watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4417 Lượt

như cô ấy là một vị khách bình thường, cho cô ấy sự phục vụ tối ưu, cùng một không gian mà cô ấy muốn.

“Xin hỏi, Dung Nhược có ở đây không?” Giọng nữ vang lên thanh thúy khiến Hà Dĩ Thuần quay đầu lại, bắt gặp một gương mặt xinh đẹp.

“……….Có”. Vân Hân?! Nhận ra người phụ nữ trước mắt, Hà Dĩ Thuần quay đầu nhìn Dung Nhược ở phía xa.

Theo ánh mắt cô, Vân Hân lập tức thấy được người muốn tìm, cô lễ phép hỏi: “Vậy có thể cho tôi nói vài lời với cô ấy không?”

“Xin cứ tự nhiên”. Cười bước sang một bên để Vân Hân đi qua, Hà Dĩ Thuần nhìn theo bóng dáng kia, lại bất ngờ cảm thấy điều gì đó không ổn.

Dung Nhược không biết mình đã ngồi như vậy bao lâu, trong đầu không ngừng xoay quanh gương mặt tuấn mỹ mà hờ hững ấy, còn có những câu nói bâng quơ kia.

Tất cả những gì trong quá khứ, có lẽ cũng không đáng nhắc tới như nữa. Ít nhất, trong mắt Vân Trạm là như vậy.

Cô muốn cười, trong lòng khó chịu như bị kim châm, rất nhỏ, nhưng dày đặc, và liên tục không dứt.

Hương vị cà phê từ từ lan tỏa bốn phía, cô không nói, bất động, chỉ im lặng ngồi đó. Cho đến khi, bên tai truyền đến âm thanh quen thuộc.

Cô ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt vẫn xinh đẹp như xưa của Vân Hân, cô nghe cô ấy gọi”Dung Nhược”, âm điệu và ngữ khí giống như hai năm trước đây.

“Dung Nhược, mình là Vân Hân, cậu còn nhớ không?” Ngồi xuống bàn bên cạnh, trong mắt Vân Hân mang theo kích động cùng chờ mong.

“….Thực xin lỗi”. Nghiêng đầu suy nghĩ một phen, Dung Nhược cười có lỗi.

Thất vọng vọt đến, Vân Hân không khỏi than nhẹ trong lòng. Có lẽ, bản thân không nên ôm hi vọng, dù sao, ngay cả Vân Trạm cũng bị cô ấy loại ra khỏi trí nhớ, huống chi là cô.

“Không sao!” Vân Hân cười an ủi nói: “Mình biết chuyện cậu mất trí nhớ rồi, không cần phải xin lỗi”.

“Cám ơn”. Dung Nhược nói khẽ.

“Kỳ thật, hôm nay mình đến, là muốn hỏi cậu một chuyện”.

“Chuyện gì?”

“Cậu buổi sáng đã đến tập đoàn Vân thị, đúng không?” Vân Hân cẩn thận mở miệng trước.

“Đúng vậy”. Dung Nhược không hề giấu giếm, Vân Hân cố ý đến tìm cô, là để hỏi vấn đề này?

“Vậy, cậu cùng Vân Trạm đã nói những gì?” Nói xong, gặp vẻ mặt nghi hoặc của Dung Nhược, Vân Hân lập tức giải thích: “Cậu đừng hiểu lầm! Mình không phải là muốn biết điều gì! Mình chỉ muốn hỏi một chút, hai người có phải đã cãi nhau, hoặc là…..” cô cũng không biết phải nói như thế nào, đành lúng túng dừng lại.

“Cãi nhau?” Đối với câu hỏi của cô ấy, nghi vấn trong lòng Dung Nhược càng ngày càng tăng. Vân Hân tại sao phải hỏi như vậy?

“Tôi chỉ đến hỏi Vân tiên sinh một việc, chúng tôi không có cãi nhau”

Không có? Vân Hân không tự chủ cuối đầu suy nghĩ. Chẳng lẽ Vân Trạm phát bệnh lần này, không hề liên quan tới Dung Nhược.

“Tại sao cô phải hỏi như vậy?”

“À, không có gì”. Ngẩng đầu, thất ánh mắt nghi vấn của Dung Nhược, Vân Hân cười cười,”Chỉ là hôm nay đã xảy ra một chút ngoài ý muốn, nên mình mới hỏi vậy”.

“Ngoài ý muốn?” Không hiểu vì sao, Dung Nhược cảm thấy thần sắc Vân Hân có vẻ quái lạ.

“Ừm…. hiện tại không còn việc gì nữa. Không chậm trễ thời gian của cậu, lần khác chúng ta lại tán gẫu!”. Do dự một chút, vẫn là không nói gì, Vân Hân đứng lên.

Cô không biết có nên đem sự việc phát sinh hôm nay nói cho Dung Nhược hay không, dù sao cô ấy đã mất trí nhớ, không còn nhớ rõ Vân Trạm. Có lẽ, cô ấy sẽ cho rằng, chuyện của một người xa lạ, vốn chẳng liên quan gì đến mình.

Dung Nhược đứng lên. Biểu tình suy tư của Vân Hân khiến cô bất giác nhíu mày. Ngoài ý muốn…… là chuyện gì? Không hiểu sao ngực lại dâng lên loại cảm giác lo lắng. Nhìn bóng lưng Vân Hân dần hướng đến phía cửa, cô có xúc động muốn đuổi theo.

Thế nhưng, cô không thể. Ở trong mắt bọn họ, cô đã là người mất trí nhớ, cô đã quên hết tất cả những con người và sự việc có liên quan đến Vân Trạm, vì thế, cô không thể biểu hiện sự quan tâm của mình.

Vân Hân chậm rãi bước ra ngoài, trong đầu lại xẹt qua hình ảnh gương mặt tái nhợt cùng đôi môi tím tái của Vân Trạm, còn có tâm trạng cô đơn của anh hai ngày trước.

——– Dung Nhược mất trí nhớ.

——– anh là ký ức mà cô ấy không muốn nhớ tới.

Lúc ấy, Vân Trạm hẳn là rất đau khổ.

Bởi vì, cô nghe được sự chua xót trong lời nói của anh, cho dù anh đã che dấu rất khá.

Khoảnh khắc tay vừa đụng vào cửa thủy tinh, Vân Hân đột nhiên dừng lại. Cô xoay người, một lần nữa quay trở lại chỗ Dung Nhược.

“Hi vọng cậu có thể cùng mình trở về, nhìn Vân Trạm”. Đứng trước mặt Dung Nhược, Vân Hân mang theo chút khẩn cầu.

Chương 12

“Hi vọng cậu có thể theo mình trở về, nhìn Vân Trạm”.

Lời Vân Hân vừa nói xong, một tia lo lắng cùng bối rối nhanh chóng lướt qua trong mắt Dung Nhược, nhưng chỉ phút chốc đã biến mất.

“Cô muốn tôi gặp Vân Trạm?”. Lộ ra một biểu tình nghi hoặc khó hiểu, Dung Nhược cố ý xem nhẹ hoảng hốt trong lòng,”Cô nói cô tên Vân Hân, vậy cô và Vân Trạm có phải….”

“Anh em”. Vân Hân tiếp lời,”Trạm là anh trai mình”.

“Dung Nhược, mình thật lòng hi vọng cậu có thể đi cùng mình”. Vân Hân lại khẩn cầu.

“Vân Trạm làm sao vậy? Còn nữa, vì sao nhất định phải là tôi đi gặp anh ấy?”

“……….Trạm sáng nay đột nhiên té xỉu trong phòng làm việc, là bệnh tim tái phát”. Sắc mặt Vân Hân trở nên nặng nề. Tuy rằng đã không còn nguy hiểm, nhưng mỗi lần nghĩ lại cô vẫn thấy sợ hãi.

Bệnh tim?! Lời của cô ấy khiến Dung Nhược nhíu chặt lông mày lại ——Vân Trạm có bệnh tim? Vì sao cô chưa

bao giờ biết?

Đột nhiên nhớ lại, hai ngày trước lúc bọn họ gặp nhau thì sắc mặt của Vân Trạm bỗng trở nên tái nhợt. Chẳng qua là khi ấy cô còn đang kinh ngạc với hình ảnh Vân Trạm cùng chiếc xe lăn, mới bỏ qua chi tiết như vậy.

Nhớ tới đôi chân Vân Trạm, trái tim Dung Nhược vẫn dồn lên đau đớn. Có lẽ, trong hai năm bản thân mình mất tích, bên này cũng đã xảy ra rất nhiều sự việc.

“……..Có thể chứ? Có thể đi nhìn anh ấy được không?” Vân Hân vẫn chưa biết Vân Trạm tỉnh lại hay chưa, cô đang nghĩ, để anh nhìn thấy Dung Nhược đầu tiên khi mở mắt, có phải là một quyết định đúng đắn hay không.

“Được” Dung Nhược gật đầu. Có một số việc, cô cũng nên biết rõ ràng.

Xuyên qua khu vườn quen thuộc, trong ánh mắt kinh dị của người làm, Dung Nhược bình tĩnh theo sát Vân Hân trực tiếp tiến vào phòng khách rộng mở.

Ngôi biệt thự này được xây trên lưng chừng núi, năm đó cô còn không kịp nói lời tạm biệt. Nhưng tin rằng tương lai không xa, cô sẽ một lần nữa đường đường chính chính bước vào nơi này.

Cửa phòng ngủ bị người bên trong mở ra, một người đàn ông cao lớn anh tuấn hướng về phía bọn họ đi đến.

“Trạm đã tỉnh chưa?” Vân Hân nhẹ giọng hỏi.

“Vừa tỉnh”. Nói xong, Cao Lỗi bí mật quan sát Dung Nhược đứng một bên, mới gật đầu đón tiếp cô.

Gật đầu đáp lại, Dung Nhược đã âm thầm đánh giá hành động của hai người trước mắt, khó có thể dùng ngôn ngữ để miêu tả, nhưng rõ ràng là rất quen thuộc và thân mật.

Đối với Cao Lỗi, cô chỉ gặp qua một lần ở vài năm trước. Khi đó,

anh ta đã có hai thân phận rất quan trọng là bạn thân của Vân Trạm và bạn trai của Vân Hân, chỉ là vì anh ta hay ở nước ngoài, nên cơ hội gặp mặt cũng không nhiều. Nhìn thấy sự ăn ý vô hình của anh ta và Vân Hân lúc đó, không biết quan hệ hai người hiện tại đã tiến thêm bước nào chưa.

“Dung Nhược, chúng ta vào thôi”.

“Được”.

Đứng tại chỗ nhìn theo hai người một trước một sau đi vào phòng ngủ của Vân Trạm, sắc mặt Cao Lỗi có chút nghiêm trọng.

Còn nhớ rõ lần đó, cũng là lần đầu tiên anh nhìn thấy Dung Nhược, ấn tượng của anh với cô ấy là một cô gái dịu dàng như mặt hồ. Nhã nhặn lịch sự, mềm mại yên tĩnh, trên gương mặt tản ra ánh sáng nhẹ dịu, khiến người ta có cảm giác ấm áp. Thế nhưng, ngay vừa rồi, anh lại rõ ràng cảm nhận được hơi thở lạnh lùng lan tỏa trên người cô, bất kể là ánh mắt hay biểu tình.

Có lẽ, là do mất trí nhớ chăng. Cao Lỗi lặng lẽ giải thích thay cho Dung Nhược.

Trong phòng mờ tối, tấm thảm lông rậm mềm mại đã bị thay thế bằng sàn trơn, rèm cửa rộng lớn khép kín, xuyên thấu qua khe hở, có thể thấy ánh sáng ở bên ngoài.

Ngay tại lúc bước vào căn phòng này, trái tim Dung Nhược đã bắt đầu gia tăng nhịp đập. Một mùi hương nam tính quen thuộc từ lâu bất ngờ xông vào hô hấp.

——- đó là hơi thở của Vân Trạm

Âm thầm xiết chặt bàn tay run rẩy, Dung Nhược nhè nhẹ bước chân, cố gắng điều chỉnh nhịp thở.

Sau đó, cô đi theo Vân Hân, đến gần bên giường.

Người trên giường lặng yên nằm đó, ánh sáng quá mờ, không thể thấy rõ ràng chi tiết, nhưng cô lại có thể nghe được nhịp tim vô cùng nhỏ của anh, từng tiếng từng tiếng, rõ ràng trầm ổn.

Tỉnh lại từ trong mê man, cơn đau đớn khiến cơ thể hít thở không thông đã rời xa, Vân Trạm vô lực nằm nhắm mắt nghỉ ngơi.

Cửa bị nhẹ nhàng mở ra, rồi khép lại. Anh nghe thấy tiếng chân cố ý bước nhẹ, đi thẳng tới đầu giường anh.

“Vân Hân?” Khẽ mở mắt ra, lại ngoài ý muốn nhìn thấy hai bóng dáng. Mà người phụ nữ đứng sau Vân Hân kia, cho dù không thấy rõ dung mạo, hình dáng quen thuộc cũng

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT