watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4419 Lượt

việc gì nữa, cô ra ngoài trước đi”

“Vâng”

Nghiêng đầu nhìn đến chiếc di động ở đầu giường, Vân Trạm đưa tay cầm lấy.

“Không có người tiếp”. Dung Nhược nghe thấy tiếng tút tút bên kia, lắc đầu,”Không biết cậu ấy với Đỗ Khải đã chạy đi đâu”

“Vậy tìm người khác thử xem”

“Ừm….” Dung Nhược cúi đầu, ấn xuống danh sách tìm kiếm.

Khi cái tên Vân Trạm xuất hiện, cô bỗng dừng một chút, ngón tay lại bấm vào nút trượt, màn hình chạy xuống tiếp.

Thực ra, đợi gần mười phút, phát hiện sẽ không có chiếc xe nào chạy qua, bọn họ đã quyết định gọi điện tìm người hỗ trợ. Mà cuộc điện thoại đầu tiên cô nghĩ đến, không phải là Điền Ngọc, mà là Vân Trạm! Chẳng qua, ý nghĩ này chỉ vừa xuất hiện trong đầu, đã bị cô nhanh chóng đè nén xuống.

“Ngày thời tiết xấu như vậy mà còn bị chúng ta gọi ra vùng ngoại thành, tuy là mình rất cảm kích người sắp sửa tới đón chúng ta, nhưng vẫn thấy khổ thay cho cái ‘người’ đen đủi đó”. Hà Dĩ Thuần nói giỡn.

Dung Nhược cười khẽ một tiếng, tìm được tên Diệp Lăng Thu, vừa định ấn cuộc gọi, di động đã sớm vang lên trước một bước.

“Cứu tinh!” Hà Dĩ Thuần gần như bắn người lên, mừng rỡ kêu một tiếng, lại thấy biểu tình Dung Nhược trở nên ngơ ngẩn trong nháy mắt.

“Sao lại không tiếp?” Cô khó hiểu hỏi.

Nhìn chằm chằm vào cái tên đang nhấp nháy trên màn hình, trái tim Dung Nhược không biết có cảm giác gì.

Thực sự lại có chuyện khéo như vậy sao! ——–trong lúc cô đang nghĩ đến anh, và đang cần đến anh, thì anh lại gọi tới.

“Alo”. Nhịp tim cô càng trở nên không hề có quy luật.

“Là anh”. Lại là âm thanh quen thuộc, vang lên trong không gian yên tĩnh, mang theo một chút trầm lạnh, lại làm cô cảm thấy ấm áp lạ thường.

. . . . . .

Trầm mặc một lát, Dung Nhược rốt cục thả lỏng thân thể, chậm rãi dựa vào ghế sau lưng ——– thanh âm chỉ được nghe thông qua di động, lại tựa như một bàn tay ấm áp, nhẹ nhàng mơn trớn những sợi dây thần kinh vì rét lạnh mà co lại của cô.

Quay đầu nhìn vào bóng đêm, nhìn những giọt mưa không ngừng tạt vào lớp kính thủy tinh, đôi môi duyên dáng khẽ gợi lên cười mỉm, trong đôi mắt sáng tràn đầy bình thản dịu dàng như nước.

“…….Chúng tôi đang bị kẹt trên núi”

Tại tình huống tưởng như là trùng hợp này, cô tin rằng, có một số việc đã được định trước.

Năm mươi phút sau, khi đèn xe ở đối diện chiếu vào, Dung Nhược đột nhiên cảm thấy mọi thứ xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh lạ lùng, ấm áp lan tỏa trong đêm đông rét lạnh khiến cô đặc biệt an tâm.

Chiếc xe chạy lên trên rồi quay đầu lại dừng song song trước mặt bọn họ, cửa kính hạ xuống, dưới ánh sáng mờ nhạt, không nhìn rõ gương mặt Vân Trạm, Dung Nhược rất nhanh mở cửa xe ra, ngồi vào chỗ ngồi phía sau.

“Xe của cô, ngày mai tôi sẽ kêu người đến xử lý”. Trên đường xuống núi, Vân Trạm nói với Hà Dĩ Thuần đang ngồi trên ghế phụ.

“Làm phiền anh rồi”. Hà Dĩ Thuần quay đầu cười nói.

“Đùng khách khí”

Xe chạy nhanh chóng đều đều, nhưng địa hình đường núi vẫn gây cho Vân Trạm từng đợt choáng váng. Anh nghiêng đầu nhìn về phía người vẫn đang trầm mặc, sau đó lặng yên nhắm mắt tựa vào ghế nghỉ ngơi.

Anh may mắn là mình đã gọi cuộc điện thoại đó, đồng thời cũng biết, cho dù bản thân không đến, bọn họ cũng sẽ tìm được người khác hỗ trợ. Chỉ là, anh thật sự mong muốn từ tận đáy lòng, người đi đón Dung Nhược, chính là anh.

Có một loại đau lòng, dần dần sinh sôi trong thân thể. Dung Nhược quay đầu cẩn thận nhìn người đang nhắm mắt dưỡng thần bên cạnh, cho dù trong xe rất mờ ảo, cô cũng biết rõ, giờ phút này sắc mặt anh kém cỡ nào.

Vừa rồi, khi mở cửa xe, đèn phía trong xe sáng lên theo, cô bắt gặp Vân Trạm xoay đi gương mặt tiều tụy của mình; nhìn thấy nửa người dưới của anh được bao bọc chăn lông rất dày; nhìn thấy phía sau hông của anh rõ ràng có lót một cái đệm dựa, những anh vẫn phải cố sức lấy tay chống đỡ thân thể; cũng nhìn thấy khi cô và Dĩ Thuần ngồi vào trong xe, sự chấn động nhẹ đã khiến anh phải nhíu mày…….Có lẽ cô nên sớm nghĩ đến, ở loại thời tiết này, anh sẽ phải chịu vất vả thế nào. Vậy mà, khi vừa dứt cuộc gọi, anh đã lấy tốc độ của ngày bình thường mà chạy đến.

——- Đây là cách anh yêu một người sao? Vì sao từ trước đến giờ em không cảm nhận được?

Chạy xuống đường bằng, quang cảnh ngoài xe biến hóa, Dung Nhược nhìn hàng lông mi tạo ra bóng tối dưới mắt anh, tự hỏi trong lòng.

Hỏi anh, cũng hỏi mình.

Trên đường, cô nghe tài xế nói, ở ngã tư đường phía đi đến nhà cô cùng Hà Dĩ Thuần đang bị kẹt xe. Không đợi Hà Dĩ Thuần trả lời, cô đã mở miệng trước: “Về biệt thự luôn đi”

Vân Trạm nhíu mày rất chặt, cô âm thầm tính toán thời gian. Lần đầu tiên cảm thấy, mười lăm phút trở về biệt thự, lại dài đến như vậy.

Đến khi xe dừng trong ga-ra, Vân Trạm mới mở mắt.

Anh quay đầu, bình tĩnh dặn dò người giúp việc chờ ở ngoài cửa xe,”Cô mang họ vào trước”

Nhìn Vân Trạm một cái, Dung Nhược xuống xe đầu tiên, kéo theo Hà Dĩ Thuần cùng đi theo người giúp việc vào bên trong.

Đợi đến khi tiếng bước chân biến mất,Vân Trạm mới chậm rãi thả lỏng bàn tay đang nắm cứng, thân thể không được chống đỡ đã nghiêng về một phía.

Không có năng lực tự ngồi lên xe lăn, anh tùy ý để tài xế ốm lấy bản thân, rời khỏi xe.

“Thì ra người mà mình cho là ‘đen đủi’ chính là anh ta”. Tắm rửa song, Hà Dĩ Thuần nằm trên giường cùng Dung Nhược trò chuyện.

“Ừm”. Bất an lên tiếng, Dung Nhược vuốt vuốt viền áo ngủ, nhìn chằm chằm trần nhà.

Từ sau khi được người giúp việc mang vào phòng khách, Vân Trạm không xuất hiện nữa. Mà mới rồi, người giúp việc lại mang tới hai bộ đồ ngủ, chính là đồ cô mặc trước kia.

Cô không nghĩ tới, ở trong này, lại còn có thể tìm thấy dấu vết của cuộc sống quá khứ.

“Anh ta ngay cả quần áo của cậu mà cũng còn giữ lại”. Giống như đọc được suy nghĩ của Dung Nhược, Hà Dĩ Thuần nhẹ nhàng thở dài.

Quay đầu cười, Dung Nhược nhìn cô,”Hình như, cậu còn xúc động hơn mình nhỉ”.

“Mình là cảm động”. Trở mình, Hà Dĩ Thuần nhẹ giọng nói,”Ngay khoảnh khắc anh ta xuất hiện trong đêm, dưới một loại tình hình như vậy, mình đã cảm thấy, hạnh phúc của cậu có thể làm cho tất cả phụ nữ trên thế giới này phải ghen tỵ”

Ngẩn ra, Dung Nhược lại tiếp tục nói giỡn,”Bao gồm cả cậu sao?”

“Mình đang nghiêm túc đấy!” Hà Dĩ Thuần thở dài,”Ai cũng có thể thấy được, tình trạng của anh ta yếu ớt thế nào. Chẳng lẽ cậu không lo lắng gì sao?”

“……..Cậu không mệt hả?”

“Đồ cứng đầu!”

“Ngủ đi”

“. . . . . .”

Chương 26

Đêm khuya.

Vân Trạm nằm ngửa trên giường, ngón tay thon dài nắm trên ngực, cố hết sức thở dốc.

Có lẽ vừa rồi sức chống đỡ của thân thể đã quá mức chịu đựng, cơn co rút đau đớn từ thắt lưng lấn át tất cả các sợi dây cảm giác, khiến anh ngay cả việc giơ tay để lấy thuốc cũng không thể.

Trong bóng đêm, anh tỉnh táo nghe rõ tiếng thở dốc của mình, đồng thời, cũng nghe thấy âm thanh cửa bị nhẹ nhàng mở ra.

Vốn tưởng là người giúp việc thường hay vào giúp anh xoay người mỗi tối, lại phát hiện không có tiếng bước chân ——– người tới hình như chỉ dừng lại ở cửa.

Vân Trạm chậm rãi mở mắt ra, bất ngờ thấy được bóng dáng mảnh khảnh đứng tựa vào cửa.

Tay Dung Nhược vẫn còn giữ lại trên nắm đấm cửa. Nương theo ánh sáng từ ngoài hành lang chiếu vào, cô thấy gương mặt người nằm trên giường chuyển hướng về phía mình.

“….Còn chưa ngủ sao?” Cô dùng thanh âm vô cùng nhẹ hỏi anh.

“Ừm”. Trong bóng đêm, Vân Trạm nhíu mày cúi đầu hít sâu một hơi.

Sau một phút trầm mặc, giống như ý thức được hành động đột ngột của mình, Dung Nhược nhếch nhếch môi: “…Không có gì, tôi chỉ là tới xem một chút”. Cô nhìn Vân Trạm ẩn hiện trong bóng tối, chậm rãi rời khỏi cửa.

“Cạch” Cửa lại một lần nữa đóng lại.

Trên hành lang yên tĩnh, Dung Nhược nhẹ nhàng tựa vào ván cửa, nhìn chằm chằm xuống mặt sàn sáng bóng, lâm vào suy nghĩ ——- cô chung quy cũng không thể ngừng quan tâm đến anh.

Trong phòng, Vân Trạm nhìn bóng tối, lặng lẽ nhắm mắt, bàn tay đặt ở tim, dần dần thả lỏng.

“Đúng là hết nói nổi! Cậu cứ thế mà đi về cùng mình sao!”

“Thế mình biết phải làm gì bây giờ?” Nhìn phong cảnh đang lui xa về phía sau taxi, Dung Nhược hỏi.

“Nói thật thì, mình cũng không nghĩ ra”. Hà Dĩ Thuần quay đầu, vẻ mặt nghi hoặc: “Lấy vị trí của Vân Trạm, anh ta đâu nhất thiết phải vất vả như vậy?” Sáng sớm hôm nay, khi các cô thức dậy, Vân Trạm đã sớm rời khỏi nhà. Mà quan trọng hơn là, rõ ràng tối hôm trước bộ dạng anh ta trông có vẻ rất mệt mỏi, vậy mà hôm sau vẫn trước chín giờ đến công ty. Phải chăng tất cả đàn ông khi làm việc, đều sẽ mang theo cái tính liều mạng này?

“Anh ấy luôn luôn là như vậy”. Thanh âm Dung Nhược có vẻ lơ đãng, nhưng giờ phút này, quả thật trước mắt cô đang xuất hiện gương mặt tái nhợt của Vân Trạm.

Cuồng công việc ——– Dùng từ này để chỉ người đàn ông kia, có lẽ không hề nói quá. Dung Nhược thầm nghĩ trong lòng. Chỉ là…. Với tình trạng của anh hiện nay, lại còn

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT