watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:56 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7152 Lượt

hưởng thụ những lạc thú trần tục nhất?

Anh ngước mắt nhìn về phía Mạnh Đông Phi. Người đàn ông kia hoàn toàn không nhận ra anh là chàng tình nhân năm đó được vợ hắn bao dưỡng.

Anh nhìn thấy Mạnh Đông Phi giữ chặt người phụ nữ đó, rồi liền đặt nụ hôn lên môi cô.

Anh chỉ có thể nhìn thấy một bên mặt của cô, người phụ nữ đó nhắm mắt ngẩng đầu đón lấy nụ hôn của chồng cô ta.

Tay anh siết chặt, vết thương lòng bàn tay lại rỉ máu. Anh cũng giữ lấy Trương Lộ, hôn cô điên cuồng.

Mọi người xung quanh hô hào cổ vũ: “Hôn nhiệt tình! Hôn nhiệt tình vào!”

Anh dứt khoát thõa mãn đám quần chúng này, hàng trăm đôi mắt chăm chú nhìn màn hôn ướt át của cặp đôi họ.

Đột nhiên ánh mắt mọi người chuyển sang đôi bên cạnh.

Người phụ nữ đó đã đẩy chồng cô ta ra.

Có người vỗ tay reo hò: “Doãn Gia Hoa bên này thắng rồi! Doãn Gia Hoa thắng rồi!”

Anh buông lỏng Trương Lộ, khuôn mặt cô ủng đỏ, ánh mắt âu yếm nhìn anh, khẽ cúi thấp đầu gọi: “Gia Hoa!”

Anh biết bây giờ tâm trạng cô đang rất hỗn loạn. Anh vỗ nhẹ vai cô trấn an.

Cuối cùng cô cũng bừng tỉnh, yểu điệu tựa người vào ngực anh.

Quách Hồng Đồ lên sân khấu tuyên bố: “Mảnh đất này, thuộc về công ty khoa học kỹ thuật Gia Hoa!”

Anh cười nhếch môi, bước lên sân khấu, nhìn xuống thì phát hiện Mạnh Đông Phi và người phụ nữ kia đã biến mất.

***

Quan Hiểu trốn trong nhà hàng, bịt hai tai.

Ngoài cửa, Mạnh Đông Phi tức hồng hộc, đang chửi rầm lên.

Cũng may các cửa hàng bên cạnh đã đóng cửa, nếu không lại sợ người ta báo cảnh sát, càng thêm rắc rối.

Mạnh Đông Phi chửi cô là thứ không biết suy xét, không biết giúp hắn nắm lấy cơ hội. Nhiều từ ngữ bẩn thỉu không ngừng tuông ra từ miệng hắn ta. Cô nghĩ, nếu trong lòng vẫn còn chút hy vọng nào vào hắn ta, cô sẽ không chịu nổi mà chạy đi tự vẫn mất.

Lúc tối, đám người kia reo hò ầm ĩ muốn xem màn hôn ướt át của bọn họ. Ngay sau đó Mạnh Đông Phi liền đáp ứng, ra sức hôn mãnh liệt. Nhưng dù thế nào vẫn không thể nạy miệng cô ra được. Cô cố sức chịu đựng, ngậm chặt miệng để mặc hắn hôn, thế nhưng tên đấy lại không biết giới hạn, thừa cơ làm tới, giơ tay vuốt ve ngực cô. Cô giật mình hét lên, như bắt được cơ hội hắn ta đưa lưỡi vào, cô không chút suy nghĩ liền đẩy hắn ra.

Vì vậy hai người đã thua.

Sau khi đẩy Mạnh Đông Phi ra một hồi lâu, cô nhìn thấy anh vẫn say đắm hôn bạn gái mình không hề có ý định dừng lại. Tim cô xót xa…cô không biết bản thân mình vẫn cố gắng gìn giữ như vậy là vì điều gì.

Mạnh Đông Phi vẫn còn đang chửi như tát nước ở bên ngoài, chửi cô là đồ con đàn bà đê tiện lại còn giả vờ thục nữ, cùng người đàn ông khác mây mưa thì được, còn chồng mình thì đến hôn cũng không cho.

Quan Hiểu cười rộ lên.

Cô không phải là người phụ nữ ti tiện sao? Đã là đồ ti tiên, vậy tại sao giờ phút này lòng cô lại vừa đau vừa khổ sở thế này.

Cô vỗ vỗ tay lên mặt, muốn ngăn lại nụ cười hoang dại kia. Thế nhưng lúc bàn tay chạm lên mặt cô cảm giác được giọt nước lạnh băng.

***

Về đến nhà, Doãn Gia Hoa nằm lên giườ

giường, trằn trọc mãi vẫn ngủ không được. Trong đầu anh không ngừng hiện lên hình ảnh người phụ nữ kia và Mạnh Đông Phi hôn nhau.

Nụ hôn đầu tiên của anh là cô dạy, anh biết chiếc lưỡi cô rất linh động và quyến rũ. Ngày trước anh luôn bị mê hoặc bởi những nụ hôn ngọt ngào điêu luyện của cô.

Nghĩ đến Mạnh Đông Phi sáu năm qua vẫn luôn giống như ngày hôm nay, lúc nào muốn hôn cô thì hôn, Doãn Gia Hoa lại càng cảm thấy phẫn nộ.

Dựa vào cái gì chứ, sáu năm qua vì cô mà anh luôn trong tình trạng ngây ngốc, còn cô và người đàn ông gọi là chồng kia lại hạnh phúc bên nhau. Ai cho phép bọn họ hả hê như thế?

Anh nghiến chặt răng, tay siết thành quyền, đấm mạnh lên đầu giường, vết thương trên lay lại bắt đầu rướm máu.

Nhìn băng gạc trên tay đã nhuốm đỏ, ánh mắt anh lại càng trở nên u tối và sắc lạnh.

Anh hận cả cô và người đàn ông ấy, anh không muốn nhìn thấy họ, không muốn chứng kiến họ được vui vẻ hạnh phúc bên nhau.

Chương 11: Chương 11

Chương 11: 32 đường Kim Nguyên

Doãn Gia Hoa ngồi bên bàn làm việc, nhớ lại bản điều tra về Quan Hiểu mà Dương Huy đưa cho anh trước đó. Hiện tại cô có một nhà hàng nhỏ trên đường Kim Nguyên. Việc kinh doanh khó khăn, nên cô còn mở thêm đại lý rượu ngọc dương.

Anh cho người tìm hiểu, đó là một tòa nhà mới xây dựng, các doanh nghiệp vẫn chưa tụ tập nhiều, hai bên cửa hàng cô vẫn còn trống.

Anh lắc đầu, cười nhạo.

Chọn nơi hẻo lánh như thế để kinh doanh thì nhà hàng vắng khách là điều dĩ nhiên. Quả thật là một người đã quen sống trong sung sướng, cho dù có cố gắng đến mấy cũng vô dụng, chỉ lãng phí tiền của, sức lực mà thôi.

Bất quá cho dù việc làm ăn nhà hàng không mấy suông sẻ, nhưng vẫn chưa đến mức thua lỗ đổ nợ, cho nên chỉ có cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của cô giảm xuống, còn lại cũng không đến nổi quá vất vả.

Cho dù vậy, cô vẫn tuyệt nhiên hài lòng với cuộc sống của mình, vẻ bình thản của cô như ngòi lửa thiêu đốt cái tôi to lớn trong anh.

Anh thật sự rất muốn biết, nếu có một ngày cuộc sống của cô bị ép đến con đường cùng, chồng của cô không thể đứng ra giúp cô gánh vác, đến lúc đó cô có ân hận vì đã rời bỏ anh hay không.

Anh nhấc điện thoại gọi cho trợ lý: “Hãy đến phòng làm việc của tôi.”

***

Dương Huy vừa vào, Doãn Gia Hoa liền ném cho anh một nhiệm vụ: “Hãy sửa sang cửa hàng số 32 đường Kim Nguyên thành nhà hàng, ngay lập tức! Một tháng sau tôi muốn thấy một nhà hàng Tây cao cấp bật nhất ở đó.”

Mệnh lệnh của anh như chiếu chỉ vua ban, chỉ có thể nhất nhất tuân theo, không thêm nửa lời.

Trong lòng Dương Huy dần hoài nghi.

Cửa hàng 32 đường Kim Nguyên…nếu như anh nhớ không nhầm, cửa hàng này nằm sát cạnh nhà hàng người phụ nữ kia-nhà hàng 33 đường Kim Nguyên.

Dương Huy ra khỏi văn phòng Doãn Gia Hoa với sự ngờ hoặc, đúng lúc Trương Lộ thong thả đi tới, nhìn thấy anh, cô mỉm cười, thân thiện chào hỏi.

Trương Lộ đúng là một người phụ nữ đặc biệt, tài sắc vẹn toàn. Cô được sinh ra trong gia đình giàu có nhưng không hề tỏ ra cao ngạo, cô luôn ngoan ngoãn dịu dàng nghe lời Doãn Gia Hoa.

Bên cạnh có người phụ nữ hoàn mỹ như vậy mà Doãn Gia Hoa chẳng thèm để ý, đổi lại là một người đàn ông khác, chỉ sợ anh ta dành hết thời gian để ở bên cạnh cô mà chẳng thèm liếc mắt đến người phụ nữ khác ấy chứ.

Từ khi người phụ nữ Quan Hiểu kia xuất hiện, Doãn Gia Hoa đã không thể giữ vững vẻ bình tĩnh vốn có…nhưng sợ rằng ngay cả điểm ấy chính anh cũng không phát hiện ra.

Người phụ nữ đó thoạt nhìn cũng không quá già, thế nhưng nhất định lớn tuổi hơn Doãn Gia Hoa, đồng thời ánh mắt cô ấy luôn giăng kín một tầng bi thương, nào có được trẻ trung xinh đẹp sáng ngời như Trương Lộ…Dù vẻ ngoài rất ưa nhìn, nhưng sao có thể bì được với Trương Lộ.

Cứ như vậy người phụ nữ đó hết lần này đến lần khác làm đảo lộn trái tim băng giá của Doãn Gia Hoa.

Dương Huy thầm nghĩ, trong đấy nhất định có nguyên nhân nào đó.

***

Quan Hiểu nhàn rỗi ngồi trong nhà hàng, khách khứa cũng chẳng được mấy người.

Cô giở sổ sách ra tính toán, giơ tay vân vê trán, thở dài.

Cứ đà này chắc nhà hàng sẽ phải đóng cửa mất.

Cô băn khoăn mãi không tìm ra lí do thua lỗ của nhà hàng, cuối cùng buồn bã thừa nhận là do bản thân không có sở trường kinh doanh.

Cửa hàng bên cạnh đang được sơn sửa lại, có vẻ như họ đang chuẩn bị khai trương một nhà hàng. Tuy nhiên cô cũng không lo ngại mấy, thầm nghĩ, có một nhà hàng mở ngay khu vực lân cận, khách khứa sẽ tập trung ở khu vực này đông hơn, không ăn ở nhà hàng này thì ăn ở nhà hàng khác, việc kinh doanh ngược lại có thể được cải thiện.

Chỉ là mấy nhân viên trong nhà hàng nhìn thấy thế lại lo lắng, cô bé Tiểu Hạ hỏi Quan Hiểu: “Nếu như cửa hàng bên cạnh cũng mở một nhà hàng Tây giống chúng ta thì phải làm sao bây giờ?”

Quan Hiểu nghe thế không khỏi giật mình.

Đúng là cô chưa nghĩ đến trường hợp này.

“Chắc không đâu, ai lại kinh doanh kiểu như vậy chứ? Rõ ràng đã có một nhà hàng Tây, sao không mở nhà hàng khác lại mở một nhà hàng y hệt mình, không phải là quá quái lạ sao? Trừ khi, họ muốn cạnh tranh khách hàng của chúng ta.” Quan Hiểu không nhịn được buồn cười: “Nhưng em nhìn lại xem, chỗ chúng ta gắng gượng lắm mới có thể duy trì được ngày này qua ngày nọ, có cái gì để họ tranh giành cơ chứ?”

Tiểu Hạ gãi đầu, trong lòng vẫn thấp thỏm lo âu.

Mấy hôm sau, nhà hàng bên cạnh đã tu sửa hoàn chỉnh. Bảng hiệu vẫn luôn bị tấm vải lụa màu đỏ phủ lên, cửa kính cũng bị che khuất bởi tấm giấy carton, Quan Hiểu và mọi người không thể nhìn thấy bên trong.

Mãi đến ngày khai trương, đèn hoa rực rỡ, bảng hiệu mới được mở ra.

Quan Hiểu nhìn thấy tấm biển thì sửng sốt.

Đúng là bị cái miệng quạ đen của Tiểu Mai nói trúng rồi, quả nhiên cũng là nhà hàng Tây.

Cô vào nhà hàng, một bóng khách cũng không có. Vẻ mặt Tiểu Mai như đưa đám gọi cô: “Bà chủ, nhà hàng bên cạnh vừa khai trương nên đại hạ giá, khách khứa đều chạy qua đó cả rồi!”

Quan Hiểu nhún vai, gật đầu: “Như vậy cũng hay, vừa khéo, chúng ta nghỉ

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT