watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:56 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7145 Lượt

cả, anh chỉ cần em.” Anh bế cô lên, bước về phía phòng ngủ.

Quan Hiểu giật mình hét lên “A”, ngờ vực hỏi anh: “Anh muốn làm gì đấy?”

Doãn Gia Hoa cáu gắt đáp: “Anh muốn xử lý em! Nghiêm khắc xử lý em! Anh muốn xử lý cho đến khi nào em đồng ý mới thôi.”

***

Quả thật Doãn Gia Hoa nghiêm khắc trừng trị Quan Hiểu.

Cơ thể tuổi trẻ của anh tựa như chứa đựng vô vàn năng lượng, hết lần này đến lần khác mãnh liệt tiến vào cô, mãi đến khi cô khàn giọng khổ sở van xin, anh mới buông tha.

Thật lâu sau Quan Hiểu mới có thể thích ứng cùng anh điên cuồng.

Cô ôm chặt Doãn Gia Hoa.

Doãn Gia Hoa âu yếm hôn lên mái tóc cô, thấp giọng cầu xin: “Hiểu Hiểu, đồng ý anh đi. Lấy anh nhé, được không? Anh thề, anh nhất định sẽ cố gắng làm việc, nhất định sẽ chăm sóc tốt cho em, sẽ mang lại cho em một cuộc sống tốt đẹp nhất!”

Nghe những lời chân thành từ anh, Quan Hiểu nghẹn ngào rơi lệ.

Doãn Gia Hoa bắt đầu lúng túng.

Anh đưa tay giúp cô lau những giọt nước mắt kia: “Hiểu Hiểu, tại sao em lại khóc, có phải vì không muốn kết hôn với anh không?Em ghét anh sao?” Anh căng thẳng luống cuống hỏi.

Quan Hiểu vội vã lắc đầu, gượng nở nụ cười: “Không phải! Là em hạnh phúc quá nên mới khóc!”

Doãn Gia Hoa nhíu mày.

Anh cúi đầu hôn cô nồng nàn.

Một lúc lâu hai người mới tách nhau ra, hơi thở vẫn còn dồn dập.

Nhưng cuộc mây mưa triền miên lặp đi lặp lại khiến hai người đều mệt lữ, nhất là Doãn Gia Hoa, cơ hồ như đã dốc hết sức lực xông ra chiến trường chiến đấu. Cơn mệt mỏi dần ùa đến, anh khẽ nhắm mát lại, nhịp thở trở nên đều đều.

Quan Hiểu cúi đầu gọi anh: “Gia Hoa.” Anh ậm ừ trả lời.

“Em rất muốn, rất muốn nói cho anh một chuyện, chuyện này giấu trong lòng em đã dày vò em bấy lâu nay. Em không biết nếu nói ra rồi liệu sau này anh có ghét em không. Thật ra từ lúc bắt đầu, em không hề thật lòng với anh, em chỉ muốn giải sầu, cho nên nghĩ rằng cho dù có nói ra việc này hay không cũng chẳng quan trọng, dù có thế nào hai chúng ta cũng không có khả năng, thế nhưng trải qua bao nhiêu chuyện chúng ta vẫn không thể tách rời. Mà sau khi ở bên cạnh anh em lại càng không có dũng khí để nói ra chuyện này! Em càng ngày càng sợ, sợ anh phát hiện rồi sau đó sẽ tức giận, sẽ oán hận em, sẽ không bao giờ để ý đến em nữa…Gia Hoa, anh sẽ hận em chứ?”

Doãn Gia Hoa lẩm bẩm: “Sẽ không! Anh sẽ luôn yêu em.”

Quan Hiểu hít sâu cố gắng lấy hết can đảm: “Được! Gia Hoa, anh nghe đây, thật ra…em…” Cô từ trong lòng ngực anh ngẩng đầu dậy nhìn anh, không ngờ lại phát hiện vẻ mặt điềm tĩnh, hơi thở đều đặn.

Doãn Gia Hoa đã ngủ.

Anh ngủ rất say, say đến nổi không phát hiện người bên cạnh mình khóc nghẹn ngào suốt đêm.

Ngày hôm sau, Quan Hiểu ra ngoài cả một ngày. Sau khi trở về cô buồn bã không nói một lời.

Mặc cho Doãn Gia Hoa có đùa, có ghẹo cô như thế nào, cô vẫn không cười.

Ba ngày sau, sau khi hai người ăn tối xong, Doãn Gia Hoa đang ở trong bếp rửa bát, đột nhiên nghe thấy có người xông cửa vào.

Sau đó truyền đến một tiếng tát, rồi tiếng thét của Quan Hiểu.

Anh gấp gáp chạy ra.

Anh nhìn thấy Quan Hiểu tay che mặt, mệt mỏi ngồi trên sô pha, bộ dáng chật vật khiến lòng anh đau nhói, một người đàn ông đứng trước mặt cô quát tháo ầm ĩ.

“Tiện nhân! Chả bảo sao mới có hai ngày mà tính tình cô đã thay đổi kiểu ấy, thì ra là bao trai. Lá gan cô cũng lớn đấy, dám ở sau lưng tôi nuôi dưỡng tình nhân! Đừng quên rằng căn hộ này cho dù có đứng tên cô cũng là do tôi bỏ tiền ra mua! Cắm sừng trên đầu tôi còn chưa nói, lại còn cả gan bêu rếu cho cả thiên hạ biết. Cô đúng là thứ vô liêm sỉ!”

Quan Hiểu không nhìn hắn ta, cũng không phản kháng, chỉ ngơ ngác ngồi đó. Mãi đến khi nhìn thấy Doãn Gia Hoa, cô mới hoảng hốt và bối rối.

Doãn Gia Hoa nhìn thấy má cô sưng đỏ, trên mặt còn in dấu bàn tay năm ngón, đôi mắt đỏ lòm xông tới người đàn ông trước mặt, không nói hai lời liền cho một đấm vào mặt tên kia, vừa đánh vừa rống: “Mày dám đánh cô ấy! Tao giết mày!”

Người đàn ông kia phát điên, chửi ầm lên: “Mày đang làm gì đấy, thằng trai bao kia! Thằng khốn nạn dám đánh tao à!”

Hắn ta siết chặt tay muốn đấm trả, Quan Hiểu liều mình xông ra chặn lại ở giữa, không cho hắn ta đụng vào Doãn Gia Hoa.

“Tiện nhân! Cô mau tránh ra cho tôi! Bằng không ngay cả cô tôi cũng đánh! Bọn mày đúng là đồ gian phu dâm phụ không biết xấu hổ!”

Doãn Gia Hoa đẩy Quan Hiểu ra, giận dữ đối thẳng mặt hắn ta: “Mày mà con ăn nói lung tung về cô ấy tao sẽ liều mạng với mày!”

Người đàn ông kia cười mỉa mai: “Cái gì? Tao chỉ mới gọi nó là con tiện nhân mày đã không chịu nổi? Thế phải gọi sao mới được? Kỹ nữ? Con đàn bà lăng loàn?”

Doãn Gia Hoa nhịn hết nổi, liền xông lên cho tên kia một đấm nữa: “Mày không được nói cô ấy như vậy! Cô ấy là vợ của tao.”

Người đàn ông kia cười to, cười đến mức điên loạn.

“Vợ mày? Mày đúng là thằng đần. Cô ta rõ ràng là vợ tao.”

Chương 7: Chương 7

Chương 7: Doãn Gia Hoa, anh hãy quên em đi

Anh quay đầu hỏi Quan Hiểu: “Hắn ta nói thật không?” Thanh âm anh run rẩy.

Quan Hiểu nhìn anh với vẻ mặt cầu xin: “Gia Hoa, anh đi trước đi.”

Lòng Doãn Gia Hoa bắt đầu chùng xuống.

“Em hãy nói cho anh biết, rốt cuộc có phải là thật không?”

Quan Hiểu đau khổ nhắm mắt, gật đầu.

Người đàn ông bên cạnh được nước châm chọc cười nhạo: “Haha! Bản thân mình làm trai bao còn không biết! Đúng là đồ ngu xuẩn!”

Doãn Gia Hoa không thể nhịn thêm được nữa, xông đến đấm người đàn ông kia, rồi quay người ra khỏi cửa.

***

Mấy ngày tiếp theo, Doãn Gia Hoa chỉ nhốt mình trong phòng không chịu ra ngoài gặp ai.

Ngoại anh lờ mờ cũng đoán được đại khái,

bà chỉ lo cháu mình từ nay về sau sẽ không thể nào gượng dậy nổi.

Bà còn cố tình gọi Đường Tráng đến, muốn nhờ anh khuyên bảo Doãn Gia Hoa.

Đường Tráng là một người cộc cằn thô lỗ, nói đánh nhau thì còn được chứ giảng giải khuyên năn người khác thì đúng là làm khó anh. Cuối cùng anh đành phải gọi em gái Hứa Đồng của mình đến.

Hứa Đồng gọi người đến phá khóa mở cửa ra.

Vừa nhìn thấy Doãn Gia Hoa, cô giật cả mình.

Chàng trai vui vẻ đơn thuần của ngày xưa, vẻ đẹp của anh đến con gái cũng phải ghen tỵ, không ngờ rằng chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đã trở nên tiều tụy khiến người khác phải đau lòng.

Tóc anh rối tung, vành mắt ngấn lệ, người mệt mỏi dựa vào góc tường, ánh mắt mông lung bi thương nhìn người đến.

Hứa Đồng chậm rãi đi vào, ngồi xuống trước mặt anh.

“Doãn Gia Hoa, hãy nói cho tôi biết, cậu dự định làm thế nào?”

Doãn Gia Hoa mờ mịt lắc đầu, anh ngơ ngẩn tựa như hồn lìa khỏi xác.

Hứa Đồng nhíu mày: “Ngoại trừ lắc đầu, tinh thần sa sút khiến cho ngoại cậu đau lòng, cậu có thể mạnh mẽ đứng dậy làm một người đàn ông nam tử hán được không? Cứ như vậy thì được gì chứ? Chỉ mới bị tổn thương tình cảm đã cảm thấy không thể sống nổi nữa sao? Vậy không bằng cậu kéo Quan Hiểu cùng nhau chết đi! Thế là tất cả mọi chuyện sẽ xong xuôi!”

Những lời mắng chửi của cô cuối cùng cũng tác động được đến anh, ánh mắt mờ mịt dần trở nên có tiêu cự.

“Chị Đồng!” Vừa lên tiếng, nước mắt tuôn trào như vỡ đê: “Nơi này của tôi đau lắm! Đau không thở nổi!” Anh vừa nói vừa chỉ vào ngực mình.

Hứa Đồng xót xa, vành mắt ươn ướt.

“Nhị Hoa, tôi biết cậu rất đau! Thế nhưng cậu trốn mãi trong phòng cũng không thể giải quyết được vấn đề gì. Cậu cần phải đến tìm Quan Hiểu, rồi hỏi lại mọi chuyện cho rõ ràng, đến cuối cùng cô ấy đã có nỗi khổ tâm nào, nếu như cô ấy đúng là chỉ muốn chơi đùa cùng cậu, vậy thì người phụ nữ như thế không đáng để cậu đau lòng, đau một lần rồi thôi, rồi lại cố gắng đứng lên vực dậy, đừng để người ta nhìn cậu bằng ánh mắt khinh thường! Nếu như cô ấy đối với cậu thật lòng, nếu cô ấy có nổi khổ tâm khó nói, vậy sau đó tất cả phụ thuộc vào sự lựa chọn của cậu, nếu cậu có thể tha thứ được cho cô ấy thì hãy cùng cô ấy vượt qua khó khăn này, nếu như cậu không thể nào tha thứ cho cô ấy thì hãy chấm dứt quan hệ, đây mới là điều cậu nên làm trước mắt, biết không?”

Doãn Gia Hoa nghe lời cô nói, anh suy nghĩ một hồi cuối cùng đứng dậy.

“Chị Đồng! Chị nói đúng, tôi phải đi tìm Quan Hiểu hỏi rõ.”

Doãn Gia Hoa lấy lại tinh thần, cố gắng nhớ lại sự việc từ đầu đến cuối một lần.

Anh dần hiểu ra rằng tất cả không phải chỉ là lỗi của mình Quan Hiểu, thật ra cô rất nhiều lần muốn thú nhận cùng anh nhưng rồi vẫn không thể giải bày được. Mỗi khi cô muốn nói lại bị anh chuyển chủ đề. Trước đây cô từng tự nhận mình là một người phụ nữ xấu, cô rất hay khóc, gần đây luôn buồn bã, nếu như anh tinh tế nhạy cảm hơn thì đã sớm phát hiện cuộc sống của cô không phải dễ dàng. Cô luôn sống trong cảm giác tội lỗi, lúc nào cũng tự giày vò bản thân.

Càng ngẫm nghĩ anh càng hiểu ra, cô nhất định không phải cố tình giấu diếm anh.

Ngay cả

cuộc hôn nhân của cô cũng chỉ là cái vỏ bề ngoài, cô không hạnh phúc.

***

Doãn Gia Hoa phấn khởi đến căn hộ tìm cô.

Đang là giờ cao điểm, một hàng xe dài nối đuôi nhau, anh đợi đến bực mình, nhảy xuống chạy bộ.

Trên

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT