|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
không phải cô ấy nói……..” Lời còn chưa dứt, Vân Hân nhíu mày nhìn Vân Trạm. Cô nhớ rõ hai ngày trước Vân Trạm nói cho cô biết, chủ nhật Dung Nhược đã có hẹn, không thể đi cùng bọn họ. Nhưng thật không ngờ, cái”hẹn” trong lời cô ấy cũng là một bữa tiệc tối. Hơn nữa, giờ phút này cô ấy còn đang khiêu vũ với một người đàn ông anh tuấn trẻ tuổi.
“Có cần qua chào hỏi không?” Thấy âm nhạc đã ngừng, Dung Nhược cùng người đàn ông kia đang đi đến hướng sô pha đối diện bọn họ, Vân Hân quay đầu hỏi.
“Anh thấy không cần đâu”. Không đợi Vân Trạm trả lời, Cao Lỗi đột nhiên lên tiếng.
“Có ý gì?” Nhìn theo ánh mắt của chồng, cô vừa vặn nhìn thấy ba người đang đi tới phía này, Vân Hân có chút kinh ngạc nhẹ kêu lên một tiếng”A”.
“Em sao vậy?” Một bên đi theo cha, cảm giác được bước chân người bên cạnh chựng lại một chút, Diệp Lăng Thu nghiêng đầu hỏi.
“Không có gì”. Dung Nhược lắc đầu, ánh mắt bất giác giằng co tại thân người mang lễ phục màu đen ở phía trước cách đó không xa.
Anh quả nhiên đến đây, hơn nữa cũng nhìn thấy cô…….. Tiếp nhận cái nhìn quen thuộc của anh, cô đồng thời theo bản năng thu hồi lại bàn tay đang khoác lên cánh tay Diệp Lăng Thu, cũng không để ý đến vẻ mặt khó hiểu của anh ta, bước nhanh về phía trước.
“Giới thiệu với Vân Trạm, đây là còn trai bác, Diệp Lăng Thu, lúc trước nó còn học quản lý bên nước Anh. Vị này là Dung tiểu thư, là bạn của nó”. Diệp Thiêm Vinh không hề che dấu ý cười trên gương mặt.
“Chào anh”. Diệp Lăng Thu thoải mái cười nói.
Tầm mắt lướt qua gương mặt Dung Nhược, Vân Trạm kéo xe lăn lùi về sau một chút, nhìn anh khẽ gật đầu,”Xin chào”
Nhìn phản ứng điềm nhiên như không của Vân Trạm, Dung Nhược nắm chặt túi xách trong tay, suy nghĩ không biết nên mở miệng như thế nào.
“Được rồi! Mấy đứa trẻ tuổi cứ ở trong này mà tâm sự đi, ông già này không làm phiền nữa”.
Diệp Thiêm Vinh nhìn năm vị nam nữ trẻ tuổi ở đây, thông báo một tiếng, rồi cười tủm tỉm rời đi.
“Anh ở trong điện thoại nói về bữa tiệc, là chỉ bữa tiệc tối này sao?” Đợi Diệp Thiêm Vinh bước đi, Dung Nhược hít sâu một hơi, nở một nụ cười thanh nhã, nhìn về phía Vân Trạm.
“Ừ” Đối với nụ cười của Dung Nhược, Vân Trạm bí mật nhíu mày.
“Hai người biết nhau?” Diệp Lăng Thu khó nén nổi kinh ngạc nhìn hai người đang đối diện nhau, lại nhớ tới cuộc điện thoại hôm mình mời cô đi dự tiệc, dường như đã thông suốt được mấy phần. Anh lặng lẽ đánh giá Vân Trạm một phen, lại nghiêng đầu nhìn về phía Dung Nhược, trong mắt nhen nhóm ánh lửa tò mò cùng hứng thú.
“Đúng vậy”. Dung Nhược đáp lời, lại không có ý định nói thêm về mối quan hệ giữa mình và Vân Trạm.
Khẽ nhếch hàng lông mày, Diệp Lăng Thu cúi đầu trầm tư vài giây, đột nhiên ôm lấy bờ vai của Dung Nhược, dùng thái độ vô cùng thân thiết kề sát bên tai cô mà nói”……Anh ta chính là chủ nhân cuộc gọi trời giáng đó đúng không? Anh cảm thấy quan hệ của hai người hơi bị không bình thường à nha”. Lúc nói chuyện, anh rõ ràng cảm giác được sự kháng cự theo bản năng của cô, bên môi lại chậm rãi gợi lên ý cười.
Biết nhau đã lâu, anh cùng Dung Nhược trong lúc đó đã vô tình hình thành nên một sự ăn ý, mỗi khi anh ngẫu nhiên chạm vào cô, cô vẫn luôn phớt lờ không để tâm, bởi vì hai người đều xem nhau là bạn tốt, biết đó chẳng qua chỉ là vui đùa mà thôi. Nhưng mà hôm nay có thể thấy được, luôn luôn bình tĩnh như Dung Nhược, ở trước mặt cái người tên là Vân Trạm này, lại tỏ thái độ khác thường, thân hình cứng ngắc dưới cánh tay khiến anh cảm nhận được rõ ràng là cô đang khẩn trương. Vì thế, anh đối với Vân Trạm cùng với quan hệ của hai người bọn họ lại càng thêm tò mò.
“Cảm giác của một người đàn ông hay phiêu bạt chốn đào hoa, quả nhiên rất sâu sắc”. Hơi hơi nghiêng đầu, Dung Nhược cứng nhắc trả lời.
“Đa tạ sự khích lệ của em”. Càng thêm chứng thật suy đoán của mình, Diệp Lăng Thu buông tay ra, chỉnh lại tây trang, bí mật đưa mắt nhìn Vân Trạm, lại kinh ngạc khi bắt gặp gương mặt tái nhợt của anh.
“Có muốn về sớm một chút không?” Vân Hân vẫn bàng quan đứng một bên giờ đây cũng nhận thấy thần sắc không khỏe của Vân Trạm, không khỏi lộ vẻ lo lắng.
Hờ hững nhìn hành động thân mật của hai người trước mắt, Vân Trạm vẫn trong trầm mặc rốt cục mở miệng, anh nhìn Diệp Lăng Thu, trong giọng nói mang theo ủ rũ cùng cô đơn: “Thật có lỗi, tôi có chút mệt mỏi, đi trước một bước. Phiền Diệp tiên sinh lát nữa đưa cô ấy về”. Nói xong, nhìn sâu vào Dung Nhược một cái, chuyển động xe lăn, đi về phía cửa.
“Anh ta hình như không được vui cho lắm”. Đợi ba người kia rời đi, Diệp Lăng Thu khoanh hai tay, nghiêng đầu,”Em không định về chung với anh ta sao?”
“Cùng em nhảy một điệu nữa đi”. Dắt làn váy, Dung Nhược thu hồi ánh mắt vẫn đuổi theo bóng dáng Vân Trạm, lập tức đi về phía trong đại sảnh.
Tiếng nhạc nhẹ nhàng, mỗi bước nhảy lượn vòng, từng gương mặt lần lượt hiện lên….. Dung
Dung Nhược xoay những vòng tròn theo Diệp Lăng Thu, trong đầu lại không thể xóa đi đôi mắt đem thẳm kia. Cô không biết có phải là do mình bị ảo giác hay không, nhưng khoảnh khắc Vân Trạm rời đi, đôi mắt đó dường như thấp thoáng mang theo sự chua xót.
Chương 22
Hơi nước sương mù tràn ngập trong căn phòng tắm rộng lớn.
Mặc vào áo tắm, Vân Trạm đem thân mình dời lên xe lăn, tựa lưng vào tấm đệm, mệt mỏi nhắm hai mắt lại.
Chưa bao giờ anh lại cảm thấy vất vả như trong bữa tiệc đêm nay. Bóng dáng lượn vòng giữa những màu sắc xanh vàng rực rỡ trong đại sảnh, người con gái kéo một người đàn ông khác xuyên qua đám đông đi tới phía anh, còn có gương mặt chứa nét cười vô tư mà dịu dàng đó, tất cả lại lần lượt xẹt qua tâm trí anh, tấn công những sợi dây thần kinh đã quá mức rã rời.
Bàn tay lơ đãng chạm vào hai chân dưới vạt áo tắm, Vân Trạm chậm rãi mở hai con mắt, tầm mắt nhìn đến đôi dép lê trên sàn nhà, anh chống lấy tay vịn khom người xuống.
Đang muốn tự mình xỏ dép vào chân, Vân Trạm lại đột nhiên dừng lại ——- thân hình nhảy múa nhanh nhẹn trong bộ váy đuôi cá màu ngọc trai kia, lại lần nữa xâm nhập vào trí não, ánh mắt anh u ám dần, anh di chuyển hai chân nặng nề, dời xuống bàn đạp. Vào mùa đông, mặt đất vẫn còn giữ lại độ ẩm, có thể nói sàn nhà lúc này lạnh như băng. Vân Trạm nhìn hai chân vô tri giác đặt trên sàn nhà, không cảm thụ được chút độ ấm nào, còn có đôi bàn chân lộ ra ngoài không khí đã sớm trở nên lạnh lẽo, đôi môi mỏng tái nhợt không khỏi nhếch lên cười tự giễu.
Trong phòng tắm, chiếc tay vịn tiện lợi trở nên rõ nét, chất liệu kim loại dưới phản xạ của ánh đèn hiện ra hào quang chói lóe đập vào mắt, mang theo sự lạnh lẽo châm biếm. Tựa như tâm trạng của anh lúc này.
——-
Vân Trạm, anh tức giận sao?
Hành động của tôi, khiến anh không vui sao?
Phải chăng, anh đã bắt đầu để ý đến tôi?
Nắm chặt điện thoại, Dung Nhược tựa vào lan can buốt giá, nhìn về phía ánh trăng lạnh lùng tinh khiết giữa màu đen của bầu trời đêm, tự hỏi dưới đáy lòng.
Theo như cô đã nói, cảm giác của Diệp Lăng Thu thật sự luôn sắc bén. Về điểm này, cô không hề phủ nhận. Nhưng khi anh nói Vân Trạm có vẻ mất hứng, cô lại không kìm được mà nổi lên nghi hoặc —— Vân Trạm mà cô biết, chưa bao giờ dễ dàng tiết lộ cảm xúc của bản thân. Trong ấn tượng của cô, anh cũng rất ít khi vì một chuyện nào đó tác động mà hỉ nộ ái ố rõ ràng. Cũng bởi như thế, ba năm yêu nhau, cô dường như vẫn chưa bao giờ thấy qua anh từng vui từng buồn vì cô, chưa bao giờ nghe anh nói ra tình cảm của anh đối với cô….Vẫn luôn chỉ có bình tĩnh, giống như cô cũng chỉ biết duy trì sự dịu ngoan của mình mỗi ngày. Thế nhưng, trong lúc đối đãi bình thản với cô, anh lại dành một thái độ hoàn toàn bất đồng đối với một người phụ nữ khác. Vân Hân chính là vì hình thức che chở, chiều chuộng, yêu thương rõ ràng phát sinh từ một con người đạm mạc như anh, mới càng thêm đáng ngưỡng mộ đến nỗi bị người khác ghen tỵ.
Cho nên hôm nay, cô không thể tin Vân Trạm vì cô mà dao động thứ cảm xúc luôn luôn vững chắc của anh, hơn nữa còn để cho người ngoài cuộc có thể nhìn ra rõ ràng như vậy.
Lắc đầu cười khẽ, cô rốt cuộc ấn xuống dãy số quen thuộc.
“Ngày mai có rảnh không? Cùng nhau ăn cơm trưa nhé”
. . . . . .
Giữa đêm khuya, gió lạnh ùa đến, cành khô bên đường phố dưới ánh đèn đường tạo ra những mảng bóng đen đáng sợ, không khí mang theo sự rét lạnh đến thấu xương.
Mái tóc dài cuộn sóng lặng lẽ phiêu bồng trong gió, ngẫu nhiên lại phất qua gương mặt xinh đẹp cô đơn.
Hơi thở dài ẩn hiện, quyện vào không khí lạnh lẽo, từng chút từng chút một bị tiêu tan.
——
Từ trong xe dời người lên xe lăn, đột ngột phải tiếp xúc với không khí lạnh lẽo khiến ngực Vân Trạm cứng lại, anh nhắm hai mắt, rồi lại mở, dặn dò tài xế: “Anh trở về trước đi”
“Vâng”
Ô tô dứt khoát rời đi, Vân Trạm chuyển động xe lăn hướng đến thân ảnh màu tím đang đứng ngoài cửa tiệm.
“Vì sao không vào trong chờ?” Ánh mắt bắt gặp gương mặt vì lạnh mà trở nên ửng hồng của cô, anh khẽ nhíu mày.
“Tôi cũng mới đến không lâu”. Dung Nhược nhét hai tay vào trong túi áo bành tô, đi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




