|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
ra sao nàng cũng không còn tâm trạng mà nhận ra điều đó, bởi nàng biết, đào hoa trận vừa được khởi động. Nhìn qua rừng đào khi vừa bước vào, nàng liền biết nó là một trận ngũ hành. Cứ tưởng sẽ an toàn rời khỏi, ai ngờ Trận pháp lại được khởi động ngay khi nàng chỉ còn thiếu một bước chân nữa là ra khỏi rừng đào này.
Đào hoa trận không hề mang tính âm hay dương mà nó thuộc cả hai thái cực, không thể giải bằng thuyết âm dương. Ngồi xuống một gốc cây đào to nhất, Tử Linh mở cuốn sách Trầm Thiên cho nàng ra tìm hiểu về Đào Hoa Trận. Sao hắn không bày Thạch trận ở đây có phải tốt hơn không mà lại là Đào trận kia chứ, dù sao Tử Thạch trận nàng cũng đã từng phá trận.
” Đào Hoa trận là trận pháp vây khốn, không có tính công kích, chỉ dùng để giữ chân kẻ địch. Kẻ bị Đào hoa trận vây khốn sẽ không gặp nguy hiểm, chỉ là không thể chạy thoát khỏi trận nếu không tìm ra cốt lộ trong trận pháp…. Về Cốt Lộ, có 339 loại cốt lộ cho từng loại Trận Đào hoa…Cốt Lộ sẽ xoay chuyển theo Phong, Vân, cốt khí của cây hoa Đào” Vậy theo những gì sách ghi chép, chẳng phải nàng sẽ không thể phá trận nếu không biết hắn dùng Cốt lộ nào cho trận pháp này sao ? Tử Linh bực mình đóng sách lại, ngửa mặt lên trời quát to :
- Nha Thương Vũ….chàng thật là xảo quyệt….
- Ồ cám ơn nương tử đã quá khen….Vi phu quả thật không dám nhận…. Thương Vũ buồn cười bước đến, khuôn mặt hắn vẫn đượm ý cười. Nàng muốn đấu với hắn sao ? vẫn còn phải học nhiều lắm.
- Chàng….ta chẳng qua chỉ muốn xuống núi ngắm phong cảnh nơi này…chàng có cần vây ta vào trận hay không ? Thấy phu quân, Tử Linh lập tức đổi giọng, chuyển sang nũng nịu nói.
- Nương tử quả nhiên là người yêu phong cảnh đẹp.Nàng thậm chí còn sợ vi phu làm mất nhã hứng ngắm cảnh,còn hạ cả Băng Hương với vi phu khiến vi phu mất nửa ngày mói tim ra nàng.
- Tướng công sao ta có thể để chàng nhọc lòng vì ta mà hao tổn sức lực hộ tống ta đi ngắm cảnh kia chứ, chàng còn chưa khỏe hẳn sau lần phá Tử Thạch trận… ta chỉ cảm thấy nên để chàng lại nghỉ ngơi thêm một lát. Chẳng phải chàng cũng đến rồi hay sao ? Tử Linh mỉm cười nói, thật hay chỉ cần hắn dẫn nàng ra khỏi trận nàng sẽ nhớ rõ Cốt lộ này, lo gì lần sau không thể đi được kia chứ…
- Ồ vậy ra vi phu đã hiểu lầm nương tử sao, thật là có lỗi quá, được rồi, nếu nàng muốn ngắm khung cảnh đẹp nhất của Diêm La cốc, chúng ta sẽ cùng nhau ngắm Diệp Linh lung, ta đảm bảo với nàng đó sẽ là thứ đẹp nhất mà nàng từng nhìn thấy.
- Là Diệp Lung Linh thứ tạo ra Diệp Lang Tâm sao…ta không đi….phu quân à…thiếp sai rồi…lần sau thiếp không dám nữa….hu..hu…Thát Tử Linh hoảng sợ gào to, Tử Linh từng nghe nói, Diệp Lung Linh là loại độc dược vô cùng nghi hiểm, nàng chỉ muốn bỏ trốn thôi. Không nghiêm trọng đến mức phải đi trình diện diêm vương chứ …..
Chương 10: Diệp Lung Linh.
Ngay phía dưới rừng Hoa Đào có một căn hầm nhỏ, cuối đường hấm dẫn đến một thung lũng. Trong Thung lũng tràn ngập những ánh sáng lung linh huyền ảo giống như một bầu trời đầy sao ở ngay trước mắt.Tử Linh say mê ngắm khung cảnh trước mắt, những đốm sáng lập lòe như ngàn ngôi sao nhỏ.
- Đẹp quá….chúng là đom đóm sao ? Tử Linh vừa hỏi vừa đưa tay ra khẽ chạm vào một con đang bay đến gần.
- Phải, ta nuôi chúng bằng Hoa Tử Diệp nên bọn chúng chính là Diệp Lung Linh mà giang hồ hay đồn thổi. Thương Vũ thản nhiên trả lời nàng, câu trả lời của hắn khiến bàn tay đang giơ ra bắt lấy sinh vật xinh đẹp kia bỗng khựng lại.
- Ta xem đủ rồi…chúng ta đi thôi…Nàng kéo kéo ống tay áo hắn, muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này.
- Không vội, cửa động này được thiết kế theo trận pháp Tử Thạch trận ngoài kia, nên khi trận xoay chuyển chúng ta mới đi được. Hắn nói một cách bình thản không nghe ra vui buồn hờn giận trong lời nói….
- Tử Thạch Trận…sao lần trước tiếp không nhìn ra…. Nếu nàng không lầm thì lần trước vào rừng đào này chỉ là một Đào Hoa trận hết sức đơn thuần thôi kia mà. Từ lúc nào mọc thêm ra một Tử Thạch trận nữa thế kia.
- Dĩ nhiên nàng không thể nhận ra vì ta đã phong ấn Thạch trận ấy, nếu Thạch trận dược phong ấn thì rừng đào chỉ còn mỗi Đào Hoa trận thôi. Thương Vũ mỉm cười nói, hắn chẳng qua chỉ muốn giữ chân nàng, sao có thể nỡ đưa nàng vào nguy khốn.
- Trận lồng trận là rất khó…chàng có thể làm được sao ? thật là giỏi quá…. chắc phá trận không dễ dàng chút nào….Đến phá đào Hoa trận thiếp còn không là được vậy đừng mong phá được hai trận pháp lồng nhau này rồi….Tử Linh thở dài với giọng điệu thất vọng vô cùng nói.
- Nếu nàng thích, ta có thể dạy nàng phá trận….Thương Vũ mỉm cười an ủi. Nhìn vẻ thất vọng kia của nàng khiến hắn có chút không đành lòng. Dù biết rõ mục đích nàng muốn học phá trận, không đơn giản chỉ vì ham mê thuật Ngũ Hành. Nhưng hắn vì muốn lấy lòng thê tử, thỉnh thoảng tỏ ra mình ngốc một chút cũng chẳng sao.
- Thật sao ? Tử Linh nghe hắn nói nhảy cẫng lên reo vui như một đứa trẻ con, quên luôn cả nỗi sợ bị Diệp Lung Linh là độc trùng vô cùng nguy hiểm mà giang hồ đồn đãi. Nha Thương Vũ nhìn thê tử cười mà như say như đắm. Không phải hắn chưa từng gặp qua tuyệt sắc giai nhân. Nhưng cũng chẳng một giai nhân nào có thể sánh với nụ cười của thê tử hắn lúc này.
Ngay khi Tử Linh đang chìm trong hạnh phúc thì một cơn đau buốt dọc cổ khiến nàng choàng tỉnh. Nàng đưa tay đập chết con muỗi béo chút chít đáng ghét kia, dám cắt ngang hạnh phúc của nàng thì đúng là không thể tha thứ được mà. Thát Tử Linh đưa mắt nhìn thủ phạm khiến nàng mất hứng kia thì giật mình.
- Chà là một con Diệp Lung Linh to, thủ pháp của nàng quả nhiên nhanh, nhưng lần sau đừng có đập chết như thế. Một con Diệp Tử Linh nuôi rất vất vả , vất vả phải tốn rất nhiều công sức. Thương Vũ vừa quay sang định giảng tiếp về giá trị của Diệp Lung Linh thì thấy thê tử hắn đã ngất xỉu, nằm dài trên đất. Hắn vội vàng chạy đến cầm tay bắt mạch cho nàng, rồi hắn phì cười, thì ra tiểu thê tử của hắn lại nhát gan như vậy. Nàng ngất xỉu chẳng qua vì quá mức hoảng sợ, cũng phải thôi, với những gì giang hồ đồn đãi về Diệp Lung Linh thì nàng sợ cũng không lạ.
Nhìn vết cắn sưng đỏ trên cổ thể tử, Nha Thương Vũ hài lòng ẵm thê tử lên bước ra khỏi động. Hắn đáng ra nên nói rõ với nàng về Diệp Lung Linh, nhưng bởi nàng có ý nghĩ muốn rời khỏi hắn , cứ xem như một trừng phạt nhỏ hắn dành cho nàng. Trên vết cắn sưng đỏ kia của Tử Linh bắt đầu phát sáng, ánh sáng vàng nhẹ nhàng lan ra toàn thân thể nàng rồi biến mất. Nha Thương Vũ móc ra trong túi một chiếc lọ nhỏ, đổ ra một thứ bột màu vàng anh kim, rắc lên miệng vết cắn. Chỉ một lúc sau, vết cắn kia không còn sưng đỏ, mà tại đó hiện ra hình một bông hoa mai năm cánh nhỏ xíu, màu vàng ánh kim. Màu sắc kia giống với thứ ánh sáng phát sáng từ Diệp Lung Linh, nó cũng phát sáng trong đêm tối.
Chương 11: Phá Trận
Khi mở mắt tỉnh dậy nàng đang nằm trên một chiếc giường nhỏ ở thư phòng. Thương Vũ ngồi đọc sách ở chiếc bàn gỗ trong thư phòng, thấy Nguyệt Phù đã tỉnh vội gấp cuốn sách trên tay lại, hắn tiến đến bên giường. Nhu hòa nhìn nàng bằng anh mắt, cưng chiều.
- Nàng tỉnh rồi sao ?
- Ta chưa chết sao ? Tử Linh bần thần sờ lên cổ lo lắng, nàng chẳng phải nàng bị độc trùng cắm hay sao, vì sao không chết. Nhìn vẻ lo lắng của thê tử Thương vũ buồn cười. Hắn đành giải thích cho nàng hiểu, Diệp Lung Linh không phải là trùng độc như giang hồ đồn đãi. Nhưng hắn không nói trước với nàng là vì muốn trừng phạt nàng có ý rời bỏ hắn. Tử Linh cũng vì thế mà giận hắn hết mấy ngày, không thèm để ý đến hắn. Dù Thương Vũ có làm gì lấy lòng nàng, nàng vẫn cứ không thôi tức giận.
Trong căn phòng nhỏ, Tử Linh ngồi nhìn cảnh sắc bên ngoài cốc. Từ khi đến đây,chưa bao giờ nàng có thời gian ngắm tiên cảnh của nơi này. Diêm la cốc có thể xem như một thế ngoại đào viên, một nơi thơ mộng , yên tĩnh tách biệt với thế gới xung quanh. Phía trước cốc là rừng đào, phía sau cốc là trúc lâm. Bốn phía bao quanh bởi núi cao vạn trượng khiến Diêm la cốc tách biệt với bên ngoài. Khi Từ Linh đang đắm mình trong tiên cảnh của Diêm la cốc thì Thương vũ nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
- Nàng còn giận ta sao ? Ta đang nghĩ trận pháp Đào Thạch trận kia đến khi nào mới có thể dạy thê tử được. Hắn vừa nói vừa dịu dàng mỉm cười cùng nàng, nụ cười kia khiến Tử Linh vốn đã tỉnh khỏi mơ mộng vì nghe đến phá trận bỗng trở nên mơ màng. Hắn chắc chắn là cố ý mà, sao có thể dùng mỹ nam kế với nàng kia chứ.
- Từ giờ không cho phép chàng cười với bất kỳ nữ nhân nào khác ngoài ta biết chưa hả ? Tử Linh hằn giọng uy hiếp. Nàng không muốn phải suốt ngày dánh nhau với kẻ khác vì phu quân mình thu hút quá nhiều oanh oanh yến yến. Dù rằng phá trận rất hấp dẫn, thế nhưng giữ phu quân vẫn là quan trọng nhất.
- Nàng biết biệt danh của ta trên giang hồ là gì mà….gương mặt thật của ta chưa từng cho người ngoài nhìn thấy. Thương Vũ tiến đến bên nàng đưa tay ra vuốt tóc thê tử một các trìu mến, hắn thích vẻ đanh đá chua ngoa của nàng. Ít ra hắn biết được trong lòng nàng hắn cũng rất quan trọng.
- Phải ha…chàng chính là Nha Vô Ảnh…Ảnh vương….tí nữa thì ta quên mất….gương mặt này của chàng….là thật sao ? vừa nói nàng vừa giơ tay muốn béo má hắn.
- Với người
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




