watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:56 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7143 Lượt

đường, anh có chút hồi hộp, anh rất muốn được gặp cô ngay lập tức và nói anh mặc kệ tất cả chỉ hy vọng có thể ở bên cô, anh đoán khi nghe được những lời này cô nhất định sẽ vừa khóc vừa nhảy lên ôm chầm lấy anh.

Cùng là con đường đấy, nhưng không hiểu sao hôm nay anh lại cảm thấy nó dài đằng đẵng, dù anh có bước nhanh cỡ nào nhưng mãi vẫn chưa đến nơi.

Lòng anh ngày càng căng thẳng, bước chân càng tăng nhanh, cuối cùng anh cắm đầu chạy.

Anh thở hồng hộc, ruốt cuộc cũng đến nơi.

Gõ cửa mãi nhưng chẳng có ai trả lời.

Anh lấy chìa khóa ra thử mở.

Cánh cửa mở ra, khóa vẫn không đổi, lòng anh có chút vui mừng.

Thế nhưng nhìn lại căn nhà, trái tim anh thắt lại.Bên trong căn phòng, toàn bộ đồ đạc đều được phủ một lớp vải trắng tinh, lạnh lẽo không chút hơi người.

Doãn Gia Hoa ngơ ngẩn đi đến bàn sa lông, chỉ có nơi đây không phủ trắng, trên mặt bàn bám một lớp bụi mỏng, và một phong thư.

Doãn Gia Hoa mở ra.

Là nét chữ của Quan Hiểu.

Anh thẩn thờ đọc hết, rồi đứng ngây ra trong căn phòng trắng toát…thật lâu…thật lâu.

***

Trong thư…

Cô viết, cô cùng chồng đã di dân qua Úc.

Cô viết, bởi vì chồng cô ở bên ngoài có người phụ nữ khác nên cảm thấy cô đơn thế là tìm anh.

Cô viết, không phải anh muốn biết ngày đó vì sao cô lại ngồi trên đường khóc sao? Bởi vì hôm đó cô bắt gặp chồng mình cùng người phụ nữ khác âu yếm, mà cô vì không nhịn được cho nên mới xông đến muốn dạy cho con hồ ly tinh kia một bài học, kết quả còn chưa kịp ra tay đã bị chồng mình giữ lại.

Cô viết, cho dù thế nào, cô và chồng mình cũng đã quyết định quay lại bên nhau, anh ấy muốn dẫn cô đến một nơi mới, hai người họ một lần nữa lại bắt đầu.

Cô viết, Doãn Gia Hoa xin lỗi, bởi vì cô đơn, mà đã làm tổn thương đến anh. Xin lỗi, cô thật sự thật sự rất thích anh, thế nhưng cô đã quen với cuộc sống xa hoa phú quý, anh không thể nuôi nổi cô, mà anh cũng không thể cho cô một cuộc sống giống như chồng cô bây giờ đã cho, cô cũng không thể rời bỏ được người chồng cho cô cuộc sống như vậy.

Cô viết, Doãn Gia Hoa, hãy quên em đi.

***

Doãn Gia Hoa nắm chặt phong thư trong tay, đi ra khỏi khu chung cư.

Anh chết lặng đi trên đường.

Trên bầu trời không một ngôi sao.

Tối mịt.

Ánh mắt anh giống hệt bầu trời kia- tối tăm, u ám như vực thẳm.

Anh siết chặt tay, rồi bỗng nhiên cười vang lên, nụ cười lạnh lẽo đầy bi thương,.

“Quan Hiểu.” Anh vò nát phong thư: “Tôi nhất định sẽ trở thành một người xuất sắc!” Anh cơ hồ run rẩy nghiến răng: “Tôi nhất định sẽ khiến em hối hận.”

Chương 8: Chương 8

Chương 8: Quên mất cách cười

Sáu năm sau

Từ buổi họp báo trở về, đến bây giờ Doãn Gia Hoa vẫn chưa hề chợp mắt. Anh ngồi trong thư phòng, bất động nhìn bầu trời đêm tối mịt ngoài cửa sổ.

Anh không muốn đắm chìm trong nỗi đau khổ ấy, tự dặn lòng mình đừng ngu xuẩn như vậy nữa. Thế nhưng anh không làm được, anh như người mất hồn. Cứ tưởng rằng trải qua sáu năm thử thách, bản thân đã sớm tôi luyện thành thép, trái tim đã hóa đá, sẽ không dễ bị tác động, sẽ không yếu lòng như trước nữa…Đã nhiều lần anh tưởng tượng, nếu có một ngày gặp lại Quan Hiểu, đứng trước mặt cô anh sẽ phản ứng thế nào, trái tim có còn rung động nữa không?

Năm đó, anh nghiến chặt răng thề rằng nhất định có một ngày, anh sẽ trở thành một nhân vật xuất chúng. Sáu năm qua, anh thật sự đã thực hiện được lời thề của ngày xưa, đã đạt được thành tựu nhất định trong sự nghiệp. Năm tháng trôi qua, anh cảm thấy lòng mình dần bình thản trở lại, anh nghĩ bản thân đã buông xuống được tình cảm năm xưa. Song, mãi đến hôm nay, khi tận mắt nhìn thấy người phụ nữ đó, anh mới biết được, anh vẫn không thể nào buông xuống được.

Anh cứ lầm tưởng bản thân đã trút bỏ dược những oán hận chất chứa trong lòng. Thế nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy cô đứng trước mặt, anh mới hiểu ra rằng những thứ cảm xúc ngày xưa, yêu cô, hận cô, ghét cô, trách cô, vẫn còn hằn sâu. Nếu như anh vẫn cứ là một tên tiểu tử buông thả của sáu năm trước, anh nghĩ rằng anh đã xông lên bóp cổ cô hỏi cho rõ ràng, vì sao sáu năm trước cô lại bỏ đi? Trong lòng cô anh là cái gì? Có bao giờ cô thật lòng với anh chưa?

Thế nhưng anh đã không còn là Doãn Gia Hoa của ngày trước. Anh của hiện tại đã có áo kim cương khoác trên người, có mặt nạ băng tuyết đeo trên mặt, anh sẽ không bao giờ để cho kẻ khác nhìn thấy được sự yếu đuối trong lòng mình, nhất là cô.

Sáu năm trước khi cô vừa rời đi, đã từng có một thời gian anh như kẻ điên, cơ hồ như muốn đào xới tận ba thước đất lên để hỏi cho ra thông tin của cô.

Anh chỉ muốn hỏi cô một chuyện: Có bao giờ cô thật lòng đối với anh chưa?

Nhưng kết quả lại khiến anh tuyệt vọng, anh phát hiện bản thân mình biết về cô quá ít, những gì anh biết về cô thật sự là quá nghèo nàn, anh đúng là ngu ngốc khi cho rằng, chỉ cần có tình yêu hai người sẽ tin tưởng bên nhau suốt đời, nên cô không nói, anh cũng chưa hề nghĩ rằng phải hỏi.

Cho đến khi cô biến mất, anh mới tỉnh ngộ, hóa ra trên thế giới này tình yêu chính là thứ yếu ớt nhất, đau đớn nhất, nó không thể ăn được, cũng không thể tiêu được, nó khiến cho người ta vui vẻ trong nhất thời, và rồi sau đó để lại nổi đau đớn vô tận.

Năm ấy khi cô bỏ đi, anh không tìm được bất cứ thông tin nào về cô.

Trong suốt thời gian qua, anh vẫn tưởng rằng cả đời này sẽ không bao giờ được gặp lại cô. Vậy mà cô đã xuất hiện trước mặt anh…quá bất ngờ.

Ngồi ngây người, bỗng dưng Doãn Gia Hoa cảm thấy mí mắt nhói nhói, anh nheo mắt lại, hóa ra bình minh đã lên cao, ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ chiếu vào.

Anh nhắm mắt, cảm giác được đôi mắt khô khốc. Mở mắt ra, anh cầm lấy điện thoại trên bàn, ấn dãy số của trợ lý.

“Dương Huy, hãy tra cho tôi toàn bộ thông tin của người phụ nữ cấp rượu hôm qua.”

Người trợ lý nghi hoặc hỏi lại: “Người phụ nữ cấp rượu? Doãn tổng, là anh muốn tra tài sản của cô ta?”

Doãn Gia Hoa do dự, tay kia bất giác siết chặt thành nắm đấm: “Uhm, kiểm tra tất cả các mối quan hệ của cô ấy: tài sản, bất động sản, lý lịch…còn nữa cả tình trạng hôn nhân của cô ấy.”

***

Khi cầm trong tay kết quả điều tra của Dương Huy, những ảo tưởng cuối cùng trong lòng anh cũng tan biến.

Anh cười nhạo, mình đúng là kẻ mù quáng, đã sáu năm trôi qua anh vẫn không thể vứt bỏ cơ hội để được bên cạnh cô, cơ hội mà chỉ có những kẻ ngu ngốc mới tự nghĩ ra: có lẽ cô có rời khỏi anh nhưng cũng sẽ không sống với người đàn ông kia, có lẽ cô còn có nỗi khổ tâm nào đấy mà anh không biết, liệu có phải bao nhiêu năm nay cô một mình chịu đựng đau khổ nên mới ra tình cảnh như thế này.

Nhưng tất cả cũng chỉ là anh ngu xuẩn tự mình ảo tưởng, sự thật là cô chưa bao giờ ly dị. Người đàn ông năm đó đánh cô chính là chồng của cô, hắn ta tên là Mạnh Đông Phi, là hoa kiều ở Úc, sinh ra và lớn lên tại Úc, mấy năm gần đây ở bên đấy khủng hoảng kinh tế, cho nên đầu năm nay đã về nước làm ăn. Đáng tiếc là anh ta không hiểu được tình hình kinh tế trong nước, vì thế mà việc kinh doanh ngày càng tụt dốc. Doãn Gia Hoa nghĩ, có phải đây là nguyên nhân khiến cô trở nên nghèo khó? Vì việc làm ăn của chồng cô ấy đang sa sút cho nên cô không còn tiền để tiêu hoang phung phí.

Anh không ngờ rằng, cô vì người đàn ông tên Mạnh Đông Phi đó mà có thể thay đổi, một con người chỉ biết ăn sung mặc sướng, chỉ việc ngồi hưởng, đến bây giờ đã có thể tự lực cánh sinh, tự mình làm việc. Xem ra cô ấy thật sự rất yêu chồng mình.

Doãn Gia Hoa nở nụ cười nhạt. Tay anh vô thức siết chặt, tờ giấy trong tay bị vò nát.

Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mà cô có thể vì tên Mạnh Đông Phi ấy làm nhiều như vậy? Vậy mà với anh, cô chỉ để lại một câu xin lỗi rồi lạnh lùng rời đi.

Dựa vào cái gì!?

***

Doãn Gia Hoa ép buộc bản thân làm việc trong cường độ cao không nghỉ ngơi. Anh trở thành một người cuồng làm việc, nhân viên của anh vì thế cũng buộc phải chăm chỉ theo. Mấy ngày sau, mọi người vẫn nhìn không ra anh có điều gì bất thường, đôi mắt vẫn sáng trưng, đáy mắt tựa như có đóm lửa nhỏ đang cháy hừng hực, chỉ tội cho đám nhân viên của anh, tất cả đều bị vắt cho đến sức cùng lực kiệt, sau lưng không ngừng than khổ.

Dương Huy nhớ lại lúc trước, có lần Doãn Gia Hoa cũng rơi vào tình cảnh này. Đó là chuyện năm năm trước, hồi đó công ty bọn họ vừa mới thành lập, sau khi nhận được lương, anh mua cho bạn gái mình một chiếc nhẫn để cầu hôn, lúc về đến công ty thì bị Doãn Gia Hoa bắt gặp.

Khi nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay anh, Doãn Gia Hoa tựa như biến thành người khác, anh chưa từng gặp qua bộ dạng hoảng hốt của ông chủ mình như thế.

Anh nghe thấy Doãn Gia Hoa tự lẩm bẩm một mình: “Chiếc nhẫn này, không ngờ đến bây giờ vẫn còn. Bây giờ chắc nó đã đắt hơn nhiều? Năm ngoái tôi cũng mua một chiếc, là tôi dùng tiền bán được chương trình đầu tiên để mua.”

Anh thuận miệng hỏi một câu: “Thế hiện tại chiếc nhẫn kia đâu rồi?”

Anh vẫn nhớ như in, toàn thân Doãn Gia Hoa lúc đó toát ra một luồng khí lạnh, trong đáy mắt hiện lên ý hận thấu xương.

“Cũng như nó, mất rồi.” Anh đã trả lời như vậy.

Từ sau hôm

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT