watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4414 Lượt

thường xuyên phải lui tới lo lắng cho công việc, chẳng lẽ là nói, thói quen thực sự có năng lực lớn đến vậy sao.

Cô quay mặt vào trong xe, ấn ấn nơi thái dương nhức nhối, đồng thời cười nhạo trong lòng: Đây chính là cái giá của một đêm không ngủ.

“Mai là Giáng Sinh rồi, cậu dự tính làm gì?”

“Ở cùng cậu”. Dung Nhược trả lời rõ ràng.

“Làm ơn!” Hà Dĩ Thuần trợn mắt,”Cậu có thể suy nghĩ một chút không, từ sau khi tốt nghiệp đại học đã khi nào cậu đón lễ Giáng Sinh với mình đâu. Sao bây giờ lại nói một cách tất nhiên như vậy?”

“Thì bởi vì lâu lắm rồi đến nỗi mình đã quên mất, cho nên bây giờ ‘tất nhiên’ là phải cùng cậu rồi”.

“Còn nhớ lần trước đón lễ như thế nào không?”

“Uống rượu, chơi đùa”

“Vậy lần này?”

“Giống nhau”

Âm nhạc trong radio phát bài”Everyheart”, giai điệu quanh quẩn trong xe, cửa kính nhẹ nhàng hạ xuống một khe hở, lập tức không khí lạnh lẽo ùa vào. Dung Nhược đưa hai tay giao nhau gối sau đầu, nhắm mắt lại, giống như đang ngủ.

“Trạm, Giáng Sinh vui vẻ!”

“Giáng Sinh vui vẻ”. Nghe được giọng nói thanh thúy của Vân Hân truyền đến từ điện thoại, gương mặt Vân Trạm hiện ra nét cười tự nhiên.

“Em có mua quà tặng anh đấy, mai về em đưa cho”

“Ừm, được”

“Thật ra cô ấy định chơi bời quên hết trời đất, không định về nhà đâu”. Giọng nói Cao Lỗi chen vào, hiển nhiên là dùng máy nội bộ.

“Anh còn dám nói em? rõ ràng người ngày nào cũng bế cục cưng đi lêu lổng là anh”. Vân Hân lập tức phản bác.

Vân Trạm ngồi tựa vào đầu giường, thấp giọng cười khẽ: “Nếu đã chơi vui như vậy, vội về sớm làm gì”

“Không được! Sao có thể để cái gã này ném hết chuyện công ty cho anh? Mấy hôm nay anh vẫn khỏe chứ?” Vân Hân nhẹ giọng hỏi.

“Ừm, đừng lo lắng quá”

“Trạm, cậu có phát hiện là cô ấy đã có xu thế già trước tuổi không? Lúc nào cũng lải nhải quan tâm quá mức chuyện người ta”.

“A”. Vân Trạm chỉ mới kịp nở nụ cười, điện thoại bên kia đã truyền đến tiếng giận dữ.

Lặng lẽ chờ đợi bên kia yên ắng lại, Vân Trạm nhìn đồng hồ treo tường —— mười một giờ đúng. Lễ Giáng Sinh không có tuyết, đã sắp qua.

“Trạm, tụi em chiều mai sẽ xuống máy bay, đến lúc đó gặp. Anh nghỉ sớm chút nhé”

“Ừm, ngày mai gặp”

Cúp điện thoại, Vân Trạm tựa vào đầu giường như trước. Ngoại trừ đêm ở cùng Dung Nhược hôm đó, anh gần như chưa bao giờ ngủ trước mười hai giờ.

Tối nay, cũng không ngoại lệ

“…..Cậu chủ”

Cửa bị nhẹ nhàng gõ hai tiếng, không chờ anh đáp lại, đã bị đẩy ra.

Vân Trạm vừa quay đầu —— cạnh cửa, ngoài người giúp việc đang đứng đó, còn có Dung Nhược đang lờ đờ tựa vào khung cửa.

“Vân Trạm, Giáng Sinh vui vẻ!”. Dung Nhược một bên cởi chiếc áo khoác bành tô ra, tùy tiện vứt trên mặt đất, một bên nghiêng nghiêng ngả ngả đi đến phía giường.

“Em đã uống rượu?” Nhìn gương mặt phiếm hồng, Vân Trạm nhíu mày.

Dừng lại bên giường, cúi đầu suy nghĩ, Dung Nhược giơ ngón tay đo lường: “….Một chút à”

Tay đỡ lấy thân thể lảo đảo của cô, kéo cô ngồi lên giường, Vân Trạm chuyển hướng về phía cửa dặn dò: “Pha một chén trà giải rượu”

Anh đưa tay gạt mấy sợi tóc trên má Dung Nhược: “Uống trà xong, phải nghỉ ngơi”

“Em không say!” Cau mày lắc lắc đầu, Dung Nhược vung giày cao gót trên chân ra.

“….Vân Trạm”. Cô đột nhiên xoay người, ánh mắt sương mờ nhìn chăm chú vào đôi mắt trầm tĩnh sâu thẳm đối diện,”Anh còn chưa chúc em Giáng sinh vui vẻ”

Vân Trạm đỡ lấy cánh tay cô, bất đắc dĩ thở dài,”Giáng sinh vui vẻ”. Có lẽ, đúng như lời cô nói, chỉ có”một chút”, nhưng nhìn vào ánh mắt cô, anh có thể khẳng định, cô đã say.

“Vậy….Anh có chuẩn bị quà không?” Vung vẩy đầu, thoát khỏi choáng váng, cô tiếp tục đeo đuổi không tha.

“Em muốn quà gì?”

“….Em muốn gì anh cũng cho hả?”

“Ừm”

Có được lời cam đoan, Dung Nhược cười khẽ: “Để em suy nghĩ….”

“Ngày mai em có thể nói cho anh biết”. Nâng tay tiếp nhận chén trà của người giúp việc, Vân Trạm đưa tới,”Trước tiên uống nó đã”

“Hừ…. Không uống!” Dung Nhược nhăn mặt lại, lấy tay ngăn cản.

Vân Trạm than nhẹ một tiếng, nói với người giúp việc: “Cô đi ra ngoài trước”

“Anh…” Dung Nhược đột nhiên nhìn chằm chằm Vân Trạm, sau đó đưa tay xoa xoa mặt anh,”Tại sao mỗi lần nhìn thấy anh, sắc mặt của anh đều tệ như vậy?” Đáy mắt không còn trong suốt, ngoại trừ sương mờ, còn có một chút đau đớn tràn ra.

Nhìn đến ánh mắt như vậy, thân thể Vân Trạm cứng đờ, anh nhắm mắt lại, đưa tay cầm lấy bàn tay đang lưu luyến trên mặt mình,”Em say rồi, đi nghỉ ngơi đi”

“…. Vì sao ngay cả môi cũng không có màu?” Giống như không hề nghe thấy anh nói, Dung Nhược cau mày lại đụng về phía trước.

“Anh…có phải rất vất vả hay không?” Cô gần như ghé vào trước mặt Vân Trạm, hàng lông mi cong dài nhẹ nhàng chớp động trước mắt Vân Trạm, mặt hai người gần trong gang tấc.

“Không biết….” Mùi rượu bay vào mũi, hòa cùng mùi hương thơm mát quen thuộc, Vân Trạm lặng yên ngắm nhìn gương mặt tinh xảo, nhẹ nhàng bật ra hai chữ, xen lẫn tắc nghẹn.

“Vậy sao”. Vừa nâng mắt, đã bị cuốn vào cặp mắt đen thẳm sâu hút kia, đầu óc đột nhiên trống rỗng, Dung Nhược nắm chặt bàn tay để trên nệm, từ từ đặt dấu môi son lên.

….Xúc cảm lạnh lẽo mà mềm mại khiến cô không nhịn được vòng qua vai Vân Trạm, hơi thở hỗn hợp quen thuộc trong trí nhớ lại xông tới như thủy triều dâng trào, Dung Nhược nhắm mắt lại, mang theo suy nghĩ mơ hồ, sa vào rất sâu.

Khi cảm nhận được đôi môi đầy đặn xinh đẹp chạm vào môi mình, tim Vân Trạm phút chốc ngừng đập.

——Cô quả nhiên là say

Lạc vào trong hương rượu, trước mắt anh lại hiện lên người con gái nhiều năm trước đã ngã vào lồng ngực mình; hiện lên gương mặt yên bình, nụ cười dịu dàng, cùng với ánh mắt mềm mại như nước của cô.

Xa cách hai năm, anh cùng cô, lại một lần nữa da thịt tiếp xúc, cũng dưới tình huống như vậy.

Đáy mắt lướt qua tia tối tăm, nhưng độ ấm trên khóe môi lại khiến anh theo bản năng dần thu chặt tay lại.

Vẫn là sự ấm áp và dịu dàng đó, cho dù bị ngăn cách bởi số phận hay sự oán hận, trải qua bảy trăm ngày đêm chia lìa, cũng chưa bao giờ thay đổi.

“…Em nghĩ ra quà em muốn rồi”. Ngồi lại từ lòng Vân Trạm, nụ cười mơ hồ hiện lên trên mặt Dung Nhược.

“Cho em một cái hôn lễ”

“. . . . . .”

“…Chúng ta kết hôn đi”

Giờ phút này, ánh mắt Dung Nhược mê ly, nhưng lại không biết là say hay tỉnh.

Chương 27

Dung Nhược nằm trên chiếc giường rộng thênh thang dần dần tỉnh lại, mở mắt ra, đồng thời ấn ấn mi tâm rên nhẹ. Cô thật không hiểu, rõ ràng là sau khi say thân thể rã rời như vậy, vì sao lại có nhiều người tình nguyện say khướt từ sáng đến tối.

Cơn đau nhức giữa trán vẫn kéo dài, cô nhìn xung quanh phòng ngủ mình đang ở, dần dần nhíu mày ——- Đây là phòng Vân Trạm?

Chiếc chăn màu trắng đồng màu với ga giường, bên gối còn lưu lại hơi thở nam tính nhẹ nhàng thoải mái. Dung Nhược nghiêng đầu, theo bản năng chôn mặt vào gối mềm, nhắm mắt hít thở.

Tối hôm qua, cô cùng Hà Dĩ Thuần sau khi ra khỏi quán bar, cô lại như ma xui quỷ khiến đón taxi đến biệt thự Vân Trạm. Sau đó, cô đã ngồi trên giường nói với Vân Trạm rất nhiều điều… những chuyện này cô nhớ rất rõ. Có điều, vì sao cuối cùng mình lại nằm ngủ trên giường anh? Cô hoàn toàn không có ấn tượng.

Lúc rời giường, Dung Nhược ngơ ngẩn nhìn áo ngủ đang mặc trên người, lắc đầu mạnh mấy cái cho bớt choáng váng, phủ thêm áo khoác ra ngoài.

Ngoài cửa sổ ánh sáng rực rỡ, những tia nắng tinh khiết nhẹ nhàng chiếu vào phòng.

Dung Nhược nhìn phản chiếu của mình qua tấm gương phòng tắm, thất thần xoa nhẹ cánh môi mềm mại——-tối hôm qua, cô đã cùng Vân Trạm hôn môi.

Có lẽ, không thể nhớ ra từng câu mình đã nói, nhưng cô lại biết rõ, lúc bản thân nửa say nửa tỉnh, bọn họ đã hôn môi.

Nhìn trong gương, khóe môi nhếch lên nụ cười mỉa. Ngay cả cô cũng không thể khẳng định, bản thân mình lúc đó, rốt cuộc là tỉnh táo hơn hay là mơ hồ hơn.

Còn có cuối cùng, cô hình như còn nói với Vân Trạm,”Chúng ta kết hôn đi”

Là lời của tâm, hay là lời của rượu? cô cũng không thể phân biệt.

Dung Nhược vậy mà lại nói muốn kết hôn với anh…..

Vân Trạm ngồi trên xe lăn, mái tóc đen dưới ánh nắng mặt trời trở nên hoe vàng, đôi mắt bình tĩnh, sâu không thấy đáy.

Nếu cô ấy là tỉnh táo, vậy thì, mình nhất định sẽ đáp ứng cô ấy. Vân Trạm thầm nghĩ trong lòng. Chỉ là, cô say.

Nói xong câu nói kia, cô liền ngã vào trước ngực anh, ngủ bất tỉnh.

——-lời nói lúc say rượu, há có thể phân biệt thiệt giả? Món quà giáng sinh đặc biệt như vậy, cho dù anh nguyện ý đưa ra, cô chưa chắc đã chịu nhận.

“Hôm nay thời tiết thật tốt”. Hai tay đút vào túi áo trước, Dung Nhược tựa vào cạnh cửa, nhìn bầu trời xanh nhạt bao la.

“Em tỉnh rồi”. Quay đầu lên tiếng trả lời, Vân Trạm gật gật đầu, ánh mặt trời chiếu vào sườn mặt tuấn tú khôi ngô.

Dung Nhược cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Tối hôm qua…” bỗng dưng không biết phải nói tiếp thế nào, bật ra được hai từ, cô lại do dự dừng lại.

Vân

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT