|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
bỏ ý định sao? Nếu cậu đã không muốn cùng anh ta bắt đầu lại quan hệ, vậy cũng nên quên hết đi, quá khứ hãy để nó trôi qua! Tội gì cứ phải trả thù anh ta!”
Hà Dĩ Thuần ngồi một bên im lặng không nói. Làm bạn bè lâu năm, cô làm sao không hiểu tính cách của Dung Nhược?! Chuyện đã quyết định, rất ít khi thay đổi. Nhưng cũng chính là vì quá hiểu, cô gần như có thể khẳng định, Dung Nhược thật sự vẫn còn tình cảm sâu đậm đối với Vân Trạm. Cô không muốn nhìn thấy bạn thân hại người hại mình, cho nên mới kể lại cho Điền Ngọc, hy vọng cô cũng có thể ra mặt khuyên nhủ Dung Nhược, cho dù kết quả cuối cùng có lẽ cũng không hề thay đổi.
“Mình biết cậu đang toan tính điều gì”. Thở dài một tiếng, Điền Ngọc nói tiếp: “Nhưng chỉ có cậu mới là người rõ ràng nhất, anh ta mắc ơn với nhà họ Vân, trong hoàn cảnh như vậy, bất kỳ một người đàn ông có trách nhiệm nào cũng sẽ không để cho đứa con gái duy nhất của nhà họ Vân lâm vào nguy hiểm! Còn cậu…”
“Mình biết!” Dung Nhược cắt ngang lời cô, ánh mắt nhìn vào gương mặt trơn mịn, tiếp lời: “Mình cũng hiểu được điều đó”. Vẫn luôn hiểu được.
“………Vậy cậu còn cố chấp cái gì?”
Dung Nhược lắc đầu, nhìn lại Điền Ngọc và Hà Dĩ Thuần.
“Chuyện của mình và anh ta, để mình tự giải quyết đi”. Nói xong, cô nhắm mắt lại đem mặt vùi vào cánh tay.
Hàng mi khẽ run rẩy tiết lộ cảm xúc nơi đáy mắt ——- kỳ thật, cô vẫn luôn cố chấp muốn biết, người đàn ông cô toàn tâm toàn ý yêu ba năm, rốt cuộc đã bao giờ thật lòng yêu cô hay chưa. Ít nhất là vào lúc cô bị đẩy xuống vách núi đen ngày đó, cô vẫn không tìm thấy được sự lo lắng cùng yêu thương trong đôi mắt hờ hững kia.
Hiện tại, thay vì nói là trả thù, không bằng nói là thực hiện nguyện vọng từ tận đáy lòng cô………. Hy vọng bản thân có thể cảm nhận được tình yêu của người đàn ông kia dành cho mình.
——
Cửa lớn nhà họ Vân mở ra, người giúp việc nghênh tiếp Dung Nhược tiến vào phòng khách.
“Dung tiểu thư, cậu chủ đang tiến hành phục hồi chức năng, xin chờ một chút”. Bưng trà bánh lên, người giúp việc đứng lui sang một bên.
“Phục hồi chức năng? Cần nhiều thời gian không?”
“Một tuần hai lần, một lần hai giờ. Bác sĩ vào đã lâu, cũng sắp xong rồi”. Người giúp việc rất cung kính trả lời.
Gật gật đầu, Dung Nhược khẽ nhấp chút trà hoa, đứng dậy nhìn về phía vườn hoa phía sau cửa sổ.
Mọi thứ đều được chăm sóc rất tốt, giống như trước khi cô rời đi.
Chỉ là, ở phía đông nam của vườn hoa, có một mảnh đất nhỏ bị bỏ hoang ——– nơi đó từng là mảnh vườn của riêng cô, bên trong có những loại hoa cỏ cô tự tay trồng, mỗi ngày cô đều dành ra thời gian để chăm chút chúng.
Nhìn mảnh đất bám đầy cỏ dại kia, lòng cô hơi thắt lại.
Đúng lúc này, cửa phòng mở, một người đàn ông trung niên đi ra, người giúp việc nghênh đón.
“Thời gian phục hồi chức năng của cậu chủ đã xong”.
Chương 15
Thời điểm cửa bị đẩy ra, Vân Trạm đang định từ trên giường dời xuống xe lăn.
Nhìn thấy Dung Nhược bước vào phòng, động tác của anh khựng lại một chút, sau đó cánh tay dùng sức chống xuống mép giường, ngồi lên xe lăn. Bởi vì vừa rồi phải phối hợp với bác sĩ vận động phục hồi chức năng suốt hai tiếng, nên những hành động lúc này tốn khá nhiều sức lực của anh, thân thể sau khi đã ngồi vững, anh lặng yên phủ lên đôi chân đã mất tri giác………Tuy rằng anh luôn khước từ sự giúp đỡ của người khác, nhưng đây là lần đầu tiên, anh cảm thấy toàn bộ quá trình thật sự khó khăn mà chậm chạp, chậm đến nỗi anh không thể suy đoán được tầm mắt kia đã dừng lại trên đùi mình bao lâu……. Sắc mặt không đổi, anh lấy tấm thảm mỏng một bên qua, che kín lại một phần cơ thể khiếm khuyết——— một phần khiếm khuyết mà từ trước tới giờ anh vẫn không hề để tâm đến.
Hình ảnh Vân Trạm khó nhọc như vậy, từ khi cô bước vào cửa, đã hoàn toàn rơi vào mắt cô.Tayanh đang run, mà tay cô, cũng dường như đang run. Người giúp việc đứng bên cạnh giường, rất nghiêm túc im lặng, cho dù nghe thấy âm thanh thở dốc của Vân Trạm, cũng không hề tiến lên giúp đỡ. Đây chính là sự kiêu ngạo của anh sao? Cô than nhẹ trong lòng.
Đến khi Vân Trạm thành công ngồi vào xe lăn, Dung Nhược mới phát hiện, bản thân dường như đã thở một hơi nhẹ nhõm. Ngoài cửa sổ là ánh sáng chói mắt, cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại, bước lên trước.
“Tìm tôi, có chuyện gì không?” Thực ra, khi nhận được cuộc gọi của Vân Trạm lúc trưa, cô đã có chút kinh ngạc. Dù sao thì cô cũng không nghĩ tới anh sẽ chủ động hẹn cô đến.
“Em hôm trước đã từng nói, muốn thích ứng với thân phận bạn gái”. Ngẩng đầu nhìn cô, Vân Trạm nhàn nhạt nhắc nhở. Ngụ ý là, nếu đã là bạn gái của anh, vậy việc gọi điện tìm cô, sẽ không cần phải có lý do.
Ừm?! Vô ý khẽ nhếch hàng lông mày xinh đẹp, Dung Nhược nhìn về phía anh. Thật sự không nghĩ tới Vân Trạm lại có thể trả lời cô như vậy! Khóe miệng kéo lên một nụ cười lạnh đạm. Dung Nhược vừa ngầm phản bác chủ nghĩa trọng nam của Vân Trạm, lại đồng thời hài lòng với tình huống hiện tại ——- dù sao, anh đã bắt đầu chủ động thừa nhận và tiếp nhận vị trí của cô, trước khi cô còn chưa hành động.
“Tôi có từng nói”. Cô lui về sau từng bước, ngồi xuống sô pha, nhìn thẳng vào Vân Trạm,”Nhưng cho dù là bạn gái, cũng sẽ không ngu muội tới mức để mặc người khác tùy tiện hô đến gọi đi! Hơn nữa, tôi nghĩ anh cũng không phải kiểu người nhàm chán như vậy, tìm đến tôi, nhất định sẽ có việc muốn nói”.
“Đúng là có chuyện”. Đối với những lời lẽ của cô, Vân Trạm tạm thời không bình luận, chỉ nở nụ cười nhẹ hiếm thấy,”Tuần sau anh muốn bay sang nước Anh công tác, không biết em có hứng thú muốn cùng đi hay không”.
Nước Anh?! Tim Dung Nhược bắt đầu nhảy loạn! Trước khi về nước, cô đã ở nơi đó chờ đợi hai năm.
“Nếu em không thích, anh sẽ không miễn cưỡng”. Thấy cô không nói gì, Vân Trạm tiếp lời.
Hơi nghiêng đầu, nhìn vào gương mặt anh tuấn, một loại cảm giác kỳ quái nảy lên trong đầu Dung Nhược. Không thể nói được là tại sao, nhưng cô cảm thấy, Vân Trạm hôm nay cùng với trước kia không quá giống nhau. Cố ý gọi điện thoại tìm cô, chủ động nhắc tới thân phận”bạn gái”, bây giờ lại còn muốn cùng cô đi nước ngoài……… Thế nhưng, mặc dù vậy, cô cũng không muốn bỏ lỡ một cơ hội bên nhau tốt như thế này, vậy nên, cô lập tức mở miệng: “Không thành vấn đề”. Vì muốn câu trả lời của mình thêm hợp tình hợp lý, cô lại bồi thêm một câu: “Dù sao tôi cũng đã nói rồi, tuy đã quên mất chuyện trước kia, nhưng tôi sẽ cố gắng thích ứng”.
“Vé máy bay anh sẽ chuẩn bị, thời gian cụ thể, anh sẽ báo cho em sau”. Gật gật đầu, không hề thừa lời vô nghĩa, Vân Trạm chuyển động xe lăn đi đến trước bàn đọc sách.
“Nếu anh bận việc, tôi đi trước”. Theo động tác của anh, Dung Nhược cũng đứng lên.
“Để anh nói tài xế đưa em về”. Không có ý giữ lại, Vân Trạm chỉ nhàn nhạt gật đầu.
“Cám ơn”.
Vân Trạm ngồi trước bàn, cho đến khi bóng lưng tao nhã kia hoàn toàn biến mất, sâu trong đôi mắt đen lộ ra một chút trầm tư.
——– đã quên mất chuyện trước kia.
Thật sự đã quên rồi sao……..Tiện tay mở ra tập tài liệu màu xanh nhạt trên mặt bàn, có khoảng hai trang giấy, ghi lại kết quả điều tra sáng nay.
Nước Anh…….. Bênh viện Ái Đinh Bảo
Có lẽ, chờ đến khi anh tự mình đến nước Anh, mọi thứ mới có thể sáng tỏ.
Chương 16
Trải qua mười mấy tiếng trên không, máy bay vững vàng đáp xuống sân bay ngoại ô của Luân Đôn.
Bạn đồng hành Cao Lỗi đang phụ giúp Vân Trạm đi ở phía trước, Dung Nhược lùi một bước, đi theo phía sau họ. Từng trận choáng váng ập đến, cô biết mình bị say máy bay. Ngồi vào phía sau xe, cố nén cảm giác khó chịu trong dạ dày, lúc thấy Cao Lỗi giúp đỡ Vân Trạm lên xe, cô mới phát hiện sắc mặt của Vân Trạm rất kém, dường như còn mệt mỏi tái nhợt hơn so với khi còn ngồi trên máy bay.
“Cậu không sao chứ?” Xe chạy được một quãng, Cao Lỗi quay đầu hỏi.
Đợi một lúc lâu, Vân Trạm mới khẽ trả lời: “……..Ừm”
Nghe thấy giọng nói vô lực của anh, Dung Nhược quay đầu lại. Từ lúc bắt đầu lên xe, anh vẫn nhắm mắt, giờ phút này, cô dường như có thể thấy hàng mi xinh đẹp của anh khẽ run rẩy, hơn nữa, nếp nhíu giữa hai hàng lông mày cũng khó che giấu được sựmệt mỏi ủ rũ. Tầm mắt dời xuống, khi bắt gặp đôi tay anh vẫn đang cố sức chống đỡ hai bên người thì Dung Nhược đã nhịn không được muốn tiến sang, ngồi gần anh một chút. Thế nhưng, ngay tại lúc cô chuẩn bị dịch chuyển thì Vân Trạm bỗng mở to mắt, nhàn nhạt đưa mắt nhìn cô, thấp giọng dặn dò tài xế: “Hạ cửa kính ở chỗ ngồi phía sau xuống”.
Lời của anh vừa dứt, một tiếng động nhỏ vang lên, gió lập tức ùa vào. Cảm giác hơi lạnh, nhưng đối với người đang say xe mà nói, lại thoải mái vô cùng.
Gần như chỉ trong phút chốc, Dung Nhược cảm thấy cảm giác khó ở trong dạ dày giảm bớt rất nhiều, hơn nữa, ý nghĩ cũng dần thanh tỉnh từ trong cơn choáng váng.
Cô có chút kinh ngạc cùng cảm kích quay đầu nhìn Vân Trạm, nhưng người ngồi đó, đã sớm nhắm mắt lại, sắc mặt dường như càng thêm tái nhợt. Cô mấp máy môi, đem câu cảm ơn định nói nuốt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




