữu tình, Tử Linh gạt mồ hôi trên trán. Hiện giờ cảnh sắc có đẹp đến thế nào, có thơ mộng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




