|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
mặc dù không nói rõ, nhưng anh hầu như có thể khẳng định đây chính là cách cô quan tâm anh. Có lẽ là lâu rồi không cảm thụ được tình cảm của cô, nên khi biết cô chỉ nói mấy câu rồi bỏ đi, trong lòng anh lại cảm thấy mất mát. Vì thế, mặc dù luôn luôn không muốn để lộ một mặt suy yếu bất lực của mình cho người khác xem, nhưng anh hôm nay đã dùng chính lý do này để giữ cô lại.
“Tôi phải làm thế nào?” Bưng nước ấm tới, đem khăn lông khô vắt lên ghế dựa, Dung Nhược hỏi.
“Dìu anh nằm lại”. Nhìn cô một cái, Vân Trạm cố hết sức khởi động nửa người trên.
Đau đớn từ chỗ từng bị trúng đạn khuếch tán đến toàn bộ phần lưng, đây cũng là lý do cả ngày anh chỉ có thể nằm liệt trên giường nghỉ ngơi, bây giờ, ngay cả hơi sức để xoay người cũng yếu ớt.
Đỡ lấy phần eo gầy yếu, cẩn thận tỉ mỉ giúp Vân Trạm lật người lại, để anh nằm thẳng trên giường, Dung Nhược một lần nữa lấy chăn đơn phủ lên người anh.
“Trong ngăn kéo tủ đầu giường có tinh dầu, sau khi chườm nóng, xoa trực tiếp, để nó thấm vào da là được”. Động tác vừa rồi tuy có ngoại lực hỗ trợ, nhưng vẫn khiến anh phải hít sâu một cái.
Dựa theo lời Vân Trạm, Dung Nhược lấy được tinh dầu, làm ướt khăn mặt. Nhìn anh đang làm sấp trên giường, cô căn bản không nghĩ đến, anh sẽ mở miệng nhờ cô “giúp đỡ”, càng không nghĩ đến, cái gọi là giúp đỡ chính là mát xa cho anh. Kể từ lúc cô trở về gặp lại anh tới nay, trong thời gian đó, anh vẫn luôn khước từ sự trợ giúp của người ngoài, kiêu ngạo và tự tôn trong con người anh dù không lên tiếng nhưng lại được thể hiện rất rõ ràng. Vậy mà giờ đây, anh lại mở miệng nhờ cô giúp, trong lòng cô ngoài sự kinh ngạc, còn có một tia vui sướng.
Là vì điều này đã chứng minh rằng trong mắt anh cô không hề là người ngoài? Hay là vì cô đã từng bước đến gần trái tim anh hơn, có thể đảm bảo thành công cho kế hoạch lúc trước?
Nhưng phần vui sướng này còn chưa kịp xác định vì sao mà kéo đến, thì đã bị hình ảnh tiếp theo cô bắt gặp đánh tan.
Áo ngủ vén cao tới lưng, vết sẹo dưới eo khiến Dung Nhược bất giác ngơ ngẩn, theo cô thấy, là vô cùng đáng sợ.
Bỏ quên khăn nóng trên tay, cô chậm rãi vươn ngón tay, nhẹ nhàng xoa lên, cô nhìn thấy trên đó có dấu vết của đạn xuyên qua, cũng thấy tay mình đang run rẩy.
Lúc trước, một viên đạn đã bắn vào nơi này, mới khiến cho Vân Trạm từ nay về sau không còn cách đứng lên. Tay cô vuốt ve lên vết sẹo vĩnh viễn không bao giờ biến mất, cô nhìn Vân Trạm đang nhắm mắt lại, không hề cảm nhận được động tác của cô, trong lòng dâng lên một trận chua xót. Bị viên đạn bắn trúng xương sống sẽ đau đớn biết nhường nào? Khi cô rơi xuống vách núi, anh đã phải thừa nhận đau đớn như vậy; khi cô mất trí nhớ, anh cũng mất đi tri giác từ phần eo trở xuống; mà khi cô khôi phục trí nhớ, anh lại vĩnh viễn không thể đi lại.
Cô và anh, vận mệnh hai người bất chợt đã thay đổi từ lúc nào.
Khăn mặt nắm chặt trong tay đang dần nguội lạnh, cũng nhắc nhở cô thức tỉnh trong đau thương. Bắt buộc chính mình thu tay lại, cô làm ướt khăn mặt thêm lần nữa, nhẹ nhàng đắp lên.
Thời gian còn lại, cô tuy rằng rất chú tâm vào công việc chườm nóng, xoa tinh dầu, mát xa, nhưng trái tim vẫn chưa có giây phút nào bình tĩnh. Ngay cả chính cô cũng chưa bao giờ biết đến, chỉ một vết sẹo, lại có thể gây ra tổn thương lớn đến như vậy. Mà trong toàn bộ quá trình, Vân Trạm vẫn nhắm mắt lại, trên trán theo động tác mát xa mà hiện một tầng mồ hôi.
Mùi hương tinh dầu quanh quẩn trong không khí tĩnh lặng, chỉ còn nghe thấy hô hấp của hai người.
Chương 19
Thu dọn tất cả xong, Dung Nhược vừa định giúp đỡ Vân Trạm nằm lại, cửa bỗng nhiên truyền đến giọng nói mang chút xấu hổ.
“………A! Hi vọng tôi không quấy rầy hai người.”
Hai người trong phòng đồng thời nhìn về phía cửa, Cao Lỗi mới về nhà ngay cả áo khoác cũng chưa cởi đang tựa vào cửa mỉm cười nhìn bọn họ.
“Tôi là đến để báo cho cậu biết, vé máy bay đã đặt rồi, ngày mai chín giờ xuất phát”. Cao Lỗi nhìn về phía Vân Trạm còn nằm sấp trên giường, lại nhìn qua Dung Nhược đang ngồi bên giường, bàn tay còn đặt lên vai Vân Trạm, trong mắt anh lóe ra ý cười cùng với một chút kinh ngạc. Không thể tưởng tượng được chỉ trong thời gian ngắn mà hai người đã trở nên thân mật như vậy.
“Ừ”. Vân Trạm đáp lời, khởi động thân thể, muốn tiếp tục động tác xoay người, lại nhìn thoáng qua Dung Nhược chỉ lẳng lặng ngồi yên một bên, dường như không có ý định giúp đỡ.
“Tôi về phòng trước, gọi một cú điện thoại cho tiểu Hân”. Nhún vai, Cao Lỗi lập tức rời đi, chấm dứt sự quấy rầy không đúng dịp của mình.
“Tôi cũng phải về phòng”. Ngay lúc Cao Lỗi xoay người, Dung Nhược đột nhiên mở miệng nói, hơn nữa còn nhanh chóng thu hồi bàn tay vẫn đặt trên người Vân Trạm, đứng dậy, bỏ đi, trước mặt hai người đàn ông, né qua Cao Lỗi, biến mất khỏi tầm mắt của họ.
“……Sao lại thế này?” Cao Lỗi nghiêng người nhìn bóng lưng đã đi khuất.
Lắc lắc đầu, Vân Trạm lại một lần nữa nằm thẳng xuống giường, nhắm mắt lại, trên mặt hiện ra vẻ mệt mỏi.
Dung Nhược nặng nề mà đóng cửa lại, dựa vào cánh cửa sau lưng hít thở thật sâu.
Nếu không phải vừa rồi bắt gặp vẻ mặt của Cao Lỗi, cô có lẽ cũng chưa phát hiện, bản thân lại vô thức gần gũi và thân mật với Vân Trạm như vậy, hơn nữa, chăm sóc anh, giúp đỡ anh lại dần biến thành cam tâm tình nguyện. Cô hình như đã quên mất mục đích ban đầu khi tiếp cận Vân Trạm, lúc nào cũng tưởng rằng hiện tại chính là tiếp diễn cuộc sống ở chung với người mình yêu trong quá khứ, tất cả diễn ra quá tự nhiên, mặc dù ý định của cô không phải như thế.
Khóe miệng nhếch lên một đường cong lạnh lùng trào phúng, Dung Nhược nhìn chăm chú vào hai bàn tay trắng nõn cân xứng của mình, sắc thái hờ hững và kiên quyết lại hiện về trong mắt ——– cô không còn là Dung Nhược dịu dàng quan tâm như ngày xưa nữa, cô cùng Vân Trạm cũng không thể làm lại từ đầu, mọi thứ hiện nay, cũng chỉ là vì một cái mục đích mà thôi.
Chiếc xe MMW màu đen đứng ngoài phi trường, tài xế bận rộn khuân từng thứ hành lý đặt dưới hiên.
“Cái này không cần!” Ngăn lại tay của tài xế, Dung Nhược nhìn vali của mình, cười nhẹ.
“Sao vậy?” Vân Trạm đem xe lăn dừng cạnh xe, nghe vậy liền quay lại hỏi.
“Tôi muốn trực tiếp về nhà rửa mặt chải đầu”. Nhìn anh, Dung Nhược nói.
“Để anh nói tài xế đưa em về nhà trước”
“Phiền phức lắm. Nhà tôi ngược hướng với nhà anh, ngồi taxi vẫn tiện hơn”
Nói xong, không để ý Vân Trạm khẽ nhíu mày, Dung Nhược kéo vali, phất phất tay với ba người đàn ông cạnh xe, xoay người ngăn lại một chiếc taxi, nhanh chóng rời khỏi sân bay.
“Lòng của phụ nữ, như kim đáy bể”. Sau khi ngồi vào xe, Cao Lỗi hạ ghế ngửa về sau, dựa lưng lên cảm thán.
“Rõ ràng hai ngày trước vẫn còn tốt, bỗng dưng lại trở nên xa cách, giống như lần gặp đầu tiên khi cô ấy trở lại”. Ngón tay thon dài giao nhau đặt sau gáy, anh nghiêng đầu nhìn về phía Vân Trạm,”Cô ấy trước kia có phải như vậy không?”
“Để tùy cô ấy đi”. Hỏi một đằng trả lời một nẻo, Vân Trạm nhìn những dãy cây hòe hiện lên ngoài cửa sổ, không thèm nhắc lại.
Từ”xa cách” trong lời Cao Lỗi, anh làm sao không cảm giác được? kể từ ngày cô đột nhiên rời khỏi phòng anh, anh rõ ràng lại cảm nhận được hơi thở lạnh lùng của cô. Giống như đang cố ý né tránh anh vậy, ngồi trên máy bay, cô ngoại trừ đọc sách thì là ngủ, trong mười mấy tiếng đồng hồ, hầu như không mở miệng nói tiếng nào. Khoang hạng nhất không có khách nhân khác, trên đường cô lại dời vị trí bên cạnh anh, đổi xuống chỗ ghế trống phía sau mà ngủ.
Quả thực rất đúng như lời Cao Lỗi, tất cả lại trở về như ngày đầu tiên gặp lại cô.
Cô sớm đã khôi phục trí nhớ, lại làm bộ mất trí nhớ để trở lại bên cạnh anh.
Cô trở lại bên cạnh anh, lại chợt xa chợt gần, khi thì quan tâm anh, khi thì né tránh anh.
Thái độ như vậy, anh không có cách nào phán đoán. Anh muốn đáp án, cũng chỉ có thể dựa vào sự chờ đợi.
Ngực lại dâng lên cơn đau đớn quen thuộc, Vân Trạm bình tĩnh lấy tay đè lại, vô thức nhếch khóe miệng tự giễu.
Đối mặt với sự ngụy trang của Dung Nhược, đối mặt với thái độ lạnh lùng của cô, trái tim anh dường như càng ngày càng trở nên yếu ớt, cơn đau co rút kéo đến thường xuyên dần dần đã vượt qua khả năng khống chế và chịu đựng của anh.
Còn có đáp án kia——— mục đích của cô khi tiếp cận anh, giờ phút này, trái tim càng lúc càng đau đớn nghiêm trọng khiến anh không còn đủ tự tin để bình thản ung dung đón nhận ngày nó được công bố.
Chương 20
“Mình về rồi”. Đẩy ra cánh cửa thủy tinh, Dung Nhược vẫy tay với người bên trong quầy, rồi lập tức đi đến chiếc bàn trước cửa sổ ngồi xuống.
Tiệm cà phê còn chưa tới lúc mở cửa, ngoại trừ Hà Dĩ Thuần ra, chỉ có hai ba người phục vụ đang dọn dẹp bàn ghế. Ưu nhã nhấc chân, cô cúi đầu lấy ra một bao thuốc Thất Tinh cùng một chiếc bật lửa màu trắng bạc.
“Thưa cô, ở đây cấm hút thuốc”. Vừa mới rút điếu thuốc ra đã bị người khác giật lại, Dung Nhược ngẩng đầu nhìn người đang đứng trước mặt.
“Cậu dù sao cũng là nửa chủ nhân của chỗ này đó!”
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




