watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4429 Lượt

đầu lan rộng trong lòng.

Rõ ràng chỉ mới quá buổi trưa, bầu trời đã tối một mảnh. Trước cửa chính bệnh viện Ái Đinh Bảo, một chiếc BMW màu đen đang đỗ lại chờ đợi.

Theo tiếng cửa xe đóng lại, một giọng nói lạnh nhạt ở phía sau vang lên: “Quay về biệt thự”

“Cao tiên sinh vừa gọi điện thoại tới, bảo chuyện diễn thuyết đã an bài thỏa đáng. Ngài ấy còn hỏi, ngài bây giờ đang ở đâu. Ngài ấy nói, khoảng chừng năm giờ là có thể về đến nhà”. Tài xế vừa khởi động ô tô, vừa quay đầu báo cáo rành mạch.

“Tôi biết rồi”. Vân Trạm tự mình thắt dây an toàn, khẽ nhắm mắt lại, đáp lời.

Bề ngoài bình tĩnh, che dấu những suy nghĩ hỗn loạn bên trong chỉ riêng anh mới biết.

Chuyện của công ty, có Cao Lỗi ở đây, anh không lo lắng. Mục đích còn lại của chuyến đi Anh lần này, ngay vừa rồi cũng đã đạt được.

———–Thì ra, Dung Nhược đã từng mất trí nhớ.

———–Nhưng, đó cũng chỉ là từng mà thôi.

Nghĩ đến căn cứ xác thực vừa mới có được, khóe miệng Vân Trạm không khỏi kéo lên một góc độ trào phúng——-

Cô lừa anh

Dung Nhược lại làm bộ mất phần trí nhớ có liên quan đến anh, lấy một điệu bộ hoàn toàn xa lạ đến đối mặt anh.

Cho dù sau đó bản thân anh cũng có chút hoài nghi, nhưng anh không thể không thừa nhận, ban đầu, cô ngụy trang vô cùng tốt, dường như đã thành công lừa gạt mọi người.

Nâng tay che ngực, gương mặt anh tuấn hiện lên nụ cười gượng. Nghĩ đến Dung Nhượ

Nhược rõ ràng mang theo trí nhớ, lại dùng vẻ mặt hờ hững và xa lạ để đối mặt với anh, ngực Vân Trạm không khỏi dâng lên từng cơn co rút.

Là vì hận anh sao?

Cô, hận anh đến nỗi, gạt bỏ hoàn toàn quá khứ, chỉ nguyện coi anh là một kẻ xa lạ?

Nhưng nếu cô đã thật sự hận anh như vậy, vì sao lại không thuận theo lẽ thường, mãi mãi rời khỏi cuộc sống của anh? Ngược lại còn đi đến ngày hôm nay, nguyện ý nhận thân phận bạn gái của anh, nguyện ý bắt đầu một lần nữa?

Kỳ thật, từ giây phút nghe được lời chứng thực của bác sĩ, trong lòng đã mơ hồ hiện lên đáp án, chỉ là, anh không muốn lại đi nghĩ tiếp.

Từ lần gặp nhau đầu tiên cho tới bây giờ, mỗi một hành động, mỗi một thái độ của Dung Nhược, đã thể hiện điều gì, hoặc đang ẩn giấu thứ gì, giờ đây anh cũng không muốn suy đoán nữa.

Cũng không phải là nhu nhược đến nỗi không thể đón nhận chân tướng, chẳng qua, là không muốn mà thôi.

“Tiên sinh, ngài đã trở lại”

“……..Dung tiểu thư đâu?”

“Ở trong phòng sách của ngài”

Cởi áo khoác đưa cho người hầu, Vân Trạm tự chuyển động xe lăn, đi về hướng phòng sách, đẩy ra cánh cửa khép hờ.

Dưới ánh đèn mờ nhạt, Dung Nhược một thân quần trắng áo trắng, nằm nghiêng trên chiếc sô pha màu trắng ngà. Cô nhắm mắt, tóc dài rủ xuống bờ sô pha, thân thể hơi cuộn lại, trên sàn nhà có một ly rượu còn sót lại chất lỏng màu đỏ sậm.

Vân Trạm đẩy cửa vào, nhìn thấy loại tình cảnh này. Anh chuyển động xe lăn từ từ tới gần, nhìn hai má hơi ửng hồng của cô, còn có ly rượu trên sàn, quay đầu nhìn về phía tủ rượu, bất đắc dĩ lắc đầu. Rõ ràng là cho tới bây giờ cũng không uống được rượu, vậy mà hôm nay lại uống hết non nửa bình vang đỏ Pháp trân quý của anh, khó trách say đến mê man, ngay cả anh tiến vào cũng không phát hiện, không biết là cô đã ngủ ở đây bao lâu.

Vân Trạm vươn tay, động tác nhẹ nhàng gạt những sợi tóc xõa ở hai bên mặt cô, cô lúc ngủ say, hoàn toàn không còn sự lạnh lùng ngụy trang nữa, biểu tình đã khôi phục lại vẻ dịu dàng yên tĩnh của trước kia, là Dung Nhược mà anh từng quen thuộc.

Ngón tay thon dài lưu luyến trên gương mặt non mịn, rất lâu sau, giọng nói trầm lạnh bật ra từng chữ: “Rốt cuộc điều em muốn là gì?”

. . . . . .

Người đang ngủ say vẫn bình ổn hô hấp, hơi thở đều đều, Vân Trạm thu tay lại, nhắm mắt, thu lại vẻ phức tạp nơi đáy mắt, chậm rãi lùi xe lăn. Trước khi rời đi, anh kéo tấm chăn lông trên đùi nhẹ nhàng phủ lên người Dung Nhược

Tắt đèn tường, anh đồng thời vẫn nhìn về phía khuôn mặt thanh nhã kia.

Bất kể cô muốn điều gì, chỉ cần anh có thể, anh nhất định sẽ giao hết cho cô.

Chương 18

Hành trình một tuần nước Anh sắp chấm dứt, rõ ràng là không hề phát sinh chuyện gì, vậy mà Dung Nhược lại mơ hồ cảm thấy có điều gì đó đang thay đổi, nhưng cô không thể diễn tả được cảm giác kì quái này.

Khuya hôm trước khi cô tỉnh dậy trên sô pha, phát hiện tấm chăn lông của Vân Trạm đang phủ lên người mình, ngoài sự kinh ngạc, trong lòng còn dâng lên một chút ấm áp cảm động. Cũng bắt đầu từ ngày đó trở đi, cô cảm giác ánh mắt Vân Trạm đã có chút thay đổi, có đôi khi, cô thậm chí thấy được đôi mắt anh dõi theo cô mang theo một chút suy nghĩ cùng ý tứ sâu xa.

Nhưng mặc dù cô có hoài nghi hay suy đoán thế nào, cũng không chiếm được một đáp án hợp lý. Vì vậy, cô chỉ hy vọng, những điều cô thấy được là do bản thân bị ảo giác.

Hạt mưa đánh vào bệ cửa sổ, phát ra âm thanh tí tách.

Vẫn dùng cơm một mình như mọi ngày, khi người giúp việc bưng lên canh hầm nóng hổi, Dung Nhược thuận miệng hỏi: “Vân Trạm đã ra ngoài từ sáng sớm đúng không?”

Hôm nay cô thức dậy cũng không trễ, nhưng vẫn không thể nhìn thấy anh, điều này làm cô không hỏi hoài nghi, việc của công ty bận rộn đến mức nào mà khiến tổng giám đốc cũng không thể thoát thân, ngay cả ngày cuối cùng cũng không có thời gian rảnh rỗi.

“Thưa không, tiên sinh hôm nay không ra ngoài”

“……….Sao?” Nghe xong lời nói của người giúp việc…., cô sửng sốt, bàn tay đang cắt bít tết dừng lại, ngẩng đầu khó hiểu hỏi: “Ý cô là, anh ta bây giờ đang ở nhà?”

“Dạ đúng vậy, Dung tiểu thư”. Người giúp việc nhìn lại cô, không rõ là mình có nói sót chỗ nào không, để cô phải hỏi lại như vậy.

Đặt dao nĩa xuống, Dung Nhược đột nhiên cảm thấy thật nực cười. Cô ở nhà đợi tới trưa, vậy mà lại không biết, thì ra còn có một người khác tồn tại.

“Anh ta trong phòng?” Cô chỉ chỉ về phía phòng ngủ.

“Thưa vâng”

Chỉ cách một cánh cửa, cô lại hoàn toàn không hề hay biết. Người giúp việc vẫn từng ra vào phòng ngủ của Vân Trạm, cô chỉ nghĩ là sửa sang quét tước thông thường thôi, không quá để ý.

“Vậy còn Cao tiên sinh đâu?”

“Cao tiên sinh đi ra ngoài có chút việc, nói buổi chiều mới có thể trở về”

Dung Nhược gật gật đầu, đưa mắt nhìn đồng hồ trên tường, trước khi người giúp việc đi, lại hỏi:

“Vậy anh ta…….. vẫn chưa ăn cơm sao?” Vừa nói chuyện, đồng thời ánh mắt cũng nhìn về phía phòng ngủ.

“Tiên sinh nói ngài ấy cần nghỉ ngơi, đừng quấy rầy ngài ấy”

Nghỉ ngơi? Công việc mấy ngày nay bận rộn khiến anh mệt tới mức ngay cả cơm cũng không muốn ăn sao? Dung Nhược hạ mi mắt, tình huống tỉnh lại sau cơn say hôm trước lại một lần nữa hiện lên trong đầu, cô do dự một chút, cuối cùng hít một hơi thật sâu, đứng dậy.

Quan tâm anh một chút, coi như là cảm ơn hành động của anh ngày hôm đó đi. Cô tự mình nhủ thầm trong lòng.

Lúc Vân Nhược bước vào phòng, thấy Vân Trạm vẫn nằm trên giường như cũ, mắt nhắm lại. Cô không xác định được là anh còn ngủ hay không, đành phải nhẹ nhàng bước tới. Ngay tại lúc cô cúi người, vừa muốn thử gọi một tiếng thì bất chợt bắt gặp một đôi mắt đen thẳm.

Theo phản xạ đứng thẳng dậy lui về phía sau từng bước, cô hắng giọng, mới mở miệng: “Anh tỉnh rồi?”. Dứt lời, cô không tự nhiên mấp máy môi. Vừa rồi cách nhau quá gần, tuy chỉ có ngắn ngủi vài giây, nhưng lại làm cho cô không khỏi lúng túng.

“Ừm, vẫn đang tỉnh”. Vân Trạm bình tĩnh nhìn chăm chú vào từng động tác nhỏ của cô, gật gật đầu.

“Tôi nghe nói anh chưa ăn cơm, cho nên vào nhìn một chút”. Thuận tiện tìm cái ghế dựa ngồi xuống, cô cố gắng khiến bản thân tự nhiên lại từ trận thất thố vừa rồi.

“Không đói bụng sao?” Cô nhìn phía anh, sắc mặt anh vẫn mang vẻ tái nhợt và mệt mỏi như vậy.

“Không quá đói”. Anh nhắm mắt lại, kỳ thật so với đói, đau đớn ở phần eo bị thương còn nghiêm trọng hơn rất nhiều.

Nghe được câu trả lời của Vân Trạm, Dung Nhược nhất thời không tìm được đề tài để nói, đưa mắt quan sát xung quanh, lúc quay đầu lại thì đã phát hiện Vân Trạm đang theo dõi cô, ánh mắt đen nổi bật trên nền gối trắng và gương mặt thiếu huyết sắc, có vẻ càng thêm sâu thẳm.

Cô tránh đi cái nhìn chăm chú của anh, đứng dậy: “Vậy anh nghỉ ngơi tiếp, tôi đi ra ngoài”. Nói xong, liền bỏ đi.

“Có thể giúp anh một việc không”. Ngay lúc Dung Nhược tới cạnh cửa, Vân Trạm lại lần nữa lên tiếng, giọng nói trầm lạnh của anh thành công ngăn lại bước chân cô.

“Chuyện gì?” Cô quay đầu, chống lại ánh mắt của anh.

Nhìn thấy bóng dáng đang qua qua lại lại từ phòng tắm đến phòng ngủ, Vân Trạm hồi tưởng lại ý niệm xuất hiện trong đầu vừa rồi khi anh giữ chân Dung Nhược. Lần trước tái phát bệnh trên xe, mặc dù Cao Lỗi đã dùng thái độ mập mờ nhất để ám chỉ, nhưng khi đó anh gần như lâm vào trạng thái hôn mê, ý thức cùng cảm giác không hề rõ ràng, đối với những lời miêu tả về việc Dung Nhược đã lo lắng và quan tâm anh, anh cũng không nhận thức được bao nhiêu, duy nhất có thể nhớ rõ, chính là việc cô đã thốt ra xưng hô thân mật dưới tình thế cấp bách.

Hôm nay, cô đã chủ động tiến vào,

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT