watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:56 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4419 Lượt

nhiều hơn vài câu về chuyện ở trường.

Sau đó cô bắt đầu quan tâm thời gian đi làm của anh, tận dụng hết khả năng cùng anh ăn bữa sáng hoặc bữa tói. Có khi biết anh sẽ về tối nay, cô sẽ hy sinh giấc ngủ, trước khi anh trở về phòng nghỉ ngơi sẽ cùng anh ăn bữa khuya, hoặc đơn giản chào hỏi quan tâm, chỉ cần cho anh biết trong nhà còn có người chờ anh.

Một tháng trôi qua, tuy rằng cách ở chung chân chính của người nhà giữa hai người còn xa xôi lắm, nhưng giống như bạn bè với nhau nói nói cười cười đã rất tự nhiên rồi.

Vì càng muốn biểu hiện sự quan tâm với người nhà hơn, Lục Hân Á rốt cục gia nhập hội nấu ăn, quyết định bắt đầu học làm điểm tâm cho Phó Thực Ân ăn.

“Hân Á, bọn họ nói cậu như vậy, cậu không tức sao?” Trần Tiểu Thiến quệt miệng, dáng vẻ đầy căm phẫn nhìn lò nướng, tức giận nói: “Hôm nay tớ nghe bọn họ nói vậy, thiếu chút nữa muốn đánh cho một trận đấy!”

Gần đây đột nhiên có một đống lớn tin khó nghe về mẹ của Lục Hân Á truyền ra từ trong lớp, bạn học bình thường cũng không có phản ứng gì quá lớn, nhưng có riêng mấy bạn học lại gây khó dễ cho cô.

Lục Hân Á biết, trong trường người nắm rõ xuất thân của cô trong lòng bàn tay chỉ có hai cô chị họ, mà bạn học làm khó dễ cô phần lớn đều là người có quan hệ với nhà họ Ngụy hoặc là nhóm đàn em của họ, bởi vậy cô cũng chỉ có thể yên lặng thừa nhận.

“Bọn họ nói là sự thật, tớ quả thật không phải là người ở cùng thế giới với các cậu.”

“Nhưng cậu cũng là học sinh Quan Thành, sao lại không giống cho được?” Khâu Đình Đình cũng vì cô mà bênh vực kẻ yếu. “Tan học cậu cũng có tài xế tới đón đấy.”

“Đó là tài xế của người khác, không phải của mình.” Lục Hân Á cười giải thích.

“Tài xế nhà tớ cũng là của ba mẹ, không phải của tớ đấy thôi.” Trần Tiểu Thiến vẫn bất mãn. “Tớ cũng không tin tài xế của ai trong trường là do tự người đó kiếm tiền mời làm.”

Lục Hân Á nở nụ cười, bạn tốt bảo vệ khiến cô thấy thực ấm áp, sau khi có được một cuộc sống bình thường, cô không cần nơm nớp lo sợ phải chuyển trường nữa, rốt cục có thể kết được bạn, cũng thật sự quen được hai người bạn tốt.

“Đinh.” Lò nướng phát ra tiếng dễ nghe.

“Được rồi được rồi, hoàn thành xuất sắc.” Trần Tiểu Thiến lớn tiếng tuyên bố.

Ba người vội vàng lấy bánh ngọt ra, Lục Hân Á lưu loát úp ba cái bánh ngọt lên giấy trên bàn.

“Oa! Hân Á, bánh của cậu thật được nhá, cậu thành công rồi!” Khâu Đình Đình nhìn chiếc bánh ngọt thơm lừng mềm nhũn, hâm mộ lại vui vẻ nói.

“Đúng thế, giống như chúng ta vậy!” Trần Tiểu Thiến dán mắt nhìn đồ vật trên bàn, hít một tiếng.

“Hai cái này cho các cậu đó.” Lục Hân Á chỉ chỉ hai cái trong đó, hào phóng nói.

“Thật vậy sao?” Khâu Đình Đình cùng Trần Tiểu Thiến mắt đều sáng lên.

“Đó chính là cho các cậu mà.” Cô vốn cũng chỉ định nướng cho Phó đại ca ăn thôi.

Thật vui vẻ chia xong bánh ngọt, ba cô gái quạt gió cho bánh ngọt, chờ nguội bớt rồi liền cho vào hộp đựng bánh, vui vui vẻ vẻ chuẩn bị về nhà.

Chẳng qua khi các cô vừa mới ra khỏi phòng nấu ăn, bên ngoài có hai nữ sinh khóa trên đang chờ.

Lục Hân Á thấy rõ người tới, vô cùng bất đắc dĩ thở dài trong lòng.

“Cô lại đây.” Nhìn thấy Lục Hân Á, Ngụy Như Oánh tư thái cao ngạo ngoắc ngoắc ngón tay.

“Chị họ……” Ngay cả Ngụy Gia Hâm cũng đến đây, Lục Hân Á vẫn phải lễ phép chào hỏi.

“Có việc tìm cô, cô lại đây!” Ngụy Như Oánh bỏ xuống một câu, lạnh lùng xoay người, cùng Ngụy Gia Hâm đến chỗ cầu thang trước chờ cô.

“Hân Á, chị họ cậu gì mà hung vậy?” Khâu Đình Đình bị hoảng sợ.

“Đúng vậy! Kì thế, cậu không cần qua đâu.” Trần Tiểu Thiến cảm thấy tình huống không ổn, giữ chặt cô. “Bằng không bọn tớ đi cùng cậu.”

“Không sao, chắc là không có chuyện gì đâu.” Không muốn liên lụy nhóm bạn tốt, Lục Hân Á cười cười từ chối. “Các cậu chờ tớ một chút, một lúc tớ sẽ quay lại.”

Lục Hân Á miệng nói thì thoải mái, nhưng lại không yên bất an đi về phía cầu thang hẻo lánh.

Hai người Ngụy Như Oánh cùng Ngụy Gia Hâm vẻ mặt không hờn giận nhìn cô, ánh mắt lạnh như băng giống như có thể giết người trong vô hình.

“Chị họ, có chuyện gì sao?” Lục Hân Á mở miệng hỏi trước.

“Không cần gọi chúng tôi là chị họ, nhà họ Ngụy chúng tôi không có loại thân thích như cô.” Ngụy Như Oánh lần đầu tiên thống khoái nói ra lời trong lòng, “Cô nói cho rõ đi, cô và Phó đại ca rốt cục có quan hệ gì?”

“Em và Phó đại ca không có quan hệ gì cả.” Tuy rằng không hiểu vì sao hai người chị họ lại có phản ứng lớn với chuyện này như vậy, nhưng vì để tránh phiền toái, Lục Hân Á cuối cùng vẫn quyết định nói ra tình hình thực tế. “Phó đại ca chỉ là hy vọng em có thể học hành cho tốt, nên đưa em tới Quan Thành.”

“Ai hỏi cô cái này! Cô vì sao lại ở nhà anh ấy kìa?” Ngụy Như Oánh bất mãn chất vấn.

“Phó đại ca sao có thể đồng ý cho cô ở đó?” Ngụy Giai Hâm hát đệm nói, “Không phải là cô bán mình cho anh ấy, ở nhà anh ấy làm công đấy chứ?”

“Không phải.” Lục Hân Á thiếu chút nữa bật cười, cô có thể làm công cái gì chứ? “Phó đại ca chỉ là rất tốt bụng, muốn giúp em mà thôi.”

“Nói bậy! Cô và Phó đại ca không thân cũng chẳng quen, sao anh ấy lại phải giúp cô?” Ngụy Như Oánh có thế nào cũng không chịu tin.

“Mẹ cô lại động tay động chân gì rồi? Hay là cô cũng học cái thủ đoạn câu dẫn đàn ông kia của mẹ cô rồi?”

Không dự đoán được chị họ lại nói ra những lời tổn thương người như vậy, Lục Hân Á đầu tiên sửng sốt, rồi mới chậm rãi mở miệng. “Chị họ, em phải đi thôi, bạn học đang đợi em, anh A Thái cũng tới đón em rồi.”

“Anh A Thái là ai? Không phải là tên tài xế kia sao? Sẽ không phải là cô ở chung với hắn nên mới tới Phó gia ở chứ?” Ngụy Giai Hâm liên tục suy đoán không ngừng.

“Em không phải……” Lục Hân Á bắt đầu cảm thấy bất đắc dĩ.

“Vậy sao cô lại gọi hắn là anh A Thái? Hắn chẳng qua chỉ là tên tài xế.” Ngụy Giai Hâm khí thế bức người hỏi.

“Dù sao hôm nay cô không giải thích rõ ràng thì đừng hòng đi đâu.” Ngụy Như Oánh nắm lấy tay cô.

“Chị họ, xin lỗi, em không có nghĩa vụ phải khai báo với chị.” Gặp hai người không phân rõ phải trái thế này, Lục Hân Á không khỏi tức giận. “Nếu các chị thực sự tò mò như vậy, có thể đi hỏi Phó đại ca, em đưa chị số điện thoại của anh ấy.”

Lục Hân Á vừa nói vậy, sắc mặt hai cô gái Ngụy gia đều thay đổi, không chỉ vì tranh luận của cô, càng bởi vì bọn họ chưa bao giờ có phương thức liên lạc cá nhân của Phó Thực Ân.

Sự đố kị hừng hực thiêu đốt, dựa vào đâu cái đứa sỉ nhục nhà họ Ngụy này lại có được sự ưu ái của Phó Thực Ân? Có thể tiến vào Phó gia, hưởng thụ tất cả những thứ bọn họ đang theo đuổi, thậm chí còn cùng ngồi cùng ăn cùng học trong ngôi trường quý tộc này?

Nhìn Lục Hân Á đang cầm bánh ngọt, dáng vẻ vô tội, Ngụy Như Oánh càng nghĩ càng giận, nhịn không được đưa tay đẩy cô một cái, vốn chỉ muốn phát tiết sự tức giận, lại không ngờ được Lục Hân Á đứng ở miệng cầu thang trọng tâm không vững, bước hụt, cả người cứ như vậy ngã về phía sau.

Sau đó, từng tiếng va chạm cùng đau đớn đánh chiếm ý thức của cô, trước khi rơi vào hôn mê, điều duy nhất cô nhớ rõ là ôm chặt lấy chiếc bánh ngọt trong lòng.

Đây là điểm tâm để đưa cho Phó đại ca……

Chương 4

Phòng họp đơn giản rộng rãi, trên tầng cao nhất của Phó thị đang tiến hành hội nghị thường kì, người chủ trì là lão đại nhà họ Ngụy – Ngụy Văn Bá, chủ vị hai bên một là Phó Thực Ân, bên còn lại là lão nhị nhà họ Ngụy – Ngụy Văn Trọng.

“…… Yêu cầu hồ sơ mời thầu của công trình lần này chúng ta đã quyết định ổn thỏa, tiền nong cũng đã được tính ra, lần đấu thầu này chúng ta nhất định phải kí được.” Một người đàn ông chừng năm mươi tuổi sau khi thao thao không ngừng rồi kết thúc báo cáo, tin tưởng mười phần đưa ra kết luận.

“Tốt lắm. Lần đấu thầu này giao cho quản lý Lý có kinh nghiệm phong phú, mọi người không có ý kiến gì chứ?” Ngụy Văn Bá lật lật bản kế hoạch, dựa theo lệ cũ hỏi.

Trong phòng hội nghị lặng ngắt như tờ, một tiếng nói ổn trọng, trẻ tuổi vang lên bên người ông ta.

“Tôi cảm thấy rất có vấn đề.” Người nói chuyện đúng là Phó Thực Ân.

“Phó tiên sinh có ý kiến gì sao?” Quản lí Lý vừa mới kết thúc báo cáo đề cao âm điệu, ánh mắt hèn mọn đầy vẻ không cho là đúng. “Không biết giá đấu thầu mà ngành chúng tôi phải vất vả nghiên cứu ra, Phó tiên sinh có cao kiến gì muốn bổ sung?”

“Cao kiến thì không dám nói, nhưng ý kiến lại có rất nhiều.” Phó Thực Ân sao lại không biết ý châm chọc sau lời nói của quản lí Lý, nhưng anh chỉ cười ôn hòa, chậm rãi nói: “Trong hồ sơ mời thầu có rất nhiều kiểu mẫu sản phẩm không phù hợp yêu cầu, có mấy hạng mục không quan trọng lại dùng đến tài liệu cao cấp nhất, báo giá mà đưa lên nhất định sẽ bị quá cao, cho dù chúng ta miễn cưỡng dùng loại kiểu mẫu này mà đưa báo giá hợp lý, thì vụ này nhất định sẽ bị lỗ một số tiền lớn, nếu không thì sẽ không qua được nghiệm thu.”

“Cậu, cậu dựa vào cái gì mà nói như vậy?” Quản

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT