watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4427 Lượt

Hà Dĩ Thuần kéo ghế ngồi xuống, nhìn thấy biểu tình khó hiểu của Dung Nhược lại đảo con mắt trợn lên,”Mình là không hy vọng khách đến lại nhìn thấy cậu bên này sương khói lượn lờ! Còn nữa, cậu cũng đâu có nghiện thuốc lá, mới sáng sớm hút hút cái gì?”

Nhún vai không ý kiến, Dung Nhược cười nói: “Vậy cho mình một tách cà phê đi, hiện tại đang cần nâng cao tinh thần”. Một bên nói chuyện, một bên đưa tay lấy lại điếu thuốc từ Hà Dĩ Thuần, cầm trong tay ngắm nghía.

“Ni-cô-tin với ca-fe-in, coi chừng lão hóa sớm!”

“Vốn cũng không còn trẻ, sợ gì chứ”. Nụ cười vô lo hiện lên trên gương mặt tinh tế.

“Cậu cứ mạnh miệng đi!” Xùy một tiếng, Hà Dĩ Thuần đứng dậy, bước đến nhìn chằm chằm vào Dung Nhược một lúc lâu,”Chậc chậc, rốt cuộc là ai đã ngược đãi cậu hả? Một tuần không gặp, mắt cũng đã có quầng thâm”.

“Có không?” Theo bản năng xoa mặt mình, Dung Nhược nhíu mày.

“Không phải nói không lo sao?” Hà Dĩ Thuần lắc đầu cười, càng là phụ nữ xinh đẹp, càng để ý đến dung mạo của mình hơn, cho dù miệng cứ nói là không quan tâm.

“À, đúng rồi!” Trước khi rời đi, cô đột nhiên quay đầu hỏi: “Cậu với Vân Trạm đã tiến triển đến đâu rồi?”

Biểu tình cứng lại, rồi chợt thả lỏng, Dung Nhược thoải mái dựa vào lưng ghế dựa, nhíu mày ngước mặt lên, mang theo tia mỉm cười,”Cậu là muốn nói đến kế hoạch của mình sao?”

“………Coi như mình chưa hỏi”. Hoàn toàn bị vẻ mặt cùng câu nói của cô đả bại, Hà Dĩ Thuần bất đắc dĩ phẩy tay, xoay người đi về phía quầy.

Dung Nhược nhìn theo bóng lưng cô, nụ cười trên mặt chậm rãi biến mất. Sắc mặt không đổi nhìn ra ngoài cửa sổ, một khoảng tươi sáng đầy ánh nắng.

—————————

“Tuần này có một bữa tiệc, cậu có muốn đích thân tham gia hay không?” Ngón tay nhẹ nhàng gõ lên tấm thiếp mời màu vàng trên bàn trà, Cao Lỗi nâng mắt hỏi.

Vân Trạm ngồi trên xe lăn gật đầu: “Trên thiếp mời có ghi tên cả ba chúng ta, buổi sáng còn nhận được cuộc gọi đặc biệt của Diệp thị, không đi không hay lắm”.

“Hồi ba mẹ còn sống quan hệ với nhà họ Diệp không tệ. Có điều, cậu con trai này của bác Diệp em vẫn chưa từng gặp qua”. Vân Hân gọt táo, chia ra cho hai người hai bên,”Nghe nói Diệp Lăng Thu từ nước ngoài về lần này, sẽ chính thức tiếp nhận Diệp thị, tiệc tối này cũng là vì anh ta mà chuẩn bị”

Nói xong, Vân Hân dừng lại, quay đầu nhìn về phía Vân Trạm,”Anh đã báo cho Dung Nhược chưa?” Tuy rằng Dung Nhược không được mời, nhưng nếu Vân Trạm muốn tham dự cùng bạn gái, cô tất nhiên sẽ là người được chọn.

“Hôm nay trễ rồi, ngày mai anh sẽ gọi cho cô ấy”. Vân Trạm nâng mắt nhìn thoáng qua bóng đêm dày đặc ngoài cửa sổ.

Thật ra, sau khi nhận được thiệp mời, anh đã thử liên lạc với Dung Nhược, nhưng điện thoại của cô vẫn trong tình trạng tắt máy. Từ lúc chia tay ở sân bay, cô cũng chưa hề cho anh một chút tin tức nào.

Bữa tiệc chủ nhật này, sẽ là cơ hội công khai đầu tiên của hai người kể từ khi gặp lại, anh hi vọng có thể mang cô theo, lấy tư cách là người yêu để xuất hiện trước mặt mọi người.

——————————-

“Bên này!” Chôn người vào chiếc sô pha đỏ thẫm, Dung Nhược vẫy vẫy tay ra hiệu với người đàn ông đang đi theo phía sau phục vụ.

“Hi, người đẹp, đã lâu không gặp”. Diệp Lăng Thu đến gần, cúi người ấn một cái hôn trên mặt Dung Nhược, ngay lập tức tự nhiên ngồi vào chỗ đối diện.

Dưới ánh đèn mờ ảo, Dung Nhược nhìn chiếc áo sơ mi có thêu hoa văn sặc sỡ trên người anh, nhếch hàng mi thanh tú: “Mỗi lần anh ra khỏi cửa đều phải ăn mặc lộng lẫy như vậy sao?”

“Khó coi à?” Cúi đầu nhìn kỹ một phen, Diệp Lăng Thu nâng mắt, chỉ vào hoa hồng trước ngực,”Người bạn thiết kế của anh nói, loại phong cách này cực kỳ hợp với anh”. Vẻ mặt lúc nói vô cùng tự tin và đắc ý.

“Người bạn của anh có ánh mắt rất chuẩn xác”. Nâng ly nước chanh lên uống một ngụm, Dung Nhược cười khẽ,”Áo sơ mi thêu hoa cùng một công tử đào hoa, đích thị là tuyệt phối”.

“Quá khen quá khen”. Đối với lời đánh giá này, Diệp Lăng Thu không để bụng, nhấc lên đôi chân thon dài, nở nụ cười bất cần đời,”Nhân lúc chưa già, đương nhiên phải nắm chắc thời gian, mỗi ngày là một ngày ung dung tự tại”

“Ai mà dám tin, một người đàn ông như vậy lại sắp trở thành chúa tể danh tiếng ngời ngời của tập đoàn Diệp thị?”. Dung Nhược dựa vào ghế, mắt liếc nhìn anh.

Diệp Lăng Thu vô tội giơ tay,”Vấn đề sự nghiệp và cách sống của con người đâu có đụng chạm gì đến nhau. Hơn nữa, cũng không phải là anh tự nguyện, là lão già nhà anh ép buộc, chứ không anh đã nguyện cả đời sống bên nước Anh không thèm về”.

“……..Đúng rồi!” Anh ta đột nhiên đứng dậy, vòng qua ngồi xuống bên cạnh Dung Nhược,”Cuối tuần này, em đi cùng anh tham gia cái bữa tiệc đáng ghét kia đi”.

“Nếu đáng ghét, cần gì phải lôi em đi cùng?” Dung Nhược từ từ nhắm hai mắt, nhàn nhã nói.

“Ít nhất có em ở cạnh, anh sẽ không bị nhàm chán”

“Không đi. Anh cũng biết em không thích mấy vụ đó mà”

“Đi mà! Tốt xấu gì chúng ta cũng từng đã sống chung với nhau”

“Ai sống chung với anh! Em chẳng qua là thuê một phòng trống trong nhà anh thôi”

“Tình nghĩa dưới một mái hiên, chẳng lẽ em không để tâm. Nếu em không đi, không chừng anh sẽ nổi điên ngay tại bữa tiệc nhàm chán này mất”.

“Trước tiên bỏ tay anh ra đã”. Dung Nhược mở mắt ra, liếc về phía bàn tay đang kéo lấy cánh tay cô.

“Đồng ý rồi?” Diệp Lăng Thu buông tay ra, gương mặt tươi tắn hỏi.

“Em…….” Dung Nhược thở dài, vừa định nói chuyện, di động trên bàn đã kêu réo rắt.

“Là anh, Vân Trạm”. Âm thanh trầm lạnh từ tai nghe truyền đến.

“Ừm, có việc?” Theo bản năng ngồi thẳng thân thể lại, Dung Nhược giữ chiếc ly trên bàn, một bên nhẹ nhàng chuyển động, một bên hỏi.

“Cuối tuần này, em có thời gian không?”

“Chủ nhật?” Dung Nhược quay đầu nhìn thoáng qua Diệp Lăng Thu bên người.

“Có một buổi tiệc tối, anh muốn mới em đi cùng anh”

Nghe được hai chữ”tiệc tối”, Dung Nhược rũ mắt xuống trầm tư một lát, sau đó liếc nhìn Diệp Lăng Thu,”…..Không được, tôi có hẹn rồi”

Nói xong, lại bổ sung một câu,”Tôi đang dùng cơm với bạn”

“Ừ, vậy lần khác nói chuyện”. Vân Trạm đáp lại ở đầu dây bên kia.

“Được, bye bye”

Cắt cuộc gọi, Dung Nhược nhìn chằm chằm màn hình đang dần tối đen, hồi lâu sau lại nghiêng đầu nhìn về phía Diệp Lăng Thu,”Trao đổi đi?”

“Cái gì?”

“Em đi cùng anh tham gia bữa tiệc, sau này anh cũng phải giúp em làm một chuyện mà em muốn”.

Chương 21

“Anh đã bao giờ nói qua em là người phụ nữ đẹp nhất mà anh từng gặp chưa?” Phục vụ mở cửa xe, Diệp Lăng Thu dùng ánh mắt cực kỳ kinh diễm nhìn người phụ nữ từ trên xe bước xuống.

“Rồi”. Nhẹ nhấc lên làn váy chạm đất, rất tự nhiên khoác lấy tay anh, Dung Nhược không để tâm đáp,”Ở nước Anh hơn một năm, anh gần như ngày nào cũng nói”.

“Xin em, sao lại nói anh như một kẻ háo sắc vậy?” Bất đắc dĩ nhìn thoáng qua người phụ nữ không hề để mắt đến lời ca ngợi cùng sức hấp dẫn của anh bên cạnh, Diệp Lăng Thu dẫn theo cô, rảo bước tiến vào đại sảnh xa hoa của bữa tiệc.

“Ông già nhà anh hình như để ý đến em đấy”.Nhận được cái nhìn của cha, Diệp Lăng Thu quay đầu cười nói, lại ngoài ý muốn phát hiện Dung Nhược dường như có điểm bất an.

“Em sao vậy?”

“Không sao”. Thu hồi tầm mắt nhìn quanh đại sảnh, Dung Nhược điềm nhiên tiếp nhận ly rượu bồi bàn đưa tới.

Có lẽ, phán đoán của cô đã sai ——- bữa tiệc mà Vân Trạm nói có lẽ cũng không phải là buổi tiệc do Diệp thị tổ chức này. Ít nhất là cho tới giờ, đã gần tới thời điểm tiệc tối bắt đầu rồi, mà cô vẫn chưa nhìn thấy Vân Trạm.

“Mời em nhảy cùng anh điệu nhảy đầu tiên của bữa tiệc tối nay”.

Điệu Walts du dương bất chợt vang lên, ngân nga trong phòng tiệc rộng lớn, Dung Nhược đưa mắt dừng lại trên gương mặt tuấn tú của Diệp Lăng Thu, lộ ra một nụ cười dịu dàng,”Được”.

Làn váy trắng kéo theo từng bước đi, hòa nhập vào đám người, tạo thành một độ cong duyên dáng. Cùng lúc đó, tại lối vào của cửa lớn khắc hoa nhũ vàng, xuất hiện một đôi nam nữ, thu hút sự chú ý của nhiều khách mời.

“Bác Diệp, đã lâu không gặp”. Vân Trạm ngồi ở xe lăn, vươn bàn tay thon dài bắt tay với người trước mặt.

“Ha ha. Đã lâu không gặp. Hi vọng bữa tiệc tối hôm nay sẽ không làm chậm trễ thời gian của cháu”. Diệp Thiêm Vinh phóng khoáng sang sảng cười.

“Chốc nữa bác sẽ dẫn đứa con trai của bác tới, sau này hi vọng cháu sẽ giúp đỡ nó nhiều hơn”.

“Khách khí rồi ạ”. Vân Trạm cười nhẹ, ánh mắt lơ đãng đảo qua trung tâm đại sảnh.

“Tiểu Hân à, các cháu cứ tự nhiên nhé, bác bên kia còn có mấy ông bạn phải tiếp đón”. Diệp Thiêm Vinh vỗ vỗ vai Vân Hân.

“Vâng, bác Diệp bác cứ tiếp khách đi ạ”

“Trạm, cậu sao vậy?” Ba người lui sang bên cạnh sô pha, Cao Lỗi để ý tới sắc mặt nặng nề của Vân Trạm.

“Dung Nhược đến đây”. Khẽ rũ mi mắt xuống, trên mặt Vân Trạm không biểu lộ cảm xúc.

Vân Hân nghe vậy sửng sốt, nhìn quanh bốn phía, lập tức bắt gặp một hình bóng nổi bật giữa đám người.

“Nhưng

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT