watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:56 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4420 Lượt

đại ca.” Cô đi qua chào hỏi.

“Em đã về rồi.” Phó Thực Ân mặc áo sơmi cùng quần tây dài, tuyệt không giống sinh viên, anh từ trong tập tài liệu ngẩng đầu lên, lộ ra nụ cười ôn hòa. “Phòng bếp đã chuẩn bị canh hạt sen đường phèn, em ăn một chút rồi hẵng lên tầng, chúng ta có thể thuận tiện trò chuyện một chút.” Giọng nói anh vĩnh viễn đều ấm áp như vậy, trong con ngươi đen lóe ra ý cười nhẹ, thật giống như cưng chiều nói chuyện với em gái vậy.

Lục Hân Á trong lòng ấm áp, phiền não mới vừa rồi gặp phải Ngụy Như Oánh rất nhanh trở thành hư không, cô vui vẻ ngồi xuống ăn canh ngọt, câu có câu không nói chuyện ở trường học cùng Phó Thực Ân.

Tính cách của cô thật ra cũng tính là cởi mở, chỉ là trong quá trình trưởng thành lúc trước có lo lắng với áp lực, ít nhiều khiến cô có chút kiềm chế, nhưng dưới ánh mắt cổ vũ cùng sự chăm chú lắng nghe của Phó Thực Ân, cô chậm rãi thả lỏng, nói chuyện cũng không câu nệ như lúc trước, thỉnh thoảng còn rất trẻ con than phiền mấy chuyện vụn vặt ở trường.

“…… Trường cũ dùng sách giáo khoa cũng khác Quan Thành, hơn nữa tiến độ của bọn em cũng chậm hơn, cho nên gần đây đều phải tự học. Hy vọng có thể đuổi kịp, như thế em mới có thể tham gia hoạt động hội đoàn với bạn học.”

Lục Hân Á thuận miệng nói xong, Phó Thực Ân nghe hiểu được.

“Văn khoa (môn khoa học xã hội) muốn theo kịp hẳn không thành vấn đề, thục lệ có vẻ phiền toái, may mà em ở tổ xã hội, chỉ có một môn toán.” (môn thục lệ bạn chịu)

Anh nghĩ nghĩ. “Năm ngoái anh có giúp Dư Phi, chính là bạn gái của em trai bổ túc môn toán, giờ vẫn còn ấn tượng. Như vậy được đấy, buổi tối thứ năm anh sẽ tận lực về sớm, chủ nhật cũng có thể dành ra hai tiếng, em có chỗ nào không hiểu liền tranh thủ mấy lúc đó hỏi anh, anh giúp em học thêm.”

“A?” Lục Hân Á ngây ngẩn cả người, hoàn toàn không thể liên tưởng môn toán trung học với thanh niên tuấn tài ăn mặc giống người thành công Phó Thực Ân trước mắt.

Cô còn chưa kịp phản ứng, bác Phúc đã cầm điện thoại đưa tới.

“Lục tiểu thư, cô* có điện thoại.”

*ở đây Phúc bá dùng kính ngữ

“Điện thoại?” Lục Hân Á tràn đầy nghi hoặc, cô trước giờ đều đưa số di động cho bạn học, chưa từng cho số của Phó viên, sao có người có thể gọi tới đây tìm cô?

“Đi nhận điện thoại trước đi.” Phó Thực Ân không ngại nói.

Cô cầm điện thoại không dây đi tới hành lang nhận nghe. “Alo, tôi là Lục Hân Á, xin hỏi vị nào thế?”

“Thật sự là cô?” Loa bên kia truyền đến giọng nói lạnh như băng của Ngụy Như Oánh. “Cô rốt cuộc dùng thủ đoạn gì để vào được nhà họ Phó?”

“Thật sự là nó sao? Làm sao có thể?” Một bên còn truyền đến tiếng thét chói tai của Ngụy Giai Hâm.

Thế này thì hay rồi, hai vị thiên kim nhà họ Ngụy đều biết cả rồi.

Theo như Lục Hân Á biết, nhà họ Ngụy ở trong công ty của Phó đại ca giữ địa vị quan trọng, hiện tại cô nên giải thích thế nào để không gây phiền toái cho Phó đại ca đây?

“Cô nói đi chứ! Sao cô có thể vào được Phó gia? Chẳng lẽ là anh trai tôi nhờ Phó đại ca sao?” Ngụy Như Oánh nhớ tới anh trai mình đặc biệt yêu thương cô ta, có một trận tức giận.

“Không phải.” Anh họ tháng này đi Pháp, căn bản không thời gian login, cũng không biết chuyện cô đến nhà họ Phó. Lục Hân Á suy nghĩ thật lâu, vẫn chỉ có thể thở dài, “Xin lỗi chị họ, đây là chuyện của em và Phó đại ca, em không thể giải thích.”

“Cô –” Ngụy Như Oánh hét lên một tiếng, nổi giận đùng đùng gác điện thoại.

Lục Hân Á chỉ cảm thấy khó hiểu, sao chị họ đối với chuyện cô vào nhà họ Phó lại phản ứng kịch liệt thế chứ?

Cô trở lại đại sảnh, có chút ngoài ý muốn Phó Thực Ân vậy mà lại ngủ thiếp đi, anh nằm trên sô pha, sách vẫn cầm trong tay không để xuống, mày kiếm tuấn lãng khi ngủ còn hơi nhíu lại, dưới hốc mắt có màu xanh nhàn nhạt.

Cô ngơ ngác đứng một bên nhìn một lát, thẳng đến khi bác Phúc cầm chăn ra đắp cho anh, cô mới phục hồi lại tình thần, thu dọn bát trên bàn theo sau bác Phúc đi ra ngoài.

Sau khi cất canh hạt sen đường phèn còn lại vào tủ lạnh, Lục Hân Á một bên vặn nước rửa chén trong bồn, một mặt nhịn không được hỏi bác Phúc. “Phó đại ca anh ấy rất vất vả ạ?”

Tới nhà họ Phó đến nay, cô không tìm hiểu việc riêng tư của nhà họ Phó mấy, chỉ biết sau khi cha mẹ Phó đại ca qua đời, em trai ra nước ngoài du học, Phó đại ca lại đang chuẩn bị tiếp quản công ty.

Cô không thích hỏi nhiều, nhưng vừa rồi thấy dáng vẻ mệt mỏi của Phó đại ca làm cô không khỏi có chút lo lắng.

“Cậu ấy mỗi ngày năm giờ thức dậy, chuẩn bị bài học trên trường, sau khi tan học liền lập tức đến công ty thực tập, đa số thời gian cháu không gặp được thiếu gia cậu ấy đều ở công ty, có khi trở về rất muộn, có khi ở lại công ty.” Bác Phúc giải thích.

“Oa, vậy áp lực của Phó đại ca nhất định rất lớn.” Cô đột nhiên cảm thấy có chút khó chịu, đồng thời cảm thấy khó hiểu, nếu công ty cùng việc học của Phó đại ca bận rộn như vậy, sao ngày nghỉ còn rút thời gian ra giúp cô bổ túc chứ?

“Đúng vậy.” Bác Phúc gật gật đầu, rốt cục tìm được đối tượng để nói hết. “Thiếu gia là người tâm địa tốt nhất, thiện lương nhất, tốt nhất, hay nghĩ cho người khác nhất mà bác từng gặp qua, cho dù lão gia yêu cầu thế nào, cậu ấy cũng sẽ không oán hận, luôn cười cố gắng hoàn thành tất cả yêu cầu nghiêm khắc của lão gia.”

“Phúc bá.” Cầm chiếc bát đầy bọt dội qua nước sạch, Lục Hân Á tạm dừng một chút, đột nhiên rất nghiêm túc hỏi: “Bác có biết vì sao Phó đại ca muốn mang cháu tới đây không ạ?”

Bác Phúc đầu tiên lắc đầu, sau một lúc lâu mới chậm rãi mở miệng. “Có lẽ…… là vì thiếu gia có chút cô đơn đi.”

Cô đơn? Lục Hân Á hoang mang nhìn ông.

“Mấy tháng trước Phó gia đâu có thế này.” Bác Phúc nhớ lại, không khỏi thổn thức thở dài. “Năm trước Phó viên còn một nhà năm người, lão gia,

phu nhân, thiếu gia Thực Ân cùng thiếu gia Ngộ Hi, còn có tiểu thư Dư Phi cùng tuổi với thiếu gia Ngộ Hi sống nhờ ở đây, khi đó Phó viên thật náo nhiệt, thiếu gia Thực Ân tuy rằng cũng đã thực tập ở công ty, nhưng không cần phải nhận sức ép về sự sống chết của công ty, thẳng đến sau khi lão gia cùng phu nhân qua đời ngoài ý muốn, thiếu gia Thực Ân mới đột nhiên bị bắt gánh vác nhà họ Phó.

Cậu ấy một bên đốc thúc bản thân học tập, một bên lại lo lắng thời kì đầu tiếp quản công ty sẽ có nguy hiểm không thể đoán trước được, hơn nữa vì sợ nguy hiểm cho thiếu gia Ngộ Hi, cậu ấy thậm chí ngoan quyết đem thiếu gia Ngộ Hi ra nước ngoài, mà tiểu thư Dư Phi cũng bởi vậy mà ra nước ngoài học đại học, bắt đầu từ đó, nhà họ Phó cũng chỉ còn lại một mình thiếu gia Thực Ân.” Nhìn trong ánh mắt cô gái lộ vẻ đồng tình cùng lo lắng, bác Phúc thực sầu não tiếp tục nói. “Cháu xem, cái nơi rộng thế này, ngoại trừ vài người dưới giúp đỡ chúng ta, không có ai khác có thể cùng cậu ấy. Có lẽ là vì vậy, thiếu gia mới đưa cháu về đây, bác nghĩ…… Thiếu gia là muốn có một người nhà.”

Người nhà?

Lục Hân Á trợn tròn đôi mắt, nhớ tới Phó đại ca dáng vẻ nhìn rất được, khí chất thật ôn hòa nhưng đằng sau đó lại vất vả như vậy, không khỏi vì anh phải nhận quá nhiều áp lực mà cảm thấy buồn.

[TGNG"> – Chương 3.2 06.06.2014 by linhtinhlungtung Leave a comment

Trong phòng nấu ăn với thiết bị đầy đủ mới lạ truyền đến từng đợt mùi thơm, ba cô nữ sinh đứng sát

nhau, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm cái gì đó trong lò nướng, một bên líu ríu nói chuyện phiếm, trong đó có một cô gái, chính là Lục Hân Á.

Từ sau khi bác Phúc đề cập đến chuyện của Phó Thực Ân, cô bắt đầu nhìn thẳng vào ý nghĩa tồn tại của mình. Dù sao đi chăng nữa, anh đã kéo cô ra khỏi hoàn cảnh tồi tệ, cô báo đáp anh cũng là việc nên làm.

Vì thế, cô bắt đầu nghiên cứu lịch làm việc và nghỉ ngơi của Phó Thực Ân, cố gắng để anh không cảm thấy cô đơn, để bản thân trở thành “Người nhà” của anh.

Mười mấy năm trước, hai chữ “Người nhà” này đối với Lục Hân Á mà nói tràn ngập sự sợ hãi cùng lo lắng, thân tình cô có được ít đến đáng thương, mặc kệ là từ mẹ hay người khác trong họ hàng, phần lớn chỉ có thương tổn cùng lạnh lùng.

Cô như vậy, lại vọng tưởng trở thành người nhà chân chính của Phó Thực Ân, trở thành bạn của anh, như vậy có ngây thơ quá không?

Lục Hân Á không dám nghĩ nhiều, chỉ có thể làm hết sức.

Cô giống như làm báo cáo vậy, lên mạng google rất nhiều cách người nhà ở cùng nhau, ở trường học thân thiết hơn với Trần Tiểu Thiến cùng Khâu Đình Đình, thỉnh thoảng hỏi thăm cách thức ở chung của bọn họ cùng gia đình, đối với một cô gái hơn mười tuổi mà nói, có người nguyện ý nghe mình oán trách cha mẹ, luôn cãi nhau với anh chị em, thật sự là quá tốt rồi, các cô ấy mừng rỡ chia sẻ chi tiết với cô ở nhà trình diễn anh em nhàn rỗi thủ túc tương tàn như thế nào……

Mặc dù có chút kinh nghiệm nhưng không thích hợp áp dụng như vậy, nhưng Lục Hân Á vẫn rất nhanh vạch ra kế hoạch của mình.

Đầu tiên cô xin MSN của Phó Thực Ân, làm theo cách của mình và anh họ nhỏ, khi không gửi tin nhắn cho anh, mới đầu chỉ đơn giản hỏi đã ăn chưa, có về nhà ăn cơm hay không? Dần dần bọn họ bắt đầu nói

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT