watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:35 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4221 Lượt

vây xem nhất định đều thấy, bạn học gần nhà làm sao không thấy đây?

“Mắc mớ gì tới cô?” Cô thờ ơ coi thường cô ta, nhưng nếu Khưu Mỹ Nguyệt muốn sỉ nhục chị hai cô, cô sẽ làm cho cô ta hối hận!

“Thật là đáng sợ quá đi!” Một tay Khưu Mỹ Nguyệt che môi, bày bộ dáng nhỏ nhắn đáng yêu bị giật mình, “Mẹ tớ nói cả người thi thể đều là máu, lại có người dám ra tay giết cha mình, nghe nói chị ấy giống như lên cơn điên đâm cha mình cả người máu thịt lẫn lộn, chị ấy còn phải nằm viện tâm thần dưỡng bệnh trong khi thi hành án, không biết bệnh tâm thần có di truyền không nữa. . . .”

“Cha cô ấy không phải rất thích uống rượu rồi gây chuyện sao?” Người hầu của hoa khôi Khưu tiếp lời, “Tớ nghe những người hàng xóm xung quanh kể lại, chị hai cô ấy bị cha cô ấy làm nhục, tớ thấy cả nhà bọn họ đều có bệnh, thật tội nghiệp. . . .”

Trong thế giới này, luôn có một vài người, luôn coi thường và trách móc người khác bệnh hoạn, các cô đem linh hồn vặn vẹo của mình, bỏ vào trong nhà tù để làm mờ mắt những người đàn ông xung quanh, sau đó trách móc người khác không biết kiểm điểm bản thân mình, chỉ có các cô mới đúng là cô gái hiền thục nết na, các cô với những người đàn ông khốn nạn đó có gì khác nhau, chỉ biết làm người khác tổn thương, cứ nghĩ là nếu mình không bộc lộ bản chất thật, sẽ không ai nhìn thấy.

Các cô đem tất cả lỗi lầm đổ lên đầu người bị hại, lại dương dương tự đắc cho là mình làm đúng.

Cô muốn xé nát miệng cô ta ra! Đánh bể mặt cô ta!

Hà Lộ đang muốn nhào tới đánh người thì bị bắt lại, cô tức giận xoay người, nhìn thấy Bạch An Kỳ và Đại Lực, chẳng biết đứng sau lưng cô bao lâu rồi.

“Buông ra!” Mắt Phạm Hà Lộ đỏ hoe, quát anh, cô không ngờ sức lực Bạch An Kỳ lại mạnh như vậy.

Đương nhiên rồi, kể từ ngày bị cô quật ngã, bạch đại thiếu gia ngày ngày luyện tập để có thân hình cường tráng mới giữ được tiểu bạo lực như cô.

“Làm tớ sợ muốn chết, chẳng lẽ cậu lại phát bệnh sao?” Khưu Mỹ Nguyệt kêu lên.

Bạch An Kỳ không để ý Phạm Hà Lộ chống đối, một tay đút trong túi quần, một tay khoác lên vai Hà Lộ, lấy ánh mắt lúc anh cảnh cáo người khác nhìn chằm chằm Khưu Mỹ Nguyệt, “Bà tám xấu xí, câm miệng!”

“Anh mắng ai?” Gương mặt xinh đẹp của Khưu Mỹ Nguyệt tức giận lúc trắng lúc xanh.

“Người nào trả lời chính là mắng người đó.”

“Anh. . . . .” Chưa từng có nam sinh nào làm cô nhục nhã như vậy, Khưu Mỹ Nguyệt cảm thấy vô cùng uỷ khuất. Cô ghét chị em họ Phạm, tại sao vương tử được hoan nghênh nhất trường luôn vây quanh bọn họ, mà cô, tên đẹp như người, còn là hoa khôi của trường mà xung quanh chỉ có một đống chó mèo!

“Tôi chỉ nói một lần, nghe rõ ràng cho Lão Tử, ai dám đem chuyện Phạm Liên Vũ ra bàn tán, tôi sẽ làm cho người đó khổ sở mỗi ngày, hận không thể lập tức chuyển trường! Dĩ nhiên, tốt nhất là người đó có biện pháp chuyển trường đến thành phố khác, không để cho người ta chặn lại, nếu không một ngày ba bữa tôi sẽ lại hỏi thăm chăm sóc cả nhà của người đó, để cho người đó ngay cả ngủ cũng ngủ không ngon.”

Mặt của Khưu Mỹ Nguyệt và người hầu cô ta đỏ lên, lời nói của anh làm cả phòng họp và hành lang bên ngoài chìm trong im lặng, lúc nãy có nhiều bạn học lớp khác chạy lại xem náo nhiệt, nhìn tình hình này, trước bữa ăn trưa “thánh chỉ” của đại thiếu gia chắc chắn truyền khắp sân trường, không bỏ sót một ngốc ngách nào.

Sau khi Bạch An Kỳ ban ra “thánh chỉ” hung ác, lực chú ý lại tập trung trên người Hà Lộ, lập tức đem những người không có nhiệm vụ kia làm thành bối cảnh, “Ngẩn ngơ cái gì? Đi căn tin mua nước uống với tôi, khát nước muốn chết rồi.” Anh cằn nhằn ôm Hà Lộ rời đi.

Xem ra, không chỉ không được bàn tán chuyện của Phạm Liên Vũ, bây giờ Phạm Hà Lộ cũng nằm trong phạm vi cai quản của Bạch đại thiếu gia! Mặc dù từ trước đến nay Hà Lộ không cần ai bảo vệ, cô thích đơn độc một mình, thỉnh thoảng cùng mấy em gái ăn chơi lêu lỗng, cô toàn học những thứ công phu đánh lộn gà mờ ở pub: cho nên cô đủ sức bảo vệ chính mình.

Nhưng từ nay về sau, mọi thứ sẽ thay đổi.

Vốn chỉ là muốn giải vây cho cô. Dĩ nhiên Bạch An Kỳ biết Phạm Hà Lộ có thể bảo vệ chính mình, nhưng trong lớp học không chỉ có Khưu Mỹ Nguyệt, anh thấy tên côn đồ hay lấy lòng Khưu Mỹ Nguyệt cũng ở đó, còn có mấy người kia. . . .một đám người sớm không vừa mắt với Hà Lộ, mà Hà Lộ cũng chỉ có vài người bạn chơi được, ít nhất là tốt hơn những kẻ ăn không rãnh rỗi kia, họ không giống cô đi về chỉ có một mình, mà là vì ngày đầu tiên khai giảng nên lười đến trường báo danh, cho nên, cô có đánh cũng không chắc phần thắng.

Hơn nữa, bạo lực không giải quyết được vấn đề! Cũng bởi vì như vậy cho nên cha anh mới không gia nhập hắc đạo lần nữa, dùng đầu óc làm theo cách làm của người nguyên thuỷ, dựa vào quyền thế làm chủ mọi thứ! Nếu cô ở trong trường đánh nhau, không bị phạt mới lạ!

Thức uống trong căn tin căn bản không hợp khẩu vị của đại thiếu gia như anh, cho nên anh lôi kéo Hà Lộ trốn học.

Chỉ cần như vậy là hoà thuận rồi sao? Buổi sáng còn cãi nhau ồn ào, bây giờ đại thiếu gia tự nhiên cảm thấy mừng thầm. Bạch An Kỳ phát hiện chỉ cần mình lấy thái độ anh em tốt đối xử với Hà Lộ, là có thể làm biến mất khẩn trương trong lòng anh, hơn nữa còn đột phá phòng bị trong lòng Hà Lộ, bởi vậy, cảnh hai người tay trong tay, cùng nhau tản bộ mặc kệ mưa gió không còn xa!

Anh không biết rằng Hà Lộ đã tháo xuống phòng vệ và xa cách khi anh ra mặt bảo vệ Liên Vũ, khi anh cảnh cáo mọi người không được đem chuyện chị hai ra bàn tán, lần đầu tiên Hà Lộ cảm thấy rung động. Chị hai là người thân duy nhất cô yêu mến trên cuộc đời này.

Nhưng cô không hiểu phần rung động kia đại biểu tình cảm gì, cô còn trẻ làm sao phân biệt được đó đơn thuần là cảm kích hay là sùng bái hay là cái khác?

Bạch An Kỳ dẫn cô đi ăn đá bào hương xoài, thời tiết mùa này nóng như vậy, ăn đá bào xoài là tuyệt nhất, thật ra thì trong nhà anh làm đá bào xoài vẫn là số một, vừa đẹp mắt vừa ngon miệng, nhưng bây giờ hai người bọn họ đang đi học, không thế làm gì khác hơn là tạm chấp nhận.

“Vết thương trên đầu cô lành chưa?” Anh phát hiện băng gạc trên trán cô đã được tháo ra, hai tháng qua anh vẫn thấy Lưu Hải dùng băng gạc băng bó vết thương cho cô. “Tôi có kêu bệnh viện tiêm thuốc làm mờ sẹo mà , không lưu lại sẹo mới đúng.”

“Có sẹo cũng không sao.” Cô cúi đầu ăn đá bào, “Dù sao cũng không lớn.”

Bạch An Kỳ ngẩn người, cảm giác khó chịu như có ai níu lấy trái tim anh. Anh không phải để ý tới vết sẹo trên trán cô, mà là đau lòng khi cô dùng giọng nói thờ ơ lạnh nhạt nói về thương tích trên người mình.

Thật ra thì có cô gái nào sẽ cao hứng khi trên người mình có đầy vết sẹo lớn nhỏ đây? Vẻ mặt cô thờ ơ, nhưng đó là sự nguỵ trang của cô, cố gắng che dấu bọn họ, bởi vì cho dù không muốn cô vẫn phải tiếp nhận xuất thân và gia đình của mình.

“Ai, chúng ta đi xem phim đi.” Bạch An Kỳ muốn dời đi lực chú ý của cô, không thể làm gì khác là lôi kéo cô đi chơi.

Anh không biết, Hà Lộ đã lớn như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên cô vào rạp chiếu phim. Mặc dù thời buổi hiện đại, rạp chiếu phim đua nhau mọc lên, nhưng cô không có dư tiền để tiêu xài vào nơi hoang phí như vậy.

Hai người nhìn chăm chú vào tấm áp phích, đây là thể loại phim anh hùng nổi tiếng của Hollywood, có tình huống kịch tính cũng có vài tình tiết củ giống những bộ phim khác, lại càng không thể thiếu cảnh nam nữ nhân vật chính đau buồn trong tình yêu, lúc đi ra khỏi rạp chiếu phim gương mặt Hà Lộ vẫn bàng hoàng, đơn giản là vì cô không có cách nào từ trong mối tình mãnh liệt của nam nữ nhân vật chính khôi phục lại bình tĩnh.

“A, mới mười hai giờ rưỡi. . .chúng ta đi ăn trưa đi, ăn xong rồi đi dạo, trước bốn giờ về trường lấy cặp là được.”

Cuối cùng Hà Lộ cũng từ trong trạng thái khiếp sợ tỉnh lại.

Còn muốn đi ăn trưa sao? Qúa lãng phí tiền? Cô vừa lo sợ vừa bất an.

Nhưng mà đại thiếu gia không cho cô ý kiến, trực tiếp lôi kéo cô đi, bây giờ cô mới biết đại thiếu gia muốn mang cô đi trải nghiệm bữa ăn tây giống như trong phim Hàn Quốc lãng mạng. . . .

Hi vọng đại thiếu gia không trừ tiền bữa ăn này vào tiền lương của cô, cô có chút đau lòng và muốn khóc.

Nhưng mà ngày hôm đó, Hà Lộ rất vui vẻ, thì ra xem phim lại thú vị như vậy, đó là loại hưởng thụ cô chưa bao giờ dám tưởng tượng.

Dĩ nhiên, Bạch An Kỳ cũng rất vui vẻ, bởi vì anh phát hiện lúc Hà Lộ khẩn trương hay kích thích, cô sẽ không tự chủ được cầm lấy cánh tay anh, làm cho nhịp tim anh đập thật nhanh, trong lòng nở vô số đoá hoa mang tên hạnh phúc!

Lần sau dẫn cô đi xem phim kinh dị tốt hơn, hắc hắc hắc. . ..

Sau khi ăn trưa và đi dạo xung quanh xong cũng gần bốn giờ, ngoài trời mưa rơi tí tách, bọn họ ở trong mưa chạy theo xe buýt, Bạch An Kỳ cực kỳ hối hận, bởi vì anh không đem theo áo khoác! Giống như lúc này, vai nam chính đều phải cầm áo khoác che mưa cho nữ chính, thể hiện một mặt nhu tình trong con người sắc đá!

Đều do mùa này nóng muốn chết, nắng gắt chậm chạp không chịu thu hồi nhiệt độ, ở trên vùng đất luôn ẩm ướt tàn sát bừa bãi, làm anh thật khó chịu, cho nên không

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT