|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
ngày nó chấm dứt thì nói tiếp”
“……….Được. Tóm lại, mình cũng hi vọng cậu có thể đủ lý trí để xử lý chuyện của hai người, đừng bao giờ để đến một ngày hối hận không kịp”
“Ừm”
“Ngày kia nhóm mình họp mặt, cậu có định mời anh ta đến không?”
“Nay mình vẫn còn là người yêu của anh ta, sinh nhật cậu, tất nhiên tụi mình sẽ cùng đi”
. . . . . .
Cửa sổ thủy tinh bị mở ra, hơi lạnh sáng sớm tấp vào trong nhà, bầu trời nặng nề u ám, nhìn không ra một tia nắng mặt trời.
Lạnh lẽo, như muốn mưa.
——
“Việc anh ủy thác chúng tôi điều tra chuyện Dung Nhược lúc trước, chúng tôi không thể hoàn thành, hi vọng anh bỏ qua”. Thừa lúc vợ mình cùng hai người chị em đã đi vào phòng bếp, Đỗ Khải vẻ mặt áy náy nói.
“Sao có thể chứ, đội trưởng Đỗ khách khí quá rồi”. Vân Trạm cười nhạt.
Tuy anh và Đỗ Khải không quen, nhưng anh biết rõ Dung Nhược cùng Điền Ngọc cảm tình rất tốt. Nếu Dung Nhược không cho phép, anh rất khó từ Đỗ Khải – chồng của Điền Ngọc lấy được tin tức về cô. May mắn, lúc trước anh cũng chỉ ủy thác việc đó cho đội thám tử này mà thôi.
“Này hai anh”, Điền Ngọc bưng một khay hoa quả ra từ phòng bếp,”Đang nói chuyện gì vậy? Ăn trái cây đi”. Đem khay đặt lên bàn trà, cô ngồi xuống bên cạnh Đỗ Khải.
Vân Trạm chuyển động xe lăn, đến bên cửa sổ, chống tay vịn di động thân thể một chút, phía sau đã vang lên thanh âm dịu dàng: “Sao vậy? anh mệt mỏi sao?”
Vân Trạm quay đầu, chống lại ánh mắt trong suốt của Dung Nhược,”Không sao”
“Hay là, chúng ta về trước”. Dung Nhược đến bên người Vân Trạm, nhìn khuôn mặt tiều tụy của anh.
“Dung Dung, chúng ta chơi bài đi?” Điền Ngọc ngồi trên sô pha hỏi.
Dung Nhược nhìn người trên xe lăn một cái, xoay người,”Không được, các cậu chơi đi, mình và Vân Trạm về trước một chút”
“Sao thế? Về rồi à?”
“Ừm”. Dung Nhược cười đi tới ôm lấy món quà sinh nhật,”Dĩ Thuần, sinh nhật vui vẻ!”
“Đinh!” Lầu một, cửa thang máy mở ra, Dung Nhược đẩy Vân Trạm đi đến đại sảnh sáng rực.
“Tuyết rơi rồi!” Cô đột nhiên dừng bước, nhìn ra ngoài cửa kính. Phía ngoài cửa, dưới ánh đèn đường, có thể thấy rõ những hạt tuyết đang rơi xuống.
“Đúng vậy, Dung tiểu thư, cũng rơi vài tiếng rồi, rất lớn nữa”. Bác gác cửa đeo chiếc kính lão cười híp mắt nói.
“Vậy ạ?” mỉm cười đáp lại, Dung Nhược đi thẳng đến cạnh cửa, quả nhiên phát hiện mặt đường đã đọng lại một lớp tuyết dày.
“Để anh gọi lái xe tới, đưa em về trước nhé”. Vân Trạm chuyển động xe lăn, đi đến bên cạnh Dung Nhược, lấy di động từ trong túi ra.
“Chờ chút!” Dung Nhược đè tay anh lại. Buổi chiều lúc bọn họ đến, vì không đoán được là sẽ chơi đến khi nào, nên Vân Trạm đã dặn tài xế trở về trước, bây giờ tuyết rơi quá lớn, lái xe cũng sẽ không an toàn, vì vậy, cô theo bản năng ngăn anh lại.
“…….Hay là để tôi đi lên mượn cái ô rồi tính sau”. Cô xoay người đi về phía thang máy, đi được hai bước lại dừng, xoay người lại nói,”Anh trước hết khoan gọi tài xế đến”
“Ừ”. Gật gật đầu, Vân Trạm nắm điện thoại trong tay, nhìn theo cô bước vào thang máy.
“Ơ? Sao cậu quay lại vậy?” Mở cửa ra, Hã Dĩ Thuần khó hiểu hỏi.
“Tuyết rơi rồi, cho mình mượn cái ô”
“Thật sao?” Điền Ngọc bở dở bài trong tay, chạy đến trước cửa sổ, đẩy cửa ra, phấn khởi reo lên,”Woa, tuyết lớn quá!”
“Cho cậu”. Đem ô đưa cho Dung Nhược, Hà Dĩ Thuần nhìn ra ngoài cửa sổ một cái,”Tuyết lớn như vậy, đi ra ngoài ổn không?”
“Ừm, mình cũng sợ lái xe không an toàn”. Dung Nhược nhíu mày. Cho dù cảm tình và thái độ hiện nay với Vân Trạm đã khác, nhưng cô vẫn không thể yên tâm mà để Vân Trạm ngồi xe về trong thời tiết thế này.
“Như vầy dễ dàng hơn nè!” Điền Ngọc tựa vào cửa sổ, nở nụ cười,”Để anh ta đến nhà cậu đi! Dù sao nhà cậu cách nơi này không xa, đi từ từ là đến thôi”.
Chương 24
Vân Trạm lúc này đang nói chuyện điện thoại trong phòng khách, bên ngoài tuyết rơi ngày càng dày đặc, điều chỉnh cho nước nóng từ từ rót xuống, Dung Nhược tâm hỗn loạn nhìn ly sữa ấm trước mắt.
Cô cuối cùng lại thật sự chấp nhận ý kiến của Điền Ngọc, đưa Vân Trạm về nhà trọ của cô ——– thì ra, bất luận thế nào, cô rốt cuộc cũng không thể dứt khoát không quan tâm đến anh.
“Này”. Chờ Vân Trạm nói chuyện với Vân Hân xong, cô mới bước ra từ phòng bếp, đem cái ly trong tay đưa cho anh.
Vân Trạm nhìn chung quanh căn phòng trọ chỉ có một người ở này —– trên mặt sàn gỗ thô, ngoại trừ một cái tủ gỗ lùn, một bàn ăn, tivi cùng bộ sô pha màu hạt dẻ, trong phòng khách cũng không hề bày biện trang trí thêm thứ gì khác.
“Chỉ ở một người, khó tránh khỏi có chút đơn giản”. Ngồi xuống sô pha, Dung Nhược túm qua một chiếc gối ôm, vỗ vỗ.
Uống sữa xong, nắm lấy chiếc ly thủy tinh ấm áp, Vân Trạm nhìn thái độ thoải mái của Dung Nhược hiện giờ, khẽ nhếch lên khóe môi, lặng yên hưởng thụ sự yên bình dễ chịu của lần ở chung đầu tiên kể từ ngày gặp lại.
“Ngày mai mấy giờ anh đến công ty?”
“Chắc khoảng chín giờ”
“………Vậy anh nghỉ ngơi sớm một chút đi”
Dung Nhược lập tức đứng lên, lướt qua người Vân Trạm, đi vào phòng ngủ.
Đóng cửa lại, ngồi ở trên giường, Dung Nhược có chút thất thần. Đã bao lâu rồi không ngồi đối diện với Vân Trạm trong đêm, trò chuyện thoải mái tự nhiên như vậy? Gương mặt Vân Trạm dường như còn mang theo ý cười, khiến cô bất chợt lại rơi vào hồi ức của nhiều năm về trước, nhớ lại quá khứ đã cùng anh vượt qua vô số đêm dài.
Lúc lấy chăn mền trong tủ ra, cô suy nghĩ một chút, rồi lôi ra một chiếc chăn dày nhất, mang ra ngoài. Cô không quên vừa rồi khi đưa ly sữa cho Vân Trạm đã vô ý chạm vào ngón tay lạnh lẽo của anh.
“Đêm nay sợ là anh phải chịu khổ một chút rồi”. Đem chăn màn gối đệm trải lên sô pha xong, Dung Nhược xoay người cười nói.
“Không sao”. Đem xe lăn dừng một chỗ, Vân Trạm cởi áo khoác.
“Tôi không có áo ngủ cho anh, nên…..” Tiếp nhận quần áo, giúp anh treo lên, Dung Nhược thế này mới nhớ ra, quần áo của Vân Trạm vài năm trước mỗi khi đến phòng cô ngủ lại, cô đã sớm vất đi sau khi về nước. =”=
“Ừm, không sao đâu”. Vân Trạm nhắm mắt lại, cố chịu cơn đau co rút ở thắt lưng.
“………..Em không cần bận tâm đến anh đâu, về phòng ngủ đi”. Đem xe lăn dừng ở cảnh sô pha, Vân Trạm nâng mắt nhìn về phía Dung Nhược.
“Ừm. Vậy, ngủ ngon”
“Ngủ ngon”
Tiện tay tắt công tắc đèn dưới đất, Vân Trạm trong bóng đêm chuyển thân lên sô pha. Nhìn về phía phòng ngủ đang đóng chặt cửa, lặng lẽ nhắm mắt lại.
Đã quên mất bao nhiêu lâu không có thói quen lên giường nghỉ ngơi trước nửa đêm rồi, đến khi sáng sớm Vân Trạm tỉnh dậy, lại cảm thấy giấc ngủ tối qua đặc biệt dài.
Đưa tay chạm vào phần eo dưới chăn, mặc dù không có tri giác, nhưng đã không còn lạnh cứng như đêm qua nữa. Có điều, ngực lại kéo đến cơn đau quen thuộc, khiến anh chịu không nổi nhíu mày lại. Hầu như mỗi sáng sớm đều phát tác một lần tim đập nhanh, mấy ngày gần đây, thời gian mỗi lần phát bệnh càng lúc càng kéo dài.Tayđặt lên ngực, Vân Trạm nhìn chiếc áo khoác được Dung Nhược vắt trên giáo áo —— thuốc của anh, còn để trong túi áo.
“Anh cũng dậy rồi?” một bên phát ra tiếng cửa mở, ngay sau đó, âm thanh trầm nhẹ đã vang lên.
Quay đầu, Vân Trạm nhìn Dung Nhược đang tựa cạnh cửa nói,”Em dậy sớm quá”.
“Thói quen”. Dung Nhược đi vào phòng khách, một bên kéo rèm cửa sổ nhìn ra ngoài ban công, một bên hỏi: “Tôi hôm qua ngủ được không?”
“Cũng được”. Âm thầm buông tay đang nắm trên ngực xuống, Vân Trạm chống thân thể từ từ ngồi dậy.
Tuyết rơi một đêm, rốt cục cũng ngừng, ánh sáng xuyên qua tấm kính thủy tinh, rọi sáng vào bên trong.
“Tôi đi làm bữa sáng”
“Ừm”
Lấy trứng gà từ tủ lạnh ra, trong lúc chờ cho dầu trong chảo nóng lên, Dung Nhược mệt mỏi day huyệt thái dương.
Cũng không phải hôm nay cô thức dậy sớm, mà là cô gần như một đêm không ngủ. Cứ nghĩ tới Vân Trạm nằm trong phòng khách chỉ cách cô một cánh cửa, không khỏi nhớ đến quá khứ có người luôn ôm chặt cô vào lòng vượt qua từng mùa đông lạnh giá, trằn trọc cả đêm, tờ mờ sáng mới chợp mắt một chút.
Lúc chuẩn bị đập vỏ trứng, cô lắc đầu cười tự giễu ——- nhớ lại chung quy cũng chỉ là nhớ lại mà thôi.
Ngón tay dùng sức một chút, lòng đỏ cùng lòng trắng trứng đã hòa vào nhau rơi vào trong chảo, tiếng dầu sôi nổ vang lên lách tách.
Mới dời thân mình qua xe lăn, đã nghe thấy phòng bếp phát ra tiếng kim loại rơi xuống đất, xen lẫn với thanh âm hít thở. Vân Trạm nhanh chóng đẩy xe vào phòng bếp, liền thấy Dung Nhược đang ôm mu bàn tay phải, nhíu mày thổi hơi, chiếc chảo rơi ở một bên.
“Em sao vậy?” Anh chuyển động xe lên trước.
“Bị bỏng”. Lộ ra bàn tay bị dầu nóng bắn vào, Dung Nhược thuận tiện tắt ga.
Lập tức cầm lấy tay cô, nhìn nhìn, Vân Trạm nâng mắt hỏi: “Trong nhà có thuốc mỡ không?”
“……Có”. Giật mình, nhìn Vân Trạm một cái, Dung Nhược cuối cùng lặng lẽ rút tay mình về,”Tôi đi lấy”. Nói xong, lướt qua bên người Vân Trạm, bước nhanh ra khỏi phòng bếp.
Thu hồi tay lại, Vân Trạm nghe tiếng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




