watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4412 Lượt

đáy mắt Vân Trạm, hiện lên một mảnh cô đơn.

Trong phòng bệnh ấm áp, Dung Nhược mặc chiếc áo lông màu tím nhạt lặng yên ngồi trước giường bệnh, chuyên tâm gọt trái cây.

Tuy rằng cúi đầu, nhưng cô vẫn có thể cảm giác rõ ràng Vân Trạm giờ phút này đang nhìn chằm chằm vào cô. Chỉ là, cô không nói, để mặc cho không khí trầm lặng kéo dài.

Ánh sáng chiếu vào sợi tóc rũ xuống che khuất khuôn mặt ẩn hiện, có vẻ trầm tĩnh yên bình. Không biết qua bao lâu, Vân Trạm dường như có chút mệt mỏi nhắm mắt lại, lúc mở ra thì trong mắt đã là một mảnh sâu hút tĩnh lặng.

“Dung Nhược”. Anh gọi tên cô, thanh âm hơi khàn khàn.

“Ừm?” Cúi đầu lên tiếng, cô không hề ngẩng đầu.

“Quà giáng sinh, em còn muốn không?” Câu hỏi rất nhẹ rất nhạt, lại khiến tay Dung Nhược khựng lại một chút.

Cô nâng mắt, đối diện với ánh mắt Vân Trạm, ánh mắt sâu không thấy đáy, nhìn không ra cảm xúc, nhưng khiến cô mỗi lần bắt gặp lại trầm mê vào nó.

Giọng nói của Vân Trạm thấp mà vững vàng, anh chậm rãi nói: “Đây là lời hứa của anh với em. Vì vậy, nếu em đồng ý, chúng mình kết hôn nhé”

“Bụp!”

Quả táo mới gọt một nửa rơi xuống sàn nhà. Hàng lông mi cong dài không thể che giấu chấn động trong mắt Dung Nhược, cô giật giật môi, cuối cùng lại kinh ngạc nhìn về phía con người đang nằm trên giường bệnh trắng xóa. Cô không nghĩ tới, Vân Trạm lại thật sự thực hiện lời hứa đêm đó. Càng không nghĩ tới, khi hai từ”kết hôn” thốt ra từ miệng Vân Trạm, lại có thể tác động lớn đến cô như vậy.

“Cần suy nghĩ sao?” Vân Trạm nhìn thật sâu vào vẻ mặt khiếp sợ của cô, khóe môi tái nhợt nhẹ nhàng nhếch lên,”Anh sẽ chờ câu trả lời của em”. Hai hàng lông mày giãn ra, tựa hồ có kiên nhẫn vô hạn.

Trong nhà tắm của phòng bệnh, Dung Nhược quay đầu mở vòi nước, trong tiếng nước chảy ào ào, cô ngẩng đầu nhìn mình trong gương.

Kết hôn…

Cô mặc niệm hai từ này, thất thần trong chốc lát.

Không diễn tả được trong lòng lúc này là ngọt ngào hay chua xót ——trở thành vợ Vân Trạm, bất kể là thật tâm hay có mục đích khác, giờ phút này, ý định ấy lại chiếm lấy toàn bộ thần kinh cô. Chỉ là, cô ảo tưởng, nếu bây giờ là hai năm trước, tất cả vẫn chưa từng xảy ra, cô hẳn sẽ là người hạnh phúc nhất thế giới.

Nhưng, đó chẳng qua cũng chỉ là ảo tưởng ——- thứ hạnh phúc nhỏ nhoi này, đã không thể tồn tại nữa rồi.

Cười khổ với mình trong gương, cô chậm rãi nhắm mắt lại.

Lúc đi ra phòng tắm, cô hít sâu một hơi, nhìn vào đôi mắt đen của Vân Trạm, nhẹ nhàng nói: “Em đồng ý”

…không cần suy nghĩ, cô đồng ý.

Vì đến ngày hôm nay, gả cho Vân Trạm, vẫn là nguyện vọng lớn nhất từ tận đáy lòng cô.

Đồng thời, cũng là điều bi thương nhất.

Vân Hân đẩy cánh cửa khắc hoa văn nặng nề, dò xét phía Vân Trạm trên xe lăn: “Khách khứa đều đến đông đủ rồi, chuẩn bị bắt đầu được chưa?”

“Ừm”. Nhìn trong gương, Vân Trạm sửa lại chiếc nơ trên cổ. Ngọn đèn trang trí che lại sắc mặt tái nhợt của anh, chỉ lộ ra đường cong hoàn mỹ trên sườn mặt.

“Lỗi đâu?” Để ý thấy phù rể không ở đây, Vân Hân hỏi.

“Cậ

hỏi.

“Cậu ấy…”

Vân Trạm còn chưa nói xong, Cao Lỗi đã bước nhanh lướt qua Vân Hân, đi vào bên trong, vẻ mặt mang theo nghiêm túc.

Anh không quay đầu, thấp giọng nói: “Tiểu Hân, em ra ngoài trước xem Dung Nhược chuẩn bị xong chưa, anh có lời muốn nói với Trạm”

“…À ừ”.Vân Han sửng sốt, trực giác cảm thấy thái độ Cao Lỗi rất lạ, nhưng rồi thấy người ngồi sau gật đầu, đành phải lên tiếng nhắc nhở,”Các anh mau lên, đừng để trễ giờ”. Nói xong, mới chịu rời khỏi, cũng đóng cửa lại.

Đợi cho trong phòng chỉ còn lại hai người, Cao Lỗi đứng cạnh cửa, trầm giọng hỏi: “Đây là chuyện gì?”

Liếc mắt nhìn về sấp giấy tờ trong tay anh một cái, Vân Trạm di chuyển xe lăn, thản nhiên: “Nhẫn mang tới chưa?”

“Không chỉ là nhẫn, tôi còn trong lúc vô ý phát hiện ra cái này!” Phiền chán tháo nơ ra, Cao Lỗi nhíu mày. Nếu không phải anh giúp Vân Trạm đi về nhà lấy nhẫn cưới, anh cũng sẽ không có cơ hội nhìn tới báo cáo điều tra của thám tử có liên quan tới Dung Nhược.

“Dung Nhược mất trí nhớ là giả, đúng không?” Anh nặng nề thở dài,”Cậu đã sớm biết cô ấy giả bộ”

“Điều này rất quan trọng sao?” Vân Trạm hỏi lại.

“Cô ta có mục đích gì? Cô ta làm như vậy, nhất định phải có mục đích, đúng không?” Có lẽ là do thói quen người lừa ta gạt trên thương trường, kể từ khi biết Dung Nhược giả bộ mất trí nhớ, anh đã lập tức nảy sinh ý nghĩ này, hơn nữa anh cũng tin chắc, cảm giác của mình lúc này không sai. Mà Vân Trạm đã biết điều này trước anh, cậu ấy có thể đoán được, anh cũng có thể đoán được.

Vân Trạm gượng gạo nhếch lên khóe môi,”Cô ấy muốn trả thù tôi”. Nếu Cao Lỗi đã biết, anh cũng không muốn giấu diếm,”Cô ấy sẽ đợi đến lúc gần gũi nhất, mà rời bỏ tôi, trả thù cho hành động bỏ rơi cô ấy của tôi năm xưa”. Câu trước là Dung Nhược đã nói. Khi nói lại những lời này, ngực Vân Trạm lại xuất hiện cơn đau.

Một trận im lặng.

Cao Lỗi dường như không nghĩ tới, đối diện trực tiếp với ý đồ của Dung Nhược, Vân Trạm lại có thể bình thản điềm tĩnh như vậy.

“Vì sao không nói cho cô ấy biết, lúc đó là vì Vân Hân mang thai”

“Trong mắt tôi, đó là điều không cần thiết” (hob cũng nghĩ thế^^)

“Vì sao?”

“Cao Lỗi”, Vân Trạm nặng nề hỏi, gương mặt lại thật sự bình tĩnh,”Nếu như cậu quý trọng một thứ nào đó, cậu sẽ muốn tự mình dốc toàn lực để bảo vệ nó, đúng không?”

“Đương nhiên”

“Lúc trước tôi cũng có ý nghĩ này”. Ánh mắt Vân Trạm không rõ là tĩnh lặng hay đau thương.

Nếu như nói, Vân Hân mang thai là lý do để anh chọn cô. Vậy thì, nguyên nhân khiến anh không hề do dự đưa ra quyết định, hoàn toàn là vì Dung Nhược. Để đổi lấy cô, anh nguyện ý trả giá tất cả, bao gồm cả tính mạng. Có lẽ, điều này cũng là để chứng tỏ sự tự tôn và lòng kiêu ngạo buồn cười của một người đàn ông.

“Thế nhưng, tôi lại không làm được”. Là anh quá mức tự tin và chắc chắn, mới dẫn đến kết quả như vậy.

Cao Lỗi rũ mắt xuống, Vân Trạm tiếp tục nói,”Kỳ thật, cho dù là có lý do đầy đủ tới cỡ nào, giây phút lựa chọn Vân Hân, tôi đã tổn thương đến Dung Nhược”

Anh biết rõ, lý trí cùng tình cảm, đôi khi không thể thống nhất được. Sau khi anh vô ý nghe được cuộc trò chuyện giữa Dung Nhược và Hà Dĩ Thuần, lúc ở bệnh viện anh đã suy nghĩ rất nhiều, cũng hoàn toàn có thể hiểu được sự oán hận của Dung Nhược đối với anh.

“Tôi không có thói quen biện giải cho mình, huống hồ, tôi quả thật là đã thiệt thòi cô ấy”. Là chính anh đã đẩy Dung Nhược đến bờ vực sống chết, chỉ riêng điều này thôi, cũng là một lỗi trí mạng.

Vân Trạm nhìn đông hồ treo tường, chuyển động se lăn,”Đã đến giờ rồi, chúng ta ra ngoài thôi”

“Nhưng mà…” Cao Lỗi nhăn lông mày lại. Biết rõ là sẽ nhận được tổn thương, anh thật sự không muốn bạn thân mình lại tiếp tục lao xuống.

“Cao Lỗi”. Dừng động tác, trên mặt Vân Trạm mang theo vẻ kiên định,”Đây là hôn lễ của tôi. Là hôn lễ đã bị chậm trễ vì sự cố năm đó. Và cậu, chính là phù rể của tôi”

Cửa được mở ra. Đồng thời, âm nhạc dưới dại sảnh vang lên, mang theo sự hân hoan du dương.

Đêm, lạnh buốt.

Thế nhưng, tất cả hơi lạnh đều bị biến mất giữa hình ảnh nhẹ nhàng thiêng liêng, phản chiếu bên trong tấm kính, là một buổi hôn lễ hoàn mỹ long trọng.

Kéo chiếc váy cưới màu trắng chấm đất, khăn voan kết thành đóa hoa lặng lẽ buông xuống bên chiếc gáy trắng nõn của Dung Nhược.

Giờ phút này, đại sảnh đang huyên náo bỗng trở nên yên tĩnh. Trong tiếng nhạc du dương, Dung Nhược đứng bên cạnh Vân Trạm, giữa cái nhìn tò mò của mọi người, cô bỗng mê hoặc trong chốc lát. Khẽ ngiêng đầu, gương mặt tuấn tú của Vân Trạm dưới ánh đèn, đột nhiên trở nên không chân thật trong mắt cô.

——-Hôm nay, cô đã trở thành vợ của anh.

Lời nói của người chủ trì kéo suy nghĩ Dung Nhược về, cô xoay người, ngay lúc đó, tay trái đã bị Vân Trạm nắm giữ.

Ngón tay thon dài lạnh lẽo cầm tay cô, một luồng ấm áp từ đầu ngón tay truyền đến, Dung Nhược nhìn vào ánh mắt Vân Trạm, sau đó, cúi đầu không nói nhìn chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên ngón áp út.

Trong nháy mắt, cô trầm mê vào loại nghi thức quan trọng và truyền thống này, rồi lại cảm thấy, từ nay về sau, cô cùng Vân Trạm đã chân chính bị ràng buộc vào nhau.

Đối với ánh mắt thâm thúy kia, Dung Nhược như trúng phải bùa mê, chủ động nghiêng thân tới, hôn lên đôi môi mỏng hoàn mỹ, để mặc hơi thở dịu nhẹ của Vân Trạm vây quanh lấy mình.

Trong đại sảnh, một tràng vỗ tay kéo dài.

Hà Dĩ Thuần nhẹ nhàng mơn trớn những bông hoa hồng trang trí mặt tường, nhìn hai người ôm hôn trên đài, cười nói với Điền Ngọc bên cạnh: “Đây là giấc mộng của phụ nữ”

Điền Ngọc chỉ cười không đáp

Kỳ thật, cô cùng Hà Dĩ Thuần đều biết, màn tốt đẹp vui mừng mà mọi người thấy hôm nay, cũng chỉ là kết quả của một âm mưu, có lẽ cuối cùng, nó sẽ bị chính Dung Nhược tàn nhẫn phá rách.

Mà đến lúc đó, sẽ gây ra tổn thương bao nhiêu?

Ánh mắt dừng trên thân người đàn ông sáng chói trên

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT