watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:56 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7133 Lượt

anh!” Nhìn thấy anh, cô liền mỉm cười: “Tôi đợi anh lâu lắm rồi, còn tưởng là anh sẽ không đến nữa chứ!”

Ánh mắt cô mơ màng, hai má ửng đỏ, xem chừng là đã uống rượu, hai lúm đồng tiền nhỏ như ẩn như hiện lộ ra.

Tim Doãn Gia Hoa đột nhiên đập thình thịch.

Một câu anh cũng không thốt nổi thành lời, chỉ mãi say sưa đám đuối nhìn khuôn mặt xinh đẹp trước mặt.

Quan Hiểu thấy anh không nói gì chỉ mãi nhìn mình say đắm, càng cười quyến rũ hơn: “Doãn Gia Hoa” Cô đột nhiên khoác tay lên cổ anh kéo anh kề sát mình, kiễng chân cao khẽ hỏi: “Anh đang nhìn gì đấy?”

Hơi thở quyến rũ của cô phản phất lên mặt anh. Doãn Gia Hoa cảm thấy nghẹt thở, anh không thể kiểm soát được trái tim đang đập phập phồng. Anh nâng tay, đầu ngón tay run rẩy vuốt lên bờ môi cô, nhìn cô nói: “Ở đây, hai má lúm đồng tiền nhỏ, lúc cô cười rất đẹp!”

Khi nói, ánh mắt anh tựa như hai vì sao sáng lấp lánh.

Cô bị ma lực từ ánh nhìn trong vắt của anh thu hút đến nổi không thể tự chủ mà trở nên hoảng hốt.

Quan Hiểu vỗ vỗ lên má Doãn Gia Hoa, cười tít mắt hỏi anh: “Anh biết nhảy chứ?”

“Biết, biết một chút…” Doãn Gia Hoa ấp úng trả lời.

Quan Hiểu đẩy anh quay mạnh một vòng: “Kiểu này biết không?” Bước chân cô loạng choạng, thiếu chút nữa ngã xuống, cũng may Doãn Gia Hoa nhanh tay ôm cô vào lòng.

“Tôi không biết nhảy kiểu nồng nhiệt như thế…” Anh lắc đầu trả lời.

Quan Hiểu cười nhạo anh: “Đã đến đây mà ngay cả điệu này cũng không biết? Vậy anh không phải là tên lưu manh chuyên nghiệp rồi.”

Lòng anh khẽ động,

Từ trước đến nay anh chưa bao giờ cho rằng đi theo Đường Tráng không có gì là không ổn, anh cảm thấy rất tự do tự tại, rất vui vẻ, nhưng bây giờ, anh cảm thấy làm một tên côn đồ đúng thật là hơi xấu hổ…

Vừa kết thúc bản nhạc sôi động kia, một bài hát giai điệu nhẹ nhàng bỗng vang lên.

Quan Hiểu lại hỏi anh: “Nhảy Slow thì thế nào?”

Doãn Gia Hoa gật đầu.

Cô nắm lấy tay anh choàng qua eo mình rồi đặt tay lên cổ anh.

Doãn Gia Hoa đỏ mặt xấu hổ.

Cô nhắm mắt đong đưa theo điệu nhảy của anh.

Trong thoáng chốc bàn thay anh đã thấm đẫm mồ hôi. Anh cảm thấy bản thân mình rất mâu thuẫn, vừa sợ mồ hồi mình thấm ướt áo quần cô, vừa tham luyến cảm giác tiếp xúc bờ eo mảnh mai mềm mại, một lúc cuộn tròn nắm tay một hồi lại buông lỏng ra. Lặp đi lặp lại khó kiềm chế muốn vuốt ve cô.

Hai hàng mi cô khẽ động, cô ngước mắt, tuy tầm nhìn bị giăng kín bởi một lớp sương mù vì rượu cồn cũng không thể ngăn cô thôi mong muốn được nhìn anh thật lâu thật chăm chú.

Cô đột nhiên phì cười, chỉ vào trán anh: “Bàn tay anh thật không thành thật.”

Đôi tai Doãn Gia Hoa bắt đầu nóng rang lên, sau lưng mồ hôi rần rần: “Không phải. Tôi sợ làm ướt váy cô.”

Nụ cười trên mặt Quan Hiểu càng tươi.

Cô ngẩng đầu, cười sặc sụa như đứa trẻ, nhìn Doãn Gia Hoa nói: “Doãn Gia Hoa, anh trăm ngàn lần đừng thích tôi, tôi có độc á! Tôi là một người phụ nữ xấu xa!”

Doãn Gia Hoa cúi đầu nhìn cô.

Cô chính xác là có độc, chính là chất độc gây nghiện cho người khác, cô đúng là một người phụ nữ hư hỏng, luôn trêu chọc khiến anh phải gào khóc, anh càng hoảng sợ gào to thì bên kia cô lại càng vui vẻ khoái chí, cô còn thâm độc hơn cả Hứa Đồng và Dương Dương.

Nhưng ngược lại, anh đã hoàn toàn bị cô hấp dẫn.

Anh cúi đầu nhìn cô, hàm răng trắng đều thẳng tắp, nụ cười cô trong sáng tựa như ánh sáng chói mắt khiến mọi thứ xung quanh tưởng chừng như mờ ảo.

Lòng bàn tay anh vẫn không ngừng lấm tấm mồ hồi. Giây phút này đây, anh gạt hết mọi suy nghĩ, lấy hết dũng cảm, vong tay qua ôm chặt cô, nhanh chóng cúi xuống hôn lên môi cô, không cho cô kịp thời gian để phản ứng

Anh quyết tâm không nghĩ: ướt thì ướt! Chết thì chết!

Anh chỉ muốn hôn cô!

Còn…không kịp rồi…anh quả thật…đã thích cô!

***

Mới đầu Quan Hiểu bị giật mình, phản ứng được chuyện gì đang xảy ra, cô bắt đầu quay đầu lẫn tránh.

Nhưng môi anh cứ dán chặt vào môi cô không cho cô đường trốn thoát, vì động tác vụng về lỗ mãng nên anh vô tình làm đau cô.

Cô nghĩ thầm, cứ thế này mãi không được, trong đầu cứ nghĩ rằng mình phải tách người đàn ông này ra, thế nhưng thân thể lại phản bội lại lý trí, lưỡi cô bắt đầu di chuyển, tung tăng bơi lội vào nơi nào đó của anh.

Cô nghĩ không phải mình say, mà chính là cô điên rồi.

Anh vẫn cứ mãi nhiệt tình, hơi thở nam tính tươi trẻ phàn phất, tựa như dòng nước cuồng cuộng xoáy cô vào vực sâu khiến cô không thể nào tách rời được.

Loại cảm giác kích thích này thật sự khiến cho tâm hồn mệt mỏi từ lâu của cô như được tái sinh, sự trống rỗng cô đơn trong cô một lần nữa lại sôi sục dâng trào.

Cô bất giác từ thế bị động chuyển sang chủ động. Cô bắt đầu hướng dẫn anh, chỉ dạy anh hôn điêu luyện, dạy anh làm thế nào khiến nó trở nên quyến rũ và ngây ngất.

Cô nghe thấy hơi thở của mình ngày càng dồn dập, cô có thể cảm nhận được nhịp đập run rẩy của con tim.

Bất giác cô cảm thấy rất buồn.

Cô đúng là một người phụ nữ xấu xa, sao lại trêu chọc anh, anh chỉ là một cậu thanh niên đơn thuần vẫn chưa hiểu chuyện, vậy mà cô lại đi khiêu khích anh…

***

Đột nhiên Quan Hiểu đẩy Doãn Gia Hoa ra.

Cô nói mệt, muốn qua bên kia ngồi nghỉ.

Doãn Gia Hoa vẫn còn ngẩn ngơ trên tận chín tầng mây. Mãi đến khi thấy cô chật vật chen qua đám người đi ra ngoài, anh mới giật mình chạy theo.

Anh đuổi theo Quan Hiểu, theo sát người cô bước chân anh mới chậm lại, anh thầm hít sâu để lấy dũng khí, cuối cùng kéo tay cô lại.

Quan Hiểu dừng bước, do dự vài giây… cô nhẹ nhàng rút tay ra, không ngoảnh đầu bỏ đi.

Anh nhìn theo bóng lưng cô, bỗng nhiên anh cảm thấy ngực mình nhói đau, sóng mũi cay cay.

Lắc lắc đầu, anh tiếp tục đuổi theo.

Tại nơi nghỉ ngơi đã chuẩn bị sẵn rượu và hoa quả Quan hiểu kéo Doãn gia hoa ngồi xuống cùng uống rượu.

Trước đó, cô đã uống một chút, người hơi lâng lâng, lúc này lại uống thêm mấy ly, chẳng bao lâu sau cô liền say bí tỉ.

Cô đi đứng nghiêng vẹo, nói năng lộn xộn. Doãn Gia Hoa lờ mờ nghe thấy cô gọi tên một người, cô gọi anh ta “Đồ khốn nạn.”

Anh không biết cô đang nói ai, nhưng anh cảm thấy cổ họng mình đăng đắng.

Anh đỡ cô, muốn đưa cô về phòng khách sạn.

Miệng thì nói mình chưa say, mà chân thì loạng choạng đi không vững, còn tệ hơn cả trẻ con.

Vất vả lắm mới hỏi được số phòng cô, anh không nói thêm lời nào, bế trọn cô lên đưa cô về phòng.

Đến phòng, cô vùng vẫy đòi xuống đất.

Bước chân vừa chạm đến thảm, cô liền chạy vội vào nhà vệ sinh.

Anh gấp gáp theo sau.

Đứng trước cửa nhà vệ sinh, anh thấy cô đang khổ sở gồng mình nôn dữ dội.

Anh chau mày, nhìn cô nôn khó chịu thế này, anh cảm thấy ngực mình đau âm ỉ.

Trước đây đám anh em cùng anh uống cũng có người nôn còn kinh hơn thế này, thậm chí còn có người bị ngộ độc cồn xuất huyết dạ dày, nhìn bọn họ anh cũng cảm thấy lo lắng, nhưng cảm giác không giống bây giờ, không chỉ lo lắng tim anh cũng nhói đau.

Nôn xong, cô tựa lưng vào anh, đầu nghiêng vào tường rồi từ từ đứng dậy.

Anh rót cốc nước đưa đến cho cô súc miệng.

Nhưng cô vẫn không nhúc nhích.

Anh buộc lòng phải nâng tay đỡ đầu cô.

Khi cô quay lại, toàn thân anh như hóa đá.

Nước mắt lặng lẽ rơi ướt đẫm khuôn mặt cô.

Trái tim anh như thắt lại, anh cảm thấy hơi giận.

Anh khẽ nâng tay dịu dàng lau đi những giọt lệ kia.

Cô cố giữ tay anh lại.

Cô khẽ gọi tên anh: “Doãn Gia Hoa!” một giọt nước mắt từ đáy mắt cô theo tiếng gọi mà rơi xuống: “Anh đừng bao giờ thích tôi! Tôi sẽ hại anh đấy!” Nói xong cô bỗng cười rộ lên.

Nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt tươi cười, anh cảm thấy hoảng hốt.

Là ai đã khiến cô phải khổ sở như vậy? Là ai?

Mặc kệ là ai, anh cảm thấy người đó rất đáng ghét.

Chương 4: Chương 4

Chương 4: Quan Hiểu, đừng nhanh như vậy đã ruồng bỏ tôi

Từ khi từ đảo trở về, mọi người phát hiện Doãn Gia Hoa trở nên rất u sầu.

Cái miệng líu lo líu rít ngày trước có bao giờ chịu ngồi yên, bây giờ anh lại đặc biệt yên tĩnh. Ngay cả Hứa Đồng và Dương Dương cố tình đùa anh cũng lười đáp lại.

Mỗi khi không có việc gì làm, anh lại chiếm nhà vệ sinh, ngồi xổm lên buồng cầu, giật nước, tay chống cằm đăm chiêu suy nghĩ.

Mỗi lần đám anh em đang gấp gáp, vừa chạy vù vào nhà vệ sinh vừa kéo phẹc mơ tuya xuống, chỉ còn chờ giây phút thoải mái để “xả”…thì lại bị một pho tượng đang ngồi chổm hổm trầm tư làm cho giật mình, suýt chút nữa không nén lại được.

Vì thế Doãn Gia Hoa không ít lần bị mắng.

Thế nhưng có bị trách đến mấy anh vẫn cứ như cũ.

Sau cùng mọi người không thể chịu đựng được nữa, đành cột anh lên ghế, ép anh uống nước điên cuồng nhưng không cho vào nhà vệ sinh, mãi đến khi anh không chịu đựng được nữa mới thả anh ra.

“Doãn Nhị Hoa, nếu như cậu còn dám ôm cái bồn cầu dọa người nữa, lần sau cậu nhất định sẽ bị vỡ bàng quang đấy.”

Từ đó về sau Doãn Gia Hoa không còn trấn thủ ở toilet nữa, nhưng mà tâm trạng anh vẫn buồn bã chán nãn như cũ.

Anh không thích lang thang ở quán mạt chược bi da không tương lai đó nữa, anh lên mạng mua

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT