watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:56 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7154 Lượt

gàng nay trở nên nhàu nát.

Anh lục lọi ngăn tủ, không tìm thấy thuốc.

Lúc này mới nhớ ra, năm đó bởi vì một câu nói của cô, mà anh đã bỏ hẳn thuốc lá.

Cô nói, Gia Hoa, đừng hút thuốc nữa, không giống một chàng trai tốt.

Anh cười tự giễu…Từ trước đến giờ anh vẫn luôn nghe lời cô.

Anh gọi cho Dương Huy, câu đầu tiên liền hỏi: “Có thuốc không? Cho tôi một điếu.”

**

Dương Huy giật mình.

Gần đây, ông chủ đúng thật là cực kỳ khác thường, năm đó khi toàn nhà vừa được xây dựng hoàn tất, bởi vì một công nhân hút thuốc suýt chút nữa gây ra hỏa hoạn, chính anh đã ra chỉ thị không một ai được phép hút thuốc trong công ty, ai hút thuốc thì sẽ bị cắt đi tiền lương thưởng nửa năm. Hiện tại chính anh lại muốn vi phạm.

Dương Huy lúng túng trả lời: “…xin lỗi Doãn tổng…không có…”

Doãn Gia Hoa không nghĩ ngợi liền dặn anh: “Đi mua giúp tôi một gói.”

Dương Huy sững sờ, há hốc miệng, không dám bước đi.

“Sao còn đứng đây? Nhanh đi đi!” Doãn Gia Hoa hết nhẫn nại thúc giục.

“Doãn tổng” Dương Huy nuốt cổ họng lấy can đảm: “Nhưng anh đã tự ra quy định là không ai được phép hút thuốc trong công ty cả…”

Doãn Gia Hoa thoáng ngẩn ra nhưng liền lấy lại vẻ tự nhiên. Anh day day thái dương, khoát tay Dương Huy: “Cậu đi đi.”

Dương Huy chuẩn bị ra ngoài, anh do dự nói: “Doãn tổng, vậy

tôi đi làm việc đây.”

Doãn Gia Hoa ngẩng đầu: “Tôi nói cậu đi là đi mua thuốc cho tôi, chứ không bảo cậu đi làm việc khác!” Anh cao giọng: “Cậu bây giờ ngay cả lời của tôi cũng nghe không hiểu ư?”

Dương Huy mồ hồi chảy ròng.

Ông chủ gần đây buồn vui thất thường, thật lòng anh cũng chẳng biết đường nào mà lần.

**

Doãn Gia Hoa kẹp điếu thuốc, tựa người vào lan can trên tầng thượng, nhìn xuống thế giới xe cộ đông đúc phía dưới.

Tất cả đều vội vã, có lẽ là vì mưu sinh, cũng có lẽ là vì theo đuổi ước mơ, có lẽ là muốn thực hiện giá trị của mình. Còn anh thì sao? Mỗi ngày đều làm việc điên cuồng như thế này để làm gì?

Đã từng nổ lực hết sức để tạo ra thành tích cho một người xem, để cô biết rằng, vứt bỏ anh chính là cô vứt bỏ niềm hạnh phúc lớn nhất của đời mình. Nhưng đến ngày anh gặp lại cô, ngày anh hằng chờ đợi để cho cô nhận ra sự thật đó thì anh lại nhận ra, bản thân mình không hề cảm thấy thỏa mãn sung sướng như đã từng nghĩ.

Nỗi lòng này cứ đeo bám anh, khiến anh lúc nào cũng cảm thấy không yên, tâm trạng luôn cáu kỉnh, khó chịu.

Tại sao cô không ly hôn? Trông cô hoàn toàn không hạnh phúc, vậy tại sao cô vẫn muốn ở bên người đàn ông đó?

Còn bản thân anh, vì sao vẫn không cam chịu, một mực muốn so đo tất cả mọi thứ với cô, không thể nhẹ nhàng buông xuống.

**

Đến cuối cùng, Quan Hiểu cũng biết được ông chủ của cửa hàng bên cạnh là ai.

**

Đang là giờ cao điểm, thế nhưng trong cửa hàng không có một bóng khách. Cô chán nản ngồi nghe Tiểu Hạ và mấy nhân viên trong nhà hàng tám chuyện.

“Các cô nghe gì chưa, gần đây có một anh chàng siêu đẹp trai, mỗi trưa đều lái chiếc Bentley đến bên đó ăn cơm đấy.” Một cô gái làm bán thời gian phấn khởi nói.

“Ôi, Mễ Mễ, cô đúng là từ nơi khác đến, ngay cả người kia mà cũng không biết!” Lời cô vừa nói ra liền bắt gặp ánh mắt khinh thường của mọi người.

“Người ta mới đến đây học lên đại học thôi, dĩ nhiên là không biết nhiều về nơi này rồi! Vậy cô nhanh nói ra là ai đi, quả thật là rất đẹp trai, còn đẹp hơn cả diễn viên điện ảnh nữa ấy chứ, ai thế ai thế?”

Tiểu Hạ gõ đầu cô, thanh thanh cổ họng trả lời: “Đúng thật, anh ta đã điêu đốn hết tất cả trái tim của thiếu nữ thành phố A. Các cô chưa từng nghe qua cái tên Doãn Gia Hoa này bao giờ à?”

Mễ Mễ bỗng hét rầm lên: “Vậy là tôi đã gặp được người thật ngoài đời rồi ư?”

Quan Hiểu lắc đầu khẽ cười.

Tuổi trẻ thật tốt, lúc vui vẻ có thể vui cười, có thể hò hét. Không giống như cô, vui buồn hạnh phúc đã không thể làm theo ý mình được rồi.

“…Còn nữa còn nữa, tôi còn có điều hay để tám đây. Các cô biết không, ngày hôm qua tôi lặng lẽ quyến rũ một chàng nhân viên ở nhà hàng bên cạnh, tôi nghe dò sự tình của nhà hàng từ gã. Tên ngốc ấy nói với tôi rằng, thật ra ông chủ của họ chính là Doãn Gia Hoa.” Tiểu Hạ thần thần bí bí kể ra, mọi người háo hức hẳn lên.

“Không phải chứ, anh ta là người có tiền, sao lại chạy đến nơi xó xỉnh này tranh giành việc kinh doanh của chúng ta. Đầu óc anh ta có vấn đề sao…”

Ly nước trong tay Quan Hiểu bỗng run lên, nước bên trong đổ ra gần một nửa.

Hóa ra anh chính là ông chủ của nhà hàng bên cạnh.

Hóa ra là như vậy.

**

Quan Hiểu liền hiểu ra nguyên nhân sâu xa của một loạt chuyện kỳ lạ kia.

Hóa ra là anh.

Khó trách ngày đó cô bắt gặp anh xuất hiện, còn đưa bạn gái theo cùng. Là muốn nhìn thấy cô trong tình cảnh chật vật?

Không ngờ đã sáu năm trôi qua, anh vẫn còn hận cô, sẵn sàng vung ra một số tiền như thế chỉ vì mục đích này. Anh đã hao tâm tốn sức như vậy, hẳn là cô nên mừng mới đúng.

Thế nhưng lòng cô sao lại đau thế này?

Có lẽ sự ra đi không từ biệt của cô sáu năm trước đã thật sự anh tổn thương sâu sắc.

Quan Hiểu đặt tay lên ngực, trái tim cô thắt lại.

Đúng là cô đã nợ anh, nếu như sự khuất phục của cô khiến anh có thể vui vẻ, như vậy lúc này đây cô sẵn sàng nhường bước.
Chương 14: Chương 14

Chương 14: Hóa ra, anh bị tổn thương sâu sắc như vậy

Việc kinh doanh bị nhà hàng bên cạnh chèn ép đến mức thật sự không thể kéo dài được nữa, cuộc sống lại thúc giục buộc Quan Hiểu không thể ngồi yên, cô phải tiếp tục kiếm kế sinh nhai, hai bên đè nặng,cuối cùng Quan Hiểu quyết định đóng cửa nhà hàng Tây, sửa sang khai trương thành nhà hàng buffet hải sản.

Cậu đầu bếp trong nhà hàng có nguyện vọng theo học nghề ông đầu bếp quốc tế kia,cho nên đồng ý nhận số tiền bồi thường của cô. Một nửa nhân viên phục vụ trong nhà hàng cũng đã nghỉ việc. Tình trạng nhà hàng ảm đạm khiến người khác phải xót xa, Quan Hiểu gồng mình lấy hết dũng khí để vượt qua khó khăn, tự nhủ lòng mình không được gục ngã.

Toàn bộ nhà hàng cần được trang trí lại, việc thuê đầu bếp và nhân viên cũng phải cẩn thận. Trong thời gian khó khăn này, công việc kinh doanh đại lý rượu nhập khẩu lại không thể ngưng trệ. Cô thật sự rất bận rộn, không có lấy một phút nghỉ ngơi, nhưng lại không dám than phiền,tựa như sợ một

một khi mở miệng bản thân sẽ trở nên yếu đuối, những giọt lệ như sông vỡ đê mà tuông trào.

Cô luôn tự hỏi bản thân mình, cố gắng giãy dụa để sống như thế này là vì ai? Đổi lại là người khác, họ có thể nói rằng họ phấn đấu là vì bố mẹ, vì người mình yêu, vì con cái, còn cô thì sao? Cô là vì ai? Cô còn có ai chứ? Bố mẹ cũng đã qua đời, chồng thì không phải lo, về phần người yêu, sáu năm trước cô đã tự tay đẩy anh ra rất xa rồi. Hiện tại anh ta đang hạnh phúc bên người mới, giờ đây anh chỉ xem cô như kẻ thù.

Cô thật sự không hiểu là vì ai mà mình phải chịu đựng như thế này?

Trong đêm giá lạnh, cô run rẩy ngồi suy nghĩ, cảm thấy bản thân thật cô đơn tội nghiệp, tự nhủ lòng mình,nếu như cứ như vậy mà đi theo bố mẹ, phải chăng cũng là một cách giải thoát.

Thế nhưng cô vẫn không thể hạ được quyết tâm từ bỏ tất cả. Cuộc sống dù có khó khăn, nhưng từ trong sâu thẳm trái tim cô vẫn còn có một phần ràng buộc chưa thể buông xuống được.

**

Sau một tháng cố gắng vất vả, rốt cuộc những khâu chuẩn bị cuối cùng của nhà hàng cũng đã hoàn tấc. Một tháng qua, cô đã phải chi ra rất nhiều tiền, vốn liếng của đại lý rượu nhập khẩu cũng đã bị trút sạch. Cuộc sống hàng ngày của cô chỉ dựa vào chút lợi nhuận từ công việc nhỏ này, vậy mà việc kinh doanh cũng chẳng mấy khả quan.

Trong khoảng thời gian này Mạnh Đông Phi có đến một lần, cũng chỉ là muốn đến hỏi lấy tiền cô, kết quả nhìn thấy nhà hàng hoang tàn, bụi bặm khắp nơi, hắn ta bực mình chỉ vào mặt cô, chửi cô là đồ phá sản xui xẻo, mắng cô sao không để số tiền đó đưa hắn đầu tư.

Cũng may khi hắn đến, các cửa hàng bên cạnh đã đóng cửa, nhỡ đâu bị người khác nhìn thấy cô thật không biết giấu mặt đi đâu.

Suy cho cùng suốt mấy năm qua, mặt mũi cô cũng đã bị tên Mạnh Đông Phi kia chà đạp không ngẩng lên nổi rồi.

Trong khoảng thời gian này cô phát hiện chiếc xe Bentley của Doãn Gia Hoa không còn xuất hiện nữa. Có lẽ là anh hết hứng thú rồi, dù sao cô cũng đã bị buộc phải nhượng bộ, tựa như con thú rơi vào vòng vây tuyệt cảnh, cho dù có cố gắng vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát khỏi, dù chèn ép hơn đi nữa cũng đã không còn cảm thấy vui.

Nhà hàng mới khai trương, việc kinh doanh không tính là quá rực rỡ, nhưng vẫn khá hơn nhiều so với nhà hàng Tây trước đây. Khách ở nhà hàng bên cạnh không đợi được chỗ ngồi, đôi khi muốn thay đổi khẩu vị lại ghé vào nhà hàng cô nếm thử hương vị hải sản.

**

Cuối cùng cũng nhẹ nhõm.

Thế nhưng ngay khi cô còn chưa kịp cảm ơn trời xanh đã không tuyệt đường lui của mình, thì một tin xấu lại đến bên tai. Xưởng cung cấp rượu nhập khẩu để cô làm đại lý bấy lâu nay, báo cho cô rằng, bởi vì cô không còn mở nhà hàng Tây nên hiện tại không còn thích hợp đại diện làm đại lý cho rượu của

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT