watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:56 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7141 Lượt

tham luyến vùi vào bờ ngực vững chắc ấm áp kia, đã lâu lắm rồi cô chưa cảm nhận được cái ôm mãnh liệt và ân cần như thế này.

Nếu cô từ chối, anh sẽ như thế nào?

Cô đợt nhớ đến câu thành ngữ anh vừa nói: Không gượng dậy nổi

Đúng vậy, anh chắc chắn sẽ biến thành như vậy, không gượng dậy nổi.

Cô tự an ủi chính mình, đừng nghĩ ngợi nhiều, hãy tận hưởng giây phút tốt đẹp này!

Cuộc sống không có ý nghĩa ngày trước, chấm dứt nó cũng có thể là một giải thoát.

Như vậy, hãy bắt đầu từ anh, thử bắt đầu một cuộc sống mới.

***

Mọi người trong quán mạt chược đều biết, Doãn Gia Hoa đã tìm được một cô bạn gái đại gia lớn hơn mình ba tuổi.

Ban đầu, Hứa Đồng cảm thấy chuyện này rất đáng ngờ, cô phản đối Doãn Gia Hoa quen cô bạn gái lắm tiền không rõ lai lịch đó.

Nhưng dần dần cô nhận ra, Doãn Gia Hoa vì người con gái này mà thay đổi tốt hơn rất nhiều, cô cũng không bảo thủ ý kiến riêng của mình nữa.

Tên kia cũng không còn trà trộn trong quán mạt chược mỗi ngày, không còn chơi bời lêu lỗng, cuộc đời cậu như tìm được mục đích.

Mặc kệ người phụ nữ kia và cậu ấy có bao nhiêu khoảng cách, cô ấy có thể khiến cậu ấy thay đổi theo chiều hướng tích cực, vậy cô còn lý do gì để phản đối hai người họ yêu nhau?

Huống hồ mọi người đều nhận ra cô ấy đối với Doãn Gia Hoa rất tốt, chắc hẳn là thật lòng. Tên nhóc lôi thôi lếch thếch từ khi có bạn gái, ăn mặc càng ngày càng gọn gàng, quần áo ngày càng phẳng phiu, phong cách ngày càng lịch lãm.

Những điều này chắn hẳn không phải tự anh làm được, tất cả đều là công lao của cô gái tên là Quan Hiểu kia.

***

Doãn Gia Hoa không đến quán mạt chược nữa, Quan Hiểu đã ghi danh cho anh vào một lớp tin học ở trong trường đại học.

Ban đầu anh một mực không chịu dùng tiền của cô để đi học.

“Như vậy anh chẳng khác gì là trai bao?”

Thế nhưng Quan Hiểu cũng kiên quyết không nhượng bộ.

“Có khí phách, có chí khí, rất tốt, nhưng cái đấy không thể nấu thành cơm để ăn được. Em chưa nói đây là cho không mà đúng không?

Đấy là số tiền em đầu tư, em cho anh mượn, đợi đến một ngày nào đó anh phất lên thành đại gia nhất định phải trả cho em cả vốn lẫn lời đấy.”

Cuối cùng Doãn Gia Hoa cũng phải thỏa hiệp.

Đối với công nghệ thông tin anh thật sự rất có tài năng thiên phú, bắt đầu với niềm say mê.

Anh buổi ngày thì lên lớp, tối đến lại dính chặt cùng Quan Hiểu, có nhiều khi sẽ ngủ lại nhà cô qua đêm.

Hai người ngày càng dính chặt như sam, quả thật là hận không thể ở bên nhau từng giây từng phút, mỗi ngày mỗi đêm đều bên nhau.

Thế nhưng không được.

Hầu như mỗi tuần thì đã đến ba ngày anh ở lại nhà Quan Hiểu, thời gian còn lại anh về nhà chăm sóc bà ngoại.

Hôm nay Doãn Gia Hoa không về nhà, anh ở lại nhà Quan Hiểu, hai người nằm trên giường tựa kề vai nhau tâm sự.

Họ kể cho nhau nghe về thời thơ ấu.

Quan Hiểu bùi ngùi kể với Doãn Gia Hoa rằng, bố mẹ cô đã di dân sang nước ngoài định cư, mấy năm gần đây hai người họ thích đi du lịch vòng quanh thế giới, Cô rất hiếm khi liên lạc với họ, mỗi người đều có một cuộc sống riêng, không can thiệp vào thế giới của nhau.

Doãn Gia Hoa hỏi cô sao không di dân cùng bố mẹ, cô lặng im một hồi lâu, vẻ mặt sầu muộn, cũng không trả lời.

Trông cô có chút không vui, anh cho rằng là cô nhớ bố mẹ, Doãn Gia Hoa vội vàng chuyển đề tài.

Anh kể cho em: “Bố mẹ anh cũng đã đi đến một nơi rất rất xa, nhưng không phải mấy ở mấy châu lục xa xôi kia, mà là…” Anh chỉ tay lên trên: “Thiên đường…Năm anh lên bảy, thì họ đã không còn nữa, là bà ngoại ở quê nuôi anh lớn khôn, về sau thiên tai hoành hành, không còn cách nào khác hai bà cháu anh lại đến nương tựa ở nhờ nhà cậu trên thành phố. Nhưng không may thay, mợ anh lại là một người xấu tính, không ít lần tỏ thái độ rằng hai bà cháu anh một nhỏ một già chỉ biết ăn không ngồi rồi vô dụng, ngày ngày cáu gắt. Vào năm anh học mười hai, bời vì ngoại quên lấy sữa cho em họ anh, mợ anh đã mắng ngoại té tát, anh thật sự chịu hết nổi nên đã cãi nhau với bà ấy một trận, sau đó anh nghỉ học, đưa bà rời khỏi nhà cậu, từ đó về sau hai bà cháu sống nương tựa vào nhau.”

Quan Hiểu xúc động nghe anh kể hết, cô cảm thấy thương anh vô cùng.

“Doãn Gia Hoa đáng thương” Cô ôm đầu anh vào lòng, dịu dàng đặt lên trán anh một nụ hôn: “Thì ra không phải là vì anh chán ghét học hành, mà anh không còn cách nào khác. Cũng may đến bây giờ vẫn chưa muộn, anh hãy cố gắng lên, tương lai nhất định sẽ làm nên thành tựu!”

Doãn Gia Hoa ngẩng đầu, anh hôn lên môi cô: “Quan Hiểu, em yên tâm! Vì em đừng nói là học hành, đắng cay nào anh đều có thể chịu được. Sớm muộn cũng có một ngày, anh nhất định có năng lực mang lại hạnh phúc cho em!”

Những lời nói chân thành của anh làm cảm động cô, khóe mắt cô ươn ướt.

Cô ôm chặt lấy anh, nhiệt liệt đáp trả anh.

Hai người quấn quýt triền miên một hồi lâu, mãi một lúc sau mới rời ra.

Đêm vẫn còn rất dài, cô lại càng bi thương khi nghĩ rằng, dù đêm có dài nhưng ngày mai, bình minh rồi sẽ đến.

***

Khi hai người ở bên nhau, Doãn Gia Hoa chưa bao giờ chịu chủ động dùng biện pháp bảo vệ.

Lúc đầu Quan Hiểu còn nghĩ anh không hiểu biết về những thứ này, sau lại cho rằng anh ham muốn khoái cảm, thế nhưng đến cuối cùng mới phát hiện ra, là cô đã lầm.

Sự thật là anh muốn có con cùng cô.

“Em mà có con thì tốt rồi, chúng ta sẽ kết hôn ngay luôn.” Anh không chỉ một lần nói vậy.

Quan Hiểu cảm thấy khó tin: “Anh vẫn còn chưa trưởng thành hết vậy mà đã muốn làm bố đứa trẻ rồi sao?”

Doãn Gia Hoa nghiêm túc nói với cô: “Thật ra, anh có một em trai thua anh bốn tuổi, cậu bé rất đáng yêu, nó không chịu theo ai cả ngay cả bố mẹ cũng không được, chỉ nằng nặc đòi anh, anh không biết đã thương nó nhiều bao nhiêu! Rồi một hôm bố mẹ anh đưa nó đến nhà người khác làm khách, trên đường đi đã xảy ra chuyện, từ đó về sau họ đã không quay trở lại. Anh rất nhớ thằng bé!”

Khi ấy Quan Hiểu mới nhận ra thì ra vì nhớ em trai nên anh rất mong muốn có một đứa con.

Doãn Gia Hoa nhìn cô với ánh mắt khẩn cầu: “Quan Hiểu, chúng ta sinh một đứa đi! Anh đã được một công ty phần mềm nổi tiếng nhận vào làm. Không lâu sau thôi anh đã có thể lo cho gia đình rồi.”

Nhìn vẻ mặt háo hức của anh, lòng Quan Hiểu lại càng bi thương.

Nguyện vọng này của anh, bảo cô làm sao có thể đáp ứng đây…

***

Cuối tuần, Doãn Gia Hoa nằng nặc đưa cô về giới thiệu với ngoại.

“Anh bảo với ngoại rằng đang hẹn hò với một cô gái, bà ấy rất muốn gặp em. Năn nỉ em đấy Quan Hiểu, ngoại đã già rồi, qua một ngày lại sống ít đi một ngày, em coi như là tội nghiệp cho người già yếu đi được không? Em đi cùng anh nhé!”

Anh ngang ngược nhọc nhẽo ăn vạ cô, Quan Hiểu tuy rất không tình nguyện nhưng không thể nào lay chuyển được anh, lòng dạ lại không đủ cứng rắn, cuối cùng cũng đành đồng ý.

Quan Hiểu mua bao nhiêu thuốc bổ dưỡng dành cho người già, cùng Doãn Gia Hoa đến nhà anh.

Căn nhà đơn giản nhưng sạch sẽ nằm ở phía ngoại ô cách xa thành phố.

Cô vốn cho rằng ngoại của Doãn Gia Hoa là một người già yếu, chân đập tay run, kết quả là cô hết sức bất ngờ khi nhìn thấy một bà lão khỏe mạnh hồng hào, tinh thần minh mẫn.

Quan Hiểu nhìn bà, gượng nở nụ cười, có chút lúng túng.

Ánh mắt bà kiên định, tinh tường như thể nhìn xuyên thấu được lòng người, khiến lòng cô có chút bất an.

Từ ngày đến thăm ngoại trở về, hai ngày liên tiếp Doãn Gia Hoa không đến chỗ cô.

Lòng cô không khỏi run rẫy lo sợ.

Sáng ngày thứ ba, Doãn Gia Hoa xuất hiện với vẻ mặt mệt mỏi.”

Vừa vào nhà, anh uể oải nói: “Ngoại không cho phép anh quen em, ngoại muốn chúng ta chia tay, anh đã cãi nhau với ngoại suốt hai ngày ròng.”

Trái tim Quan Hiểu đông lạnh.

“Có phải ngoại không thích em?”

“Anh không biết.” Giọng anh cáu gắt: “Rõ ràng anh cảm thấy ngoại cũng không ghét em, thế nhưng ngoại lại bảo hai ta không hợp quen nhau.” Anh ngã người xuống ghế sô pha, chán nản vò đầu: “Nhức đầu quá! Cho dù anh có nói thế nào, ngoại vẫn một mực bắt ép chúng ta chia tay! Lại còn không cho phép anh đến tìm em nữa!”

Quan Hiểu đi đến, ngồi xuống trước mặt anh, giúp anh mát xa.

“Vậy cuối cùng anh làm sao có thể ra khỏi nhà được?” Cô khẽ hỏi.

“Anh nói với ngoại…” Anh đặt hai tay lên mặt cô, không chớp mắt nhìn cô, khẽ nói: “Ngoại…nếu ngoại không đồng ý cho con quen cô ấy thì con sẽ chết.”

Sống mũi cô cay cay.

Cô không thể kìm nén được bản thân, xúc động bước đến ôm chặt anh.

Chương 6: Chương 6

Chương 6: Hai người triền miên suốt đêm không ngừng

Cuối tuần Doãn Gia Hoa đến nhà Quan Hiểu, hai người đã ước hẹn cùng nhau trải qua khoảng thời gian vui vẻ này.

Thế nhưng Quan Hiểu không có nhà.

Doãn Gia Hoa gọi điện thoại cho cô, song chỉ có giọng nữ máy móc lặp đi lặp lại thuê bao này hiện đang không liên lạc được. Lòng anh buồn bực không yên, nhưng cũng không còn cách nào đành kiên nhẫn ngồi đợi.

Một lúc lâu sau, Quan Hiểu cuối cùng cũng về. Vừa nghe tiếng cửa nhà lục đục, anh liền đứng phắt dậy, háo hức chạy thẳng ra cửa đón người về.

“Quan Hiểu, em vừa đi đâu đấy?” Anh vội vã muốn biết tại sao

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT