watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4418 Lượt

bước chân đi xa, rũ mi mắt xuống, đỡ hai chân vừa nãy còn chưa kịp đặt lên bàn đạp, lặng yên ngồi trên xe lăn, vầng trán ẩn hiện nét cô đơn.

. . . . . .

Tựa vào ban công, cho đến khi chiếc ô tô màu đen dần dần chạy xa khỏi tầm mắt mình, Dung Nhược mới xoay người vào nhà thu dọn bàn ăn.

Đôi tay kia, vương chút hơi lạnh, nhưng vẫn có sức mạnh làm cô an tâm như ngày nào. Chỉ là, cô giờ đây, không cần, cũng không thể muốn.

Chẳng qua chỉ là xúc cảm của một phần da thịt quen thuộc thôi, đã làm cô gần như đắm chìm, tình hình như vậy, thật khiến người ta sợ hãi.

“Nghe nói cậu về trễ nên đã ở cùng với Dung Nhược một đêm?” Sau khi máy bay hạ cánh đã chạy ngay về công ty, Cao Lỗi trước tiên đẩy cửa phòng tổng giám đốc ra.

“Hợp đồng thế nào rồi?” Ngẩng đầu liếc nhìn phía người mới tới một chút, Vân Trạm tiếp tục vùi đầu ký duyệt hồ sơ.

Cởi áo khoác ra, Cao Lỗi thoải mái ngồi xuống,”Đối phương ngỏ ý, có thể hợp tác cùng Vân thị là cơ hội ngàn năm của họ, vì vậy, tổng lợi nhuận họ sẽ nhượng năm phần cho chúng ta, cũng hi vọng sau này sẽ có nhiều cơ hội được hợp tác hơn”

“Danh tiếng Vân thị tất nhiên là quan trọng, nhưng nếu cậu tự mình đi đàm phán sẽ có hiệu quả lớn hơn”. Đặt bút xuống, Vân Trạm tựa lưng vào ghế ngồi, giọng điệu thoải mái,”Đối với ngoại giới hiện nay, cậu với cương vị phó tổng giám đốc đã trở thành đại diện của Vân thị, mà chuyện nội bộ trong công ty, cậu cũng thường đứng ra xử lý nhiều hơn tôi. Điều này sẽ bớt đi những phiền toái phát sinh sau này”.

“Sau này? Phiền toái?” Cao Lỗi nghi hoặc ngồi thẳng lưng lại, nhìn người đang ngồi trước bàn làm việc rộng lớn kia,”Cậu đang nói cái gì vậy?…..Mà tôi nói trước nhé! Làm cái chức phó tổng giám đốc này tôi đã đủ mệt rồi, nếu cậu có ý định đem toàn bộ trọng trách giao cho tôi để bản thân nhàn hạ, vậy thì tôi khuyên cậu tốt nhất nên sớm chết tâm đi”.

“Vân thị cũng có một phần của tiểu Hân, cậu có quyền xử lý giúp nó”. Vân Trạm nhìn về phía gương mặt cảnh giác của bạn thân, cười nhẹ nói.

“…….Này tôi nói! Không phải cậu thực sự có cái quyết định kia chứ?” Cao Lỗi nhíu mày. Theo như hiểu biết của anh về Vân Trạm, lời nói không rõ ràng chừng mực, hoặc những lời vô nghĩa…, anh ấy sẽ rất ít khi tâm sự với anh.

“Chuyện sau này, hiện tại sao có thể chắc chắn. Cho nên, việc đó cũng không phải không có khả năng”. Khép hờ ánh mắt, ngữ khí Vân Trạm rất điềm nhiên.

“………Thôi! Sao tôi cứ cảm giác việc này càng nói thì càng thật?” Đứng lên, Cao Lỗi cầm áo khoác,”Tốt nhất là tôi nên về phòng làm việc, thưa tổng giám đốc”. Nói xong, anh phất phất tay áo, rời phòng làm việc.

Cửa nhẹ nhàng đóng lại, Vân Trạm mở to mắt, trong đồng tử là một mảng tĩnh lặng sâu thẳm.

Anh từ hai mươi tư tuổi đã chính thức tiếp nhận Vân thị, trong sáu năm, công ty dưới sự dẫn dắt của anh đã không ngừng tích lũy những danh tiếng và giá trị to lớn. Muốn anh chủ động từ bỏ Vân thị, thực sự anh chưa bao giờ nghĩ qua. Nhưng bắt đầu từ khi sự kiện bắt cóc đó xảy ra, anh đã hiểu được, có đôi khi, việc mình làm khó tránh khỏi ngoài ý muốn. Nếu có một ngày, số phận bắt anh phải từ bỏ, vậy thì anh phải tranh thủ trước đó tìm ra người kế thừa tiếp quản tất cả công việc trong công ty ——– mà Cao Lỗi, chính là người thích hợp nhất được chọn.

Chương 25

“Cậu đã chuẩn bị xong chưa hả?” Vung vẫy túi xách tay, Dung Nhược đứng ở cửa”Lam dạ” thúc giục người còn đang thu dọn đồ đạc trong quầy.

Nhìn thoáng qua bầu trời bao la đang dần tối, rồi lại nhìn ra phía ngoài, cô một bên đem bảng hiệu”Tạm nghỉ bán” treo lên, một bên cao giọng nói: “Đã bốn giờ rồi, nếu cậu còn không nhanh lên, coi chừng tụi mình phải mò đường mà lên núi mất”

“Đến rồi đây!” Hà Dĩ Thuần từ trong quầy đi ra,”Chờ mình khóa kỹ ngăn kéo, vào phòng vệ sinh một lát đã nhé”

Bất lực nhìn trời, Dung Nhược thở dài,”Phụ nữ thật là bận rộn!”

“Chẳng lẽ cậu không phải phụ nữ?” Hà Dĩ Thuần buồn cười đi ra, trước khi vào phòng toilet quay lại hỏi cô.

“Bớt nói nhảm đi! Cho cậu hai phút, mình ra ngoài chờ trước”

Mang theo túi xách, vừa bước ra cửa tiệm, chuông điện thoại đã reo lên.

Thanh âm của Vân Trạm từ đầu dây bên kia truyền đến,”Em đang ở đâu thế?”

“Ở tiệm. Đang chuẩn bị đi ra”. Dung Nhược cúi đầu nhìn mũi chân,”Sao vậy? tìm tôi có việc à?”

“Không có, chỉ là đi ngang qua, thuận tiện sang đây nhìn em”

“…” Dung Nhược nghe vậy, theo bản năng ngẩng đầu, bắt gặp xe Vân Trạm đang đi ra từ góc đường, vững vàng dừng trước mặt cô.

“Muốn đi chơi sao?” Hạ cửa kính xe xuống, Vân Trạm nhìn Dung

Nhược mặc chiếc áo gió màu trắng, đi đôi giày màu da, mái tóc dài phiêu bồng theo làn gió.

“Đúng vậy”. Dung Nhược tiến lên từng bước nói: “Chúng tôi muốn đến chùa Pháp Nguyên”

Vân Trạm nhìn đồng hồ,”Ngay bây giờ sao?”

“Thừa dịp hôm nay rảnh, Dĩ Thuần muốn đi lễ tạ ơn. Hai ngày nữa là đến Natividade rồi, chỉ sợ đến lúc đó càng thêm việc, không có thời gian”

Khi nói chuyện, Hà Dĩ Thuần đã đi ra, đang khóa cửa tiệm.

“Chúng tôi phải đi đây”. Dung Nhược vẫy vẫy tay.

“Đi đường cẩn thận”

“Ừm”

Chiếc xe Mercedes-Benz màu trắng lướt qua chiếc xe màu đen, chạy về hướng ngược lại.

Sau khi dâng hương cầu nguyện, Dung Nhược cùng Hà Dĩ Thuần ngồi trong quán ăn chay bên cạnh ngôi chùa, bất đắc dĩ nhìn nưa to ngoài cửa sổ.

“Đã bảo là cậu phải nhanh lên một chút. Bây giờ hay rồi, mưa thế này không biết đến khi nào mới chịu ngừng”

“Này! Đại tiểu thư! Cậu còn dám nói như vậy nữa à? Nếu không phải vì cậu cứ nằng nặc đòi ăn chay ở chỗ này, chúng ta bây giờ đã sớm về đến nội thành rồi”

“Vậy phải làm sao bây giờ?” Dung Nhược nhìn đồng hồ treo tường trong quán,”Hơn bảy giờ rồi. Chỉ sợ chậm chút nữa thì khó xuống núi lắm”

“Dù sao trời cũng tối rồi, trễ hay không trễ cũng có gì khác nhau”. Hà Dĩ Thuần chống cằm, nhìn bóng tối ngoài cửa sổ.

“Đoán chừng lát nữa mưa sẽ không ngừng phút nào đâu, tóm lại nhất định phải trúng mưa, ướt sớm hay ướt muộn cũng đâu có gì khác nhau, cậu nói đúng không?” Nói xong, Dung Nhược đứng lên.

Bất lực trợn mắt,”Vâng, rất có lý”. Hà Dĩ Thuần kéo khóa áo khoác, hai người cùng ra khỏi cửa tiệm.

Ngồi vào trong xe, Hà Dĩ Thuần xõa xõa mái tóc bị ướt sũng, mắt nhìn thấy người trên ghế phụ cũng thảm hại không kém,”mình biết ngay là không nên làm theo lời lẽ sai trái của cậu mà….”

Mang giày cao gót chạy 50m trong mưa đến bãi đỗ xe, chẳng những tóc tai ướt sũng, mặt mũi cũng dính mưa, và nhất là, chiếc áo bành lông dê mà cô mới mua cũng bị liên lụy.

“Làm ơn bật điều hòa trước, rồi cậu muốn oán trách gì cũng chưa muộn”. Dung Nhược một bên lau khô nước mưa trên mặt, một bên nói.

“Sau khi về nhà chuyện mình muốn làm đầu tiên là phải tắm nước nóng”. Cởi áo khoác ra, Hà Dĩ Thuần đạp chân ga khởi động xe, chạy xuống dưới chân núi.

Xe đang vững vàng chạy trên đường núi, điều hòa thổi ra những luồng khí ấm áp. Dung Nhược lau hơi nước bám trên cửa kính, nhìn màu đen ở phía ngoài, nói: “Chạy chậm một chút”

“Ừm”. Hà Dĩ Thuần gật đầu, hết sức chăm chú nhìn vào phía trước. Tuy rằng kỹ thuật lái xe không kém, nhưng đây cũng là lần đầu tiên lái xe trong đêm mưa tối như vậy, hơn nữa, phải chạy trên con đường núi nhỏ hẹp. Mấy tiếng trước lúc lái xe lên đây, cô đã chú ý đến, bởi vì độ ẩm trên núi thấp, ven đường vẫn còn đọng lại những vũng tuyết hai ngày trước, khiến cô càng thêm chú tâm điều khiển.

Kim đồng hồ đo lường đong đưa qua lại con số 20km/h, Dung Nhược tựa vào ghế cười nói,”Không biết chúng ta khi nào mới có thể lái về nội thành.”

“Lúc đến mất một tiếng, bây giờ cũng phải hơn mười giờ mới về nhà được”

Hà Dĩ Thuần vừa nói xong, Dung Nhược đang hơ tay trước lỗ thông gió điều hòa đột nhiên kêu”ơ” một tiếng. Cùng lúc đó, Hà Dĩ Thuần cũng phát hiện không đúng, hai người liếc mắt nhìn nhau, xe cũng từ từ dừng lại.

“Tắt máy rồi?” Nhìn Hà Dĩ Thuần đang thử chuyển động chìa khóa, lại vô ích, Dung Nhược bắt đầu ngồi thẳng thân thể.

“…….Hình như là vậy”. Hà Dĩ Thuần nhíu lông mày lại.

Thử lại lần nữa, vẫn không nghe thấy tiếng động cơ chạy, cô quay đầu nhìn Dung Nhược,”Làm sao bây giờ? Khởi động không được”

“Mình làm sao mà biết”. Bất đắc dĩ cười khổ, Dung Nhược một lần nữa đổ mạnh người vào ghế dựa.

Xe bãi công, ban đêm lại mưa to, gặp loại tình huống này ngay giữa sườn núi, quả là một chuyện cực kỳ xui xẻo.

“Trướ

xẻo.

“Trước tiên thử chờ xem có xe nào xuống núi không”. Cô thở dài.

Không còn điều hòa, cô đột nhiên cảm thấy lạnh.

Trong phòng ngủ ấm áp, người giúp việc bưng bữa tối vào.

“Mấy giờ rồi?” Buông tạp chí trong tay, Vân Trạm hỏi.

“Tám giờ một phút ạ”

Vân Trạm chống thân thể di động một chút.

Đặt bàn ăn trên tủ đầu giường, người giúp việc lại lấy đến một chiếc gối mềm lớn, đệm sau thắt lưng anh,”Tiểu thư vừa mới gọi điện tới, nghe nói bên này thời tiết không tốt, dặn dò ngài sớm nghỉ ngơi một chút”

“…….Ừ, không còn

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT