watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:56 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7156 Lượt

ướt chiếc váy trắng, chất lụa mỏng liền trở thành màu trong suốt.

Lão ta hoảng hốt, không ngừng lên tiếng thanh minh rằng mình không cố ý, là do cô quá yếu đuối, lão ta chỉ vừa giữ tay cô lại đã bị đổ rượu. Giọng lão quá to làm thu hút bao ánh nhìn.

Cô bị những người phụ nữ phàm tục già mồm át lẽ làm cho tức giận nói không nên lời.

Từ nhỏ đến lớn cô chưa bao giờ cảm thấy mất mặt như vậy, cũng chưa bao giờ cảm thấy bất lực như lúc này.

Cô che ngực, lúng túng chạy vào toilet, cô biết bản thân mình lúc này đây rất thê thảm, mặc dù hai tay cô đã che lại, nhưng cảnh xuân tươi đẹp vẫn lộ ra mồn một.

Lúc này bố cô lại bị người khác gọi đi, bên cạnh không ai bảo vệ che chở cho cô.

Cô thật sự rất muốn khóc.

Đường đến toilet vậy mà sao xa quá, xa đến nổi cô cảm thấy xấu hổ và giận dữ, dọc hành lang ai ai cũng nhìn cô chằm chằm.

Bước chân cô lại càng gấp gáp bước về phía trước, mắt ngấn lệ không dám ngẩng đầu.

Bỗng nhiên cô cảm nhận bờ vai mình ấm áp.

Cô ngẩn ra, trên vai mình đã được khoác một chiếc áo vest đàn ông.

Giống như bắt được cành cây cứu mạng, cô nắm chặt vạt áo trước.

Trái tim tựa như đang lơ lửng trên vách núi cao quay trở về lại lồng ngực. Cuối cùng cô cũng đã thoát khỏi tình cảnh khốn khổ.

Giờ đây, cô bỗng nhiên cảm thấy tủi thân, nước mắt cứ như suối tuôn trào.

Cô ngẩng đầu, ngước đôi mắt ràn rụa nhìn người đàn ông đã giúp mình.

Đây là người đàn ông tuấn mỹ nhất mà cô từng gặp. Anh nhíu mày nhìn cô, khẽ hỏi: “Cô có sao không?”

Khoảnh khắc ấy, giọng nói và ánh mắt của người đàn ông kia đã khắc sâu vào trái tim cô.

**

Cứ như vậy, cô yêu cái hơi ấm nhẹ nhàng khi chiếc áo vest của người đàn ông kia choàng lên người mình.

Cô thăm dò được, anh tên là Doãn Gia Hoa.

Cô vội vàng quay lại bên kia kết thúc khóa học cũng như kết thúc mối quan hệ với Will.

Sau đó về nước, cô lại tuyên bố với người nhà rằng cô thích Doãn Gia Hoa.

Bố cô dường như không thể tin nổi, hỏi lại: “Doãn Gia Hoa là một thằng nhóc mới nổi, con sao có thể vì nó mà vứt bỏ Will, vứt bỏ ước mơ xây dựng sự nghiệp ở nước ngoài từ thuở bé của con chứ? Lộ Lộ, không phải con ghét nhất là dân nhà giàu mới nổi ấy à?”

Cô cười ầm lên, nói với bố: “Không, anh ấy không phải như vậy, anh ấy không phải là loại dân nhà giàu mới nổi thô tục, lỗ mãng ấy, anh ấy là Hoàng tử! Anh ấy là Hoàng tử khôi ngô nhưng sầu thương, lãnh đạm nhưng mê người!”

Cô cảm thấy anh hệt như một điều bí ẩn, anh u sầu nhưng lại trầm lắng rực rỡ, sự xuất hiện đột ngột của anh khiến cô không thể kìm lòng mà sa vào trầm luân.

Người nhà không thể nào khuyên giải được cô, sau cùng cũng không thể làm gì khác hơn là chiều theo ý cô. Bố cô vì để giúp cô, thậm chí còn chủ động tìm đến Doãn Gia Hoa để bàn chuyện hợp tác.

Từ trước đến nay, cô chưa từng muốn thứ gì mà chưa có được. Mặc dù ban đầu Doãn Gia Hoa đối xử với cô rất lạnh nhạt rất xa cách. Về sau, cô nhận ra rằng, chỉ cần cô giả vờ yếu đuối, đau khổ thì chắc chắn anh sẽ mềm lòng với cô.

Dần dần cô cũng đến được gần bên cạnh anh.

Như ước nguyện, trở thành bạn gái anh, có một ngày cô hỏi anh, tại bữa tiệc rượu hôm đó tại sao anh lại xuất hiện giúp cô giải vây.

Cô nhìn thấy anh nhíu mày, tầm mắt trở nên sâu thẳm, nhưng lại im lặng không trả lời.

Có một hôm, sau khi uống quá nhiều rượu, anh vỗ vỗ lên mặt cô, lẩm bẩm rất nhiều điều: “Trước đây anh nghèo, vô dụng, lúc em không vui, chịu tủi thân, anh cũng chỉ có thể nhìn không thể hỏi, vì khi hỏi rồi, anh cũng chẳng làm được gì, cũng không giúp được gì, chỉ càng làm em thêm sầu muộn! Thế nhưng bây giờ sẽ không như thế nữa, bây giờ anh đã có thể bảo vệ em, sẽ không để em chịu tủi thân, sẽ không để em giống như ngày trước, bất lực, mệt mỏi!”

Sau khi mê man nói năng hỗn loạn, anh lại làu bàu thêm hai câu, rồi liền nhắm mắt ngủ mất.

Cô ngẩn ra, cúi người cởi cà vạt, cởi dây giày rồi đắp chăn lên giúp anh.

Tắt đèn ra khỏi phòng, cô tựa lưng trên cánh cửa, cố gắng suy nghĩ thật lâu.

Những lời anh định nói sau đó tựa như muốn gọi tên một người, tuy là hai từ giống nhau nhưng chắc chắn không phải cô.

Hai từ anh gọi không phải là Lộ Lộ.

Hai từ anh gọi, tựa như là “Xảo Xảo” (1)

(1) Hiểu Hiểu “xiao xiao” – Xảo Xảo “qiao qiao” hai âm này gần giống nhau.

Khoảng thời gian ấy cô suy nghĩ rất nhiều, người tên Xảo Xảo kia là ai kia chứ? Cô ta có đẹp không? Cô ta và Doãn Gia Hoa có mối quan hệ như thế nào? Hiện tại cô ta ở đâu? Có khi nào cô ta sẽ đột nhiên xuất hiện và cướp mất đi Doãn Gia Hoa của cô hay không?

Bất quá sau này cô không còn nghe Doãn Gia Hoa gọi tên người này nữa, cho dù anh có say đến mơ màng.

Lúc này đây cô mới dần dần an tâm.

Chương 13: Chương 13

Chương 13: Cho tôi một điếu thuốc

Cuối cùng cũng đến nơi.

Doãn Gia Hoa tắt máy, Trương Lộ quay sang nhìn anh.

Tựa hồ như từ lúc bắt đầu đến đây, hai hàng lông mày anh vẫn luôn nhíu lại, chưa hề buông lỏng ra.

Cô ngoảnh đầu nhìn ra phía ngoài xe, bỗng nhiên giật mình gọi “A”

Từ nhà hàng bên cạnh, cô bắt gặp hình dáng một người phụ nữ trông rất quen, dường như là đã gặp nhau trước đó rồi.

Lòng Trương Lộ khẽ run lên.

Cô quay đầu lại nhìn Doãn Gia Hoa, anh cũng đang nhìn ra phía ngoài.

Ánh mắt anh lạnh lùng như đang suy tư điều gì đó.

Mà đó là gì? Sao lại khiến cô không thể nào tiến sâu vào lòng anh.

Phải chăng là dấu ấn của thời gian.

Là điều mà tất cả mọi người đều bất lực. Tuy rằng bây giờ cô có thể cố gắng giữ chặt anh của hiện tại và sau này bên mình, nhưng không thể nào chạm vào được anh của quá khứ – Quá khứ của anh không có cô, dĩ vãng ấy dường như là của một người phụ nữ khác.

Trương Lộ khẽ cười, nụ cười thâm trầm, cay đắng mà đáng nhẽ ở lứa tuổi của cô không nên có.

Niềm vui cũ theo thời gian cũng chỉ là một giấc mơ, con người nhất định phải sống vì tương lai sau này, cô không cần phải lo lắng.

Cô cười tươi: “Gia Hoa, chúng ta xuống xe thôi!”

**

Quan Hiểu do dự một hồi lâu, cuối cùng quyết định qua cửa hàng bên cạnh thăm dò.

Cô khoác áo, đang loay hoay khóa cửa thì nghe tiếng xe dừng lại cách đó không xa.

Chắc chắn là khách đến nhà hàng bên cạnh.

Cô thầm than thở trong lòng, tình hình kinh doanh của nhà hàng người ta thật sự rất tốt.

Lúc cô xoay người, đúng lúc nhìn thấy hai ngưởi vừa từ trong chiếc xe hơi bước ra.

Cô không khỏi giật mình.

Thế giới này có phải là quá nhỏ không? Sao số phận cứ ép cô gặp người không nên gặp thế này chứ? Khi cô đang trong giai đoạn kham khổ, anh lại ở bên cạnh người đẹp, vẻ lung linh, sang trọng của họ trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài tiều tụy, vất vả của cô.

Cô vẫn còn đang ngơ ngẩn, lúng túng không biết làm thế nào, người đẹp đối diện nhanh chóng đến trước mặt, mở miệng chào hỏi: “Xin chào, có phải…chúng ta đã gặp qua?”

Cô gái trước mặt đẹp lộng lẫy, nụ cười hờ hững trên môi khiến lòng người rung động.

“Xin chào!” Cô lấy lại vẻ tự nhiên, cố gắng giữ bình tĩnh: “Chúng ta đã gặp nhau trước đây tại bữa tiệc của Quách Hồng Đồ!” Ngước mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, cô định mở lời chào nhưng bắt gặp đôi môi mím chặt cùng với ánh mắt vừa căm phẫn vừa giễu cợt, cô chỉ có thể lặng yên đứng nhìn.

Người đẹp bên cạnh tựa như bừng tỉnh: “À, là cô! Tôi nhớ ra rồi, hôm đó cô đến tham dự cùng chồng mình.” Cô quay đầu mỉm cười rạng rỡ với người yêu: “Gia Hoa, là người quen của anh, hôm đó chúng ta còn cùng nhau thi màn thi cuối cùng.”

Người đàn ông thoáng nhíu mày. Dường như anh không mấy kiên nhẫn cho lắm, anh thúc giục: “Không phải em đói à?” Anh hoàn toàn làm ngơ với người bạn cũ kia.

Người đẹp bên cạnh áy náy nở nụ cười tươi, xinh đẹp đến mức khiến đối phương không nỡ buông nửa lời trách móc.

Cô khoác tay anh, hai người cùng sánh vai bước vào nhà hàng.

Nhìn bóng lưng họ xoay tròn theo cửa kính rồi dần khuất dạng, Quan Hiểu thẩn thờ quay lại nhà hàng của mình.

Từ đầu đến cuối anh cũng chẳng thèm nhìn cô lấy một lần.

Lòng cô đau nhói.

Trước đây anh là một chàng trai đơn thuần, vui vẻ, còn giờ đây anh đã trở thành một người đàn ông lạnh lùng, đáng sợ.

Đều tại cô…đã hại anh…

**

Doãn Gia Hoa gọi món ăn, Trương Lộ dè dặt quan sát, cười cười nói: “Xin lỗi Gia Hoa, em nghĩ hai người là người quen cũ nên mới đến chào hỏi vài câu.”

Doãn Gia Hoa cũng không ngẩng đầu, anh khẽ cười: “Người quen cũ của anh nhiều lắm, chẳng nhẽ em phải đi bận tâm hết từng người, như vậy sớm muộn gì cũng mệt mà sinh bệnh mất.”

Nụ cười trên môi cô đông cứng, cô có chút xấu hổ.

Doãn Gia Hoa ngẩng đầu nhìn cô: “Hơn nữa em cũng đã nói, là người quen cũ. Nếu đã biết nhau từ rất lâu trước đó rồi thì bây giờ cũng không cần phải để ý nữa.” Anh gọi phục vụ đến, chọn món cho cả hai.

Trương Lộ nhìn vẻ mặt nhàn nhạt của anh, cô ngọt ngào cười, nhưng trong lòng lại trở nên rối bời.

**

Ăn xong cơm trưa, anh trở lại công ty, trong đầu không ngừng nhớ về hình ảnh của người phụ nữ đó. Anh buồn bực kéo cổ áo, chiếc cà vạt được thắt tinh tế gọn

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT