watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:56 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7134 Lượt

“Ngoan nào! Ngoan nào! Chị thật sự chưa nhìn thấy gì cả! Ngoan nào! Đừng giận nữa nha, chờ chị đi thay áo tắm rồi cùng em đi bơi nhé, được không?”

Doãn Gia Hoa hừ một tiếng, không tình nguyện xem như là đáp ứng, sau đó quay đầu lại, đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Quan Hiểu thiếu nhẫn nại đẩy anh: “Đi thôi, đi với chị thay quần áo, chứ đứng ngây ngốc ở đây làm gì.”

Doãn Gia Hoa lại quay đầu, mắt trừng to oán hận nhìn cô gào: “Đợi một lát, bây giờ chưa được.”

Quan Hiểu nhìn anh, ánh mắt sắc sảo chợt lóe lên như hiểu ra.

Cô xấu xa cười rộ lên, đầu ngón tay khẽ lướt qua người anh, thỏ thẻ hỏi: “Hoa Hoa, sao thế? Chỗ nào không thoải mái ư?” Cô vừa hỏi, vừa nhìn chằm anh không chớp mắt.

Doãn Gia Hoa hiểu được, đôi mắt kia lại bắt đầu dùng yêu thuật dụ dỗ anh.

Anh khóc không ra nước mắt cầu xin: “Xin cô đừng đụng chạm tôi nữa có được không! Rõ ràng là đã sắp xuống rồi, nhưng mà…nhưng mà…tất cả tại cô cả đấy! Bây giờ lại…!Cô nhanh bỏ tay ra đi…”

Quan Hiểu bị bộ dạng luống cuống quấn quýt của anh chọc cười hả hê.

Cô cảm thấy thật lâu lắm rồi vẫn chưa có vui như vậy.

***

Ngày hôm đó trên đảo, Quan Hiểu vẫn nhớ mãi bản thân vô cùng xấu xa khiến cậu em của Doãn Gia Hoa thức dậy rất nhiều lần.

***

Doãn Gia Hoa đứng trên bờ biển cả buổi chiều đằng đẳng cũng không dám nhúc nhích nửa bước. Cho nên đừng nói là bơi, ngay cả nước anh cũng chẳng dám uống, suốt buổi chiều anh phải chiến đấu cùng cậu em không ngừng lớn lên của mình.

Cuối cùng, anh gần suýt khóc.

“Xin cô đừng chạm vào tôi nữa, đừng chạm vào tôi nữa. Thật khó chịu…tôi điên mất thôi!”

Quan Hiểu nâng tay vỗ vỗ khuôn mặt trắng nõn của anh, kiễng chân kề mặt gần tới anh: “Hoa Hoa, sao anh lại bảo “chạm” vào anh là sao? Là như vậy… như vầy… hay như vầy…?” Cô vừa hỏi vừa lướt tay qua bờ vai anh, cánh tay, rồi sà xuống ngực.

“Phù…” Doãn Gia Hoa gào to, hai tay che kín cậu em của mình.

“Cô…người phụ nữ này thật là…quá đáng ghét…tà ác!!!”

Quan Hiểu cười ngả nghiêng.

Nhìn sắc trời, cuối cùng cô quyết định rủ lòng từ bi buông tha cho anh.

“Hoa Hoa, tối nay sẽ có một bữa tiệc khiêu vũ trên bờ biển, nhớ đến đấy! Chị sẽ ở đây chờ cậu.”

Doãn Gia Hoa hừ lạnh, oán giận yếu ớt trả lời: “Cô lại đùa tôi à, tôi đây sẽ không

đến.”

Quan Hiểu chẳng thèm để ý đến bộ dáng nũng nịu đấu tranh của anh, xoay người vào khách sạn, không ngoảnh đầu để lại một câu: “Tối nay chị chờ em nhá!”

Doãn Gia Hoa nhìn theo bóng lưng cô, giậm chân: “Này! Tôi không đến, không đến!” Chân thì giậm ở dưới nhưng lại liên lụy đến cậu em vẫn chưa yên của mình…

Anh thầm hít một hơi rồi lại khom người, cố gắng bình tĩnh lại, trong lòng vẫn còn oán hận mắng: “Tôi đây mới không thèm đến! Nhất định không đến!”

Chương 3: Chương 3

Chương 3: Doãn Gia Hoa, đừng thích tôi

Đến tối, Hứa Đồng kéo đám người ra bờ biển chơi mạt chược. Thiếu tay, Doãn Gia Hoa bị lôi vào cho đủ người.

Ngồi trên bàn, lòng Doãn Gia Hoa cứ bồn chồn nôn nóng.

Hứa Đồng thấy vẻ mặt anh là lạ đành hỏi: “Cậu muốn đi vệ sinh hả?”

Doãn Gia Hoa lắc đầu hừ lạnh.

Hứa Đồng không khỏi bĩu môi chọc anh: “Vậy sao cậu cứ bứt rứt không yên thế hả?”

Doãn Gia Hoa không ngớt lời phủ nhận: “Em luống cuống hồi nào! Là…là cái ghế này quá cứng đấy chứ,

ngồi khó chịu thật!”

Hứa Đồng cười nhạo, chẳng buồn tranh chấp thêm cùng anh ta, tiếp tục bốc bài.

Dương Dương ngồi bên cạnh cười quỷ dị.

“Doãn Gia Hoa, để chị kể chuyện hồi chiều chị nhìn thấy cho mọi người cùng nghe nhé.” Cô liếc mắt nhìn Doãn Gia Hoa: “Lúc chiều, cạnh bờ biển, có một người phụ nữ, bên cạnh người phụ nữ còn có một người đàn ông, người phụ nữ đó liên tục vuốt ve người đàn ông…mà anh ta thì cố gắng che…”

Cô nói đến đây, đột nhiên Doãn Gia Hoa hét lên “Á”.

Anh trừng mắt Dương Dương, để ngăn cản cô tiếp tục câu chuyện, anh khẽ cắn môi bất chấp quăng quân bài “Năm văn” trước mặt cô.

Dương Dương bỗng dừng lại lời muốn nói, vui mừng hét toáng lên: “A..A..A, tôi ù rồi! Tất cả không được nhúc nhích, không được nhúc nhích! Chị hai các người ù rồi! Cảm ơn ông trời thương tình!! Không ngờ tôi cũng có thể ù mãn (1)!!Ha ha ha…”

(1) ở đây có nghĩa là ăn lớn.

Đã nhiều năm chơi cùng bàn với thần mạt chược Hứa Đồng, cô hoàn toàn không ngờ rằng có một ngày cô có thể thắng một ván bài lớn.

Cô hào hứng đòi tiền các nhà kia, mà quên mất câu chuyện dang dở đang tám.

***

Hứa Đồng vừa đưa tiền cho Dương Dương vừa bình tĩnh quan sát Doãn Gia Hoa, ánh mắt ẩn chứa điều gì đó hứng thú và kinh ngạc.

Cô không ngờ rằng trên bàn mạt chược ngoại trừ cô và Cố Thần lại còn có người biết tay bên cạnh cần con bài nào.

Mà điều đáng ngạc nhiên hơn chính là, người kia bình thường trông ngốc ngốc khờ khờ Doãn Nhị Hoa! (2)

(2) trong tiếng trung 二 (er) (Nhị) có nghĩa là ngốc, gọi Doãn Nhị Hoa như trêu là Doãn Hoa Ngốc.

Trước kia đánh mạt chược cùng Đường Tráng chưa khi nào bị thiếu tay nên cô cũng chưa bao giờ cùng tên tiểu tử này đọ ván.

Đêm nay là lần đầu tiên nhưng không ngờ lại làm cô ngạc nhiên đến như vậy.

Cô bắt đầu thấy mình và mọi người đã đánh giá sai con người này rồi, vị trước mặt đây có lẽ không phải là tên ngốc thường ngày Nhị Hoa mà là một viên ngọc thần bí được bao bọc bởi tảng đá không thể khinh thường.

***

Một lúc sau, Doãn Gia Hoa càng trở nên rối bời.

Tự anh cũng không rõ vì sao lòng mình lại thấp thỏm thế này, rõ ràng lúc chiều đã nói cho người phụ nữ gian ác kia rằng anh nhất định sẽ không đến buổi vũ hội kia rồi, nhưng ngồi ở đây lúc này, anh không thể nào kiềm soát bản thân mình nghĩ đến chuyện đó.

Hứa Đồng liếc nhìn bộ dáng bồn chồn của anh, trong lòng mơ hồ hiểu ra vài phần, trực giác cho cô biết anh đã đến tuổi đi tìm mùa xuân của mình.

Cô vừa bốc bài vừa thử thăm dò tin tức: “Doãn Nhị Hoa, hình như hôm nay cậu thấp thỏm đứng ngồi không yên ấy nhỉ, có phải cậu có bí mật gì gạt chúng tôi không?”

Doãn Gia Hoa ngẩng mặt ậm ừ qua chuyện.

Dương Dương lại nhớ tới câu chuyện mình chưa kể xong, lập tức lấy lại tinh thần cười hì hì chen vào nói: “A ha, chuyện bí mật của cậu ấy á sớm đã bị mắt thần của ta phát hiện rồi! Hứa Đồng, cậu biết sao cậu ấy lại gấp gáp như vậy không? Nói cho cậu biết, có người đang đợi cậu ấy đấy!” Cô nhếch cằm qua hướng ánh đèn sáng trưng của buổi vũ hội bên kia: “Đấy, là nơi đấy đấy. Có người đang ở đấy đứng đợi Tiểu Hoa Hoa của chúng ta. Ha..ha..ha!”

Tâm sự cứ như vậy bị người ta vạch trần, khuôn mặt Doãn Gia Hoa đỏ bừng lên.

Bất quá cuối cùng vẫn còn may, khi anh đang lúng túng không biết giải thích thế nào thì Cố Thần xuất hiện.

Doãn Gia Hoa ngay lập tức đứng dậy, vội vàng nhường chỗ: “Cố tổng ngồi chỗ của tôi này! Đúng lúc tôi chơi mệt rồi, đổi người đổi người!” Tựa như sợ giây tiếp theo Hứa Đồng và Dương Dương sẽ tóm anh lại lột da tra khảo, thậm chí ngay cả khi đối phương còn chưa đáp lời anh đã nhanh như chớp co giò bỏ chạy.

Lúc ngồi ở đó, người hình như còn có thể kiểm soát được, nhưng một khi đã bỏ chạy, Doãn Gia Hoa đột nhiên phát hiện, hai chân đã không nghe theo lời mình nữa rồi…chúng nó từng bước rồi lại từng bước phi nhanh về hướng trước mặt, tốc độ càng lúc càng nhanh, bước chân ngày càng ra sức, mà mỗi bước nhấc lên hạ xuống đều có thể nghe thấy tiếng tim đập “thình thịch” rõ ràng.

***

Vũ hội đã bắt đầu được một lúc, mọi người lúc này đang quay cuồng theo điệu nhạc.

Chen chúc trong đám người lắc lư, Doãn Gia Hoa cố gắng tìm thân ảnh Quan Hiểu.

Thân hình cao lớn, khuôn mặt tuấn tú dưới ánh đèn sắc màu nhấp nháy càng làm tô đậm thêm cho vẻ đẹp xuất chúng của anh.

Rất nhiều cô gái bị anh hấp dẫn, họ cứ như những con rắn uốn éo vây quanh, cố thu hút ánh nhìn của anh

Doãn Gia Hoa cũng chỉ nhắm mắt làm ngơ.

Anh nghĩ cho dù bọn họ có thon đẹp cỡ nào cũng không thể sánh với nụ cười quyến rũ của người phụ nữ xấu xa kia.

Bị mấy cô gái kia vây quanh, anh khó bước đi, anh không khỏi trở nên bực mình.

Anh lạnh lùng ngẩng đầu, xuyên qua dòng người chằn chịt tìm kiếm, cuối cùng anh đã nhìn thấy Quan Hiểu.

“Nè, Quan Hiểu, tôi ở đây!” Anh cất giọng gọi to, nhưng tiếc là tiếng nhạc quá lớn, tiếng người huyên náo cũng quá ồn, người phụ nữ kia hoàn toàn không nghe thấy tiếng gọi của anh.

Nhìn thấy Quan Hiểu đang chuẩn bị rời đi, Doãn Gia Hoa lại càng không khách khí với những con rắn yêu đang quấn quýt trước mặt mình.

Anh gạt mạnh tay những cô gái diêm dúa lòe loẹt phía trước ra, thái độ không chút thương tiếc, sau đó chạy thẳng đến bên cạnh Quan Hiểu.

Thật vất vả lắm mới chen được đến chỗ cô, nhưng cô lại đưa lưng về phía anh không nhận ra, cúi đầu lắc lư chìm đắm trong điệu nhạc.

Anh bỗng cảm thấy hơi tức giận. Là cô hẹn anh đến đây, còn muốn anh nhất định phải đến, kết quả cho dù anh không xuất hiện một mình cô cũng có thể chơi nhiệt tình hăng say như vậy, thật sự quá nực cười!

Anh đặt mạnh tay lên vai cô.

Cô như bị giật mình, liền quay đầu lại.

“Là

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT