watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4421 Lượt

đủ để bàn tay giấu trong tấm chăn của anh nhẹ nhàng nắm lại.

“Ừm, là em”. Thấy Vân Trạm tỉnh, Vân Hân bước về phía cửa sổ.

“Xoạt!” kéo rèm cửa ra, ánh sáng lập tức từ ngoài xuyên thấu vào phòng.

Vân Trạm theo phản xạ nghiêng đầu đi, híp híp mắt.

Bệnh tim! Đứng ở bên cạnh, khi dựa theo ánh sáng thấy được rõ ràng con người đang nằm trên giường kia, những lời nói của Vân Hân vừa rồi lại xông lên trong trí óc Dung Nhược.

Đây là Vân Trạm. Là Vân Trạm đã hai năm không gặp, là Vân Trạm mà cô đã có những ký ức không thể quên.

Anh nằm thẳng trên giường, mái tóc có chút hỗn độn, đôi mắt khép hờ, mặt không chút máu, làn môi cũng thâm tái lại khiến cô giật mình kinh hãi.

Nhìn gương mặt anh tuấn nhợt nhạt, tấm chăn đơn màu trắng quấn quanh thân thể gầy yếu, Dung Nhược cảm thấy, trái tim gần như đã chìm vào đau đớn không dứt.

“Dung Nhược, cậu ở đây, mình ra ngoài rót ly nước”. Cố ý để lại không gian, Vân Hân khẽ lướt mắt nhìn Vân Trạm một cái, nhẹ nhàng đi ra khỏi cửa.

Quả nhiên là cô!

Ánh mắt không kịp thích ứng với ánh sáng còn chưa mở, bên tai đã truyền đến câu nói của Vân Hân, Vân Trạm khẽ than nhẹ trong lòng, chậm rãi mở mắt, quay đầu, nhìn về phía gương mặt thanh lệ kia.

Chương 13

Nhìn Vân Trạm đang bằng mọi cách khởi động thân thể, Dung Nhược cố gắng kìm nén xúc động muốn hỗ trợ của mình, ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường.

Tựa vào đầu giường, Vân Trạm nhắm mắt lại, xua đi cơn choáng váng vì đứng dậy mà kéo đến. Lần nữa mở mắt thì đã phát hiện Dung Nhược đang nhìn chăm chú vào mình.

“Sao em lại tới đây?” Anh nhìn về phía cô, giọng nói khàn nhẹ.

“Vân Hân nói anh bị bệnh, muốn tôi tới thăm anh”. Vừa hữu ý vừa vô ý, Dung Nhược là đang nhắc nhở Vân Trạm, đến thăm anh, không phải là ý nghĩ ngu ngốc của cô. Nhưng nhìn vẻ mặt tiều tụy của anh giờ phút này, cô không kìm được mà hỏi tiếp:

“……..Anh cảm thấy thế nào rồi?”

“Đã không sao”. Cố ý xem nhẹ cơn đau đớn co rút trên lưng, Vân Trạm lắc lắc đầu.

Môi khẽ mím lại, Dung Nhược nhẹ nhàng gật đầu.

Nhất thời, hai người đều lặng im, không khí trong phòng có chút áp lực và trầm trọng.

Không muốn nhìn đến gương mặt Vân Trạm, Dung Nhược cố ý chuyển tầm mắt, ánh mắt lại vừa vặn dừng trên đùi anh. Đôi chân đó cho dù được che chở dưới chiếc chăn mỏng vẫn không giấu được sự suy yếu, cùng với chiếc xe lăn dưới phản xạ của ánh sáng mà lóe ra sắc chói kim loại, tất cả đều như dằm gai nhọn đâm vào mắt cô đau đớn.

……..Không thể mềm lòng!

Cô âm thần nắm chặt vào tay vịn của ghế dựa, tự cảnh cáo trong lòng.

Cho dù chân anh đúng theo suy đoán của cô là bị thương vào lần bắt cóc đó, nhưng dù sao cũng là vì Vân Hân! Ngay từ giây phút cô rớt xuống vách núi đen kia, cũng đã quyết định tính mạng của cô không còn là do anh đánh đổi! Nay cô còn có thể hô hấp bầu không khí ở trên đời, hoàn toàn là do may mắn của bản thân, cô hẳn là nên cảm ơn những ngư dân đã cứu vớt cô, chứ không phải anh!

Cho nên, không cần phải có quá nhiều băn khoăn như vậy, cô chỉ cần hoàn thành tốt kế hoạch của mình là đủ!

Dung Nhược ngồi khuất bóng, vì thế Vân Trạm nửa nằm nửa ngồi ở trên giường không thể thấy rõ vẻ mặt của cô. Nhưng anh vẫn có thể cảm nhận được cô đang lâm vào trầm tư. Tuy là không biết cô đang suy nghĩ về điều gì, nhưng Vân Trạm vẫn quay đầu, nhắm mắt lại lặng yên nằm đó, không muốn cắt ngang suy nghĩ của cô.

Sau một lúc lâu, bên tai mới truyền đến giọng nói trầm nhẹ đặc trưng của cô.

“Tại sao lại nói dối tôi?”

“……….” Dung Nhược đột nhiên đề cập đến vấn đề này khiến Vân Trạm mở mắt ra. Anh khẽ nhướng mày không nói gì, nghi hoặc nhìn về phía cô.

“Anh và tôi, đã từng là người yêu, đúng không?” Hít sâu một hơi, Dung Nhược hỏi.

“Em……” Trong đôi mắt sâu thẳm lộ ra vẻ kinh ngạc, Vân Trạm nhìn vẻ mặt khẳng định của cô, trái tim co rút một chút. Chẳng lẽ, cô đã nhớ ra?!

“Không phải như anh nghĩ”. Đối mặt với kinh ngạc của Vân Trạm, Dung Nhược làm như vô tội lắc đầu cười,”Tôi không nhớ nổi điều gì cả. Nhưng là bạn tôi nói cho tôi biết, tôi trước kia là bạn gái của anh”.

Cô phải nhanh chóng đẩy mạnh mối quan hệ giữa bọn họ. Nếu anh đã không chịu nói gì, vậy để cô chủ động cũng tốt.

“Tôi nghĩ, bạn tốt của tôi sẽ không thể lừa tôi được. Anh là bạn trai tôi, đúng không!”. Nói xong, cô chăm chú nhìn vào mắt Vân Trạm.

Thất vọng mơ hồ lại nổi lên trong lòng, Vân Trạm nhìn gương mặt quả quyết cố chấp của cô, cũng không trả lời ngay lập tức.

Đầu khẽ cúi cuống, mi mắt che giấu thần sắc nơi đáy mắt, một lát sau, anh mới thản nhiên hỏi: “Nếu là đúng, em có thể lập tức chấp nhận không?”

“Không thể”. Câu trả lời rất nhanh và rành mạch.

Rõ ràng là có thể đoán được đáp án, nhưng khi chính tai nghe thấy nó thong dong bật ra từ miệng Dung Nhược, lòng anh vẫn dâng lên một tia u ám. Nhưng câu nói tiếp theo của cô…, lại khiến anh không thể không nâng mắt nhìn về phía cô.

“Không thể lập tức chấp nhận. Nhưng tôi nghĩ, chỉ cần cho tôi một chút thời gian để thích ứng, hẳn là cũng không khó gì”. Một chút ý cười hiện lên trên khuôn mặt thanh lệ,”Đương nhiên, đầu tiên cũng phải xem anh có đồng ý tiếp tục mối quan hệ trong quá khứ của chúng ta hay không”.

Vân Trạm sững sờ một chút. Nhìn vào đôi mắt trong suốt thiếu đi vài phần xa cách kia, anh bỗng nhiên sinh ra cảm giác kỳ quái, cảm thấy không thể nắm bắt được cảm xúc của cô gái trước mắt ———- một phút trước còn lạnh lùng khó gần, đảo mắt một cái đã trở nên chủ động thân thiện.

Đến tột cũng là do việc mất trí nhớ đã biến đổi tính cách cô, hay là chính anh ngày trước đã không phát hiện ra một mặt khác trong con người cô, anh không thể biết được. Chỉ là, Dung Nhược với nhiều gương mặt như vậy, lại tản ra một loại khí chất khiến người khác mê hoặc.

“Thời gian không còn sớm, tôi phải trở về”. Dung Nhược đứng dậy, không đợi Vân Trạm nói chuyện, lại bổ sung: “Anh hãy nghỉ ngơi thật tốt, lần khác gặp lại”.

Vân Trạm sau khi nhìn theo bóng lưng dịu dàng rời đi, lặng lẽ rơi vào trầm tư.

Chương 14

Tia sáng nhỏ bé len lỏi qua khe rèm cửa sổ, Vân Trạm khởi động thân thể, nửa người tựa vào đầu giường. Trong đôi mắt đen đầy ngập trầm tư sâu lắng.

Từ ba ngày trước, Dung Nhược đột nhiên đến, bỏ lại nhưng câu chữ kia rồi vội vàng rời đi, sau đó lại không thấy xuất hiện nữa. Mà đối với thái độ không đồng nhất của cô trong khoảng thời gian này, cùng với những biến đổi lớn trong tính cách so với quá khứ, nghi hoặc bấy lâu trong lòng Vân Trạm nay ngày càng lan rộng.

Mấy ngày qua, anh bị bắt nằm trên giường tĩnh dưỡng, ngoại trừ ngẫu nhiên phải xử lý công việc bên ngoài, anh có đủ thời gian để suy ngẫm về cảm giác quái lạ trong lòng.

Ngày đó, nếu anh không nhìn lầm, khi Dung Nhược đứng cạnh giường, hỏi anh,”chúng ta đã từng là người yêu, đúng không?”, đôi mắt cô đã vô tình lướt qua một cảm xúc lạ, vừa lúc anh nắm bắt được. Anh cũng không thể lý giải được ý nghĩa của tia cảm xúc đó, nhưng nó khiến lòng anh dâng lên sự sợ hãi.

Cô như vậy, bất luận là hành vi hay ánh mắt, đều tựa như một mê cung, khiến anh đã không thể nắm bắt được, lại sinh ra cảm giác bất an.

Nhưng ít ra có một số thứ, anh có thể xác định ——– cô của hôm nay, sẽ không còn là cô một thời ngoan hiền như nước, yên tĩnh vô tư như ngày nào. Nhưng mặc dù vậy, anh vẫn muốn cùng cô bên nhau, cho dù trong tương lai sẽ có một ngày cô nhớ lại tất cả, đòi hỏi sự bồi thường từ nơi anh, anh cũng cam tâm tình nguyện, dành cho cô tất cả mọi thứ anh có…

Dung Nhược ôm đầu gối ngồi trên giường, đối diện là hai gương mặt tràn đầy bất đắc dĩ cùng không đồng tình.

Tự dưng muốn cười. Cô cảm thấy, người bất đắc dĩ lẽ ra phải là cô mới đúng! Vì sao tất cả mọi người luôn đứng về phía Vân Trạm? Vì sao cô còn chưa làm ra bất kỳ hành động quá mức nào mà đã bị bạn tốt chỉ trích? Vì sao không một ai để ý đến cảm nhận của cô?

“Mình thật không ngờ là cậu lại có suy nghĩ này”. Điền Ngọc ngồi trên sô pha nhíu mày. Mới công tác ở nước ngoài trở về cô đã kéo hành lý vọt ngay vào nhà Dung Nhược, thuận tiện kéo theo Hà Dĩ Thuần.

“Cậu giả trang mất trí nhớ! Lừa anh ta còn chưa nói, lại còn muốn trả thù?” Đây là chỗ cô khó hiểu nhất, ban đầu ở nước ngoài nhận được điện thoại của Hà Dĩ Thuần, cô vẫn còn bán tín bán nghi, không nghĩ là Dung Nhược có thể làm ra loại chuyện như vậy. Hiện tại, một người luôn luôn ngay thẳng và dễ dàng xúc động như cô, chỉ muốn lao tới thật nhanh để biết được suy nghĩ của Dung Nhược.

“Phản ứng của cậu cũng mạnh quá rồi!” Nhàn nhạt nhìn Điền Ngọc, tâm lý Dung Nhược càng lúc càng cảm thấy bất lực. Vân Trạm…….Bắt đầu từ khi nào mà bạn tốt của cô lại muốn ngay trước mặt cô bảo vệ cho anh ta?!

Nhìn khuôn mặt vô tâm trước mắt, Điền Ngọc thật muốn nhào tới bóp chết cô. Cô thở dài,”Hành động của cậu rất không công bằng! Sao cậu không nghĩ đến, suốt hai năm qua, anh ta vì tìm kiếm cậu đã phải bỏ ra biết bao nhiêu sức lực! Hơn nữa anh ta còn chưa bao giờ buông xuôi! Sự kiên trì cố chấp đó, vẫn chưa đủ để cậu từ

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT