watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5104 Lượt

cả. Đến ngày đó, anh ta khóa mình ở nhà, không bước chân ra khỏi cửa, như vậy sẽ không bị xe đụng, bì đồ vật đập lên, hoặc xảy ra cái gì ngoài ý muốn. Anh ta tắt bếp gas trong nhà, hơn nữa cả ngày không bật lửa, như vậy gas sẽ không tiết ra hoặc gây hỏa hoạn. Trước ngày đó anh ta thậm chí nấu một nồi cháo lớn, cả ngày ăn cháo mềm như thế sẽ không sợ bị sặc.”

“Anh ta trốn ở nhà một ngày, vào ban đêm rốt cục qua mười hai giờ, bạn của anh ta chạy đến vội vàng ấn chuông cửa xem xét tình hình của anh ta, ấn nửa ngày không thấy có ai mở cửa, người bạn đó đã xin chìa khóa của chị anh ta mở cửa. Anh có biết khi bọn họ vừa mở cửa đã thấy cái gì không? Người kia đã chết.”

Cơ bắp Đường Kiện từng cái căng cứng.

Duy Duy ngửa đầu nhìn anh nói: “Hóa ra lúc anh ta muốn tắm rửa, không cẩn thận trượt chân trong phòng tắm, ngã vào bồn tắm bất tỉnh, sinh mệnh cứ như vậy chết đuối trong bồn tắm”

“Câm miệng!” Đường Kiện hung hăng lắc cô, cúi đầu nặng nề mà che lại.

Duy Duy mặc anh giày xéo môi lưỡi của mình. Thật lâu sau, cô than nhẹ một tiếng, ôm lấy khuôn mặt gầy của anh, trong đôi mắt âm u mang thần sắc sợ hãi, làm lòng cô hung hăng nhói một cái.

“Đường Kiện, em chỉ muốn nói cho anh, nếu hôm nay thật sự xảy ra chuyện, vậy cho dù em không ra khỏi cửa, đều cũng sẽ xảy ra. Một khi đã như vậy, không bằng làm như thế nào cho ngày qua đi.”

Đường Kiện tiếp tục nhẹ mổ lên môi anh đào của cô, một hồi lâu không lên tiếng.

“Được rồi! Anh đi với em, em tốt nhất nên theo sát anh, một bước cũng không cho phép đi xa.”

“Hay là một người đi trước, một người đi sau đi, như vậy anh có thể tới cứu em, bằng không nếu em gặp chuyện không phải sẽ liên lụy đến anh sao?” Cô cố ý nói đùa anh.

“Vậy chúng ta sẽ chết cùng một chỗ.” Anh thản nhiên nói.

Một câu đơn giản như vậy, ngược lại làm cho cô im lặng.

Duy Duy thở dài, nhón chân lên hôn môi anh.

Người này a! Câu đầu tiên cũng có thể làm cho lòng người mềm nhũn.

Đường Kiện nghĩ muốn hôn lại cô, thừa dịp đốt lửa chưa mất khống chế, cô vội vàng rời khỏi ôm ấp của anh, hai má mềm mềm phớt hồng.

“Được rồi, em đi trước ấn thang máy chờ anh, anh đi thay quần áo đi.”

“Ừ.” Khuôn mặt Đường Kiện vẫn tối tăm như cũ đi về phía tủ quần áo của cô.

Duy Duy đi ra ấn thang máy, nhìn đèn số chậm rãi đi lên. Cách vách một nhà đứa bé Tiểu Chí học tiểu học vừa lúc tan học về nhà, cười hì hì lên tiếng chào hỏi, đang đứng trước cửa mở khóa nhà mình.

“Dì Chu.” Tiểu Chí cười hì hì chào cô.

“Ai. Đã về rồi sao.” Duy Duy cũng cười vẫy tay với đứa bé.

Nhóc kia mở cửa, sôi nổi đi vào nhà.

Cửa thang máy sau một tiếng đinh mở ra, Đường Kiện vừa vặn đi ra, đang quay người khóa cửa sắt nhà cô.

“Thang máy đến rồi!” Duy Duy nhìn anh, bước chân tiếp tục đi vào thang máy.

Đột nhiên cô cảm thấy đạp phải cái gì đó dưới chân, nhưng đã không kịp nữa rồi. Vật kia trượt một cái, cả chân trái của cô bổ nhào về phía trước, trượt vào trong thang máy.

Cửa thang máy mở. Nhưng bên trong tối đen.

“A –” Duy Duy lên tiếng thét chói tai.

Đường Kiện đột nhiên quay đầu — thang máy trục trặc! Cửa tuy mở, nhưng thang máy không đi theo lên, bên trong tối om mù mịt, rơi thẳng xuống lòng đất.

“Duy Duy!” Anh đột nhiên xông tới.

Từ cửa nhà cô đến thang máy ước chừng mười mét, thần kinh phản xạ kinh người của anh lúc này được thể hiện.

Lúc chân trái Duy Duy rơi vào khoảng trống bên trong anh đã rút ngắn khoảng cách một nửa, lúc nửa người dưới của cô trượt ra ngoài anh đã tới bên cạnh cửa, trước lúc thân thể Duy Duy rơi xuống anh đã ôm cổ cô, vô cùng khẩn trương, cả người cơ bắp đầy sức mạnh, vững vàng ôm cô lên.

Đinh. Cửa thang máy chậm rãi đóng lại.

Hai người ngã ngồi trên mặt đất, Duy Duy nhìn chằm chằm cánh cửa thép kia, cả người ngây dại.

Đường Kiện ôm chặt cô vào ngực, chặt đến mức như muốn đem cô tiến vào trong cơ thể.

Lúc nãy nghĩ mà sợ, cô nhắm mắt lại, lui vào trong lòng anh cả người chấn động run rẩy kịch liệt.

“Là chiếc xe đồ chơi…… Là chiếc xe đồ chơi của Tiểu Chí……”

Cô đạp phải chiếc xe đồ chơi của Tiểu Chí.

“Em có sao không? Có bị thương chỗ nào không?” Giọng anh khàn khàn hỏi không ngừng.

Duy Duy lui vào trong lòng anh, cả người run rẩy mạnh mẽ.

“Không có. Em không sao……”

Đột nhiên, cô cảm thấy mệt mỏi vô cùng, đầu vẫn chôn trong lòng anh, cuối cùng vẫn phải ngẩng lên.

Cô yếu ớt mỉm cười với anh.

“Đường Kiện, anh trở về, là vì em chết, đúng không?”

Chương 8

“Anh phải cứu em……”

“Anh nhất định phải cứu em……”

“Mất em, anh không biết phài sống như thế nào……”

Trên giường hai thân thể đang quấn quýt, ngăm đen bao phủ trắng noãn, trắng noãn quấn lấy ngăm đen, Duy Duy bị anh ôm cuốn, bên tai tiếng đàn ông khàn khàn tuyệt vọng.

“Chuyện ngoài ý muốn năm hai mươi tám tuổi” ấy, đã làm cho anh buông tay tất cả — sự nghiệp khổng lồ, cuộc sống thành công, của cải to lớn — từ nay về sau toàn tâm toàn ý tập trung vào kế hoạch thần bí bên ngoài, chỉ vì cái chết của cô.

Đường Kiện ôm chặt cô, dựa lưng vào đầu giường, hai người không rời nhau một tấc. Cho dù trong nhà mở điều hòa, da thịt hai người dính lấy nhau, không khỏi dính ra một tầng mồ hôi mỏng.

Anh nhẹ nhàng hôn cái cổ xinh đẹp, cánh môi của cô, không thể tin được người yêu dấu giờ phút này vẫn rõ ràng trong ngực mình như trước.

“Tất cả xảy ra rất nhanh. Anh chỉ rời đi một chút mà thôi, rồi lập tức, chỉ chớp mắt em liền biến mất……”

Duy Duy nhìn chăm chú hai tay đang giao nhau của bọn họ. “Đã xảy ra chuyện gì?” Cô thấp giọng hỏi.

“Anh giúp em mua cà phê.” Khóe miệng Đường Kiện không có ý cười. “Chúng ta ở trước cửa Tân Quang Tam Việt ở quận Tín Nghĩa, hôm đó em nói em

mua nhầm sữa rửa mặt, phải về quầy chuyên doanh đổi, anh qua đường tới chỗ đối diện mua cà phê. Em đổi các thứ xong đi ra, muốn qua tìm anh. Một gã say rượu vượt đèn đỏ, đụng thẳng vào người em……”

Đã chết. Chuyện cứ như vậy trong nháy mắt.

Trước một giây cô còn tươi sáng chói lọi, đứng ở lối đi bộ bên kia vẫy tay với anh, anh cười vẫy lại, quay đầu trả tiền, chỉ quay người như vậy, lúc ngoảnh lại đã thiên nhân vĩnh cách.

Cánh tay Đường Kiện đột nhiên căng cứng, gần như bóp ra không khí trong cơ thể cô.

Duy Duy cau mày, ra khỏi lòng anh, ngồi trên đùi đối mặt với anh.

“Đường Kiện, chúng ta là…… Người xa lạ.” Cô không thể lý giải. “Cho dù anh trở về, chúng ta vẫn là ‘Người xa lạ’! Vì sao em quan trọng với anh như vậy?”

Đây là chuyện từ đầu tới cuối cô không thể lí giải.

Trong đôi mắt u ám của anh có ánh sáng nhàn nhạn chớp lóe.

“Duy Duy, em rất quan trọng với anh, bởi vì anh đối với em cũng rất quan trọng. Chúng ta biết nhau khi em bốn tuổi. Em chuyển đến ngay cạnh nhà anh, từ đó về sau giống cái đuôi nhỏ, luôn dính sau anh.

“Anh lớn hơn em hai tuổi, phần lớn thời gian đều cảm thấy em rất phiền, hơn nữa vào thời kì trưởng thành, anh bắt đầu cảm thấy hứng thú với nữ sinh, em cái cô nhóc thích khóc thích theo chân nhìn lại càng phiền.”

“Nhưng mà, đến khi em tiến vào tuổi thanh xuân, đấy lại là chuyện khác. Đến phiên anh bắt đầu quay lại dây dưa với em, sau đó em cảm thấy anh thật phiền.” Đường Kiện nhẹ nhàng cười.

Cho dù không quá hiểu anh đang nói cái gì, nhưng nghĩ đến cậu bé cô nhóc lớn lên xích mích, cô không khỏi cười khẽ.

“Bắt đầu học cấp hai thì có một thằng nhóc muốn theo đuổi em, nhưng mà đều bị anh bí mật — đánh chạy. Cuối cùng đến trung học, anh buộc em thừa nhận chúng ta là người yêu –” Nghĩ đến lúc ấy cô lộ ra vẻ mặt ủy khuất không cam lòng lại ngọt ngào, Đường Kiện lộ ra ý cười vô cùng dịu dàng.

“Chẳng qua em còn nhỏ. Anh vẫn nhịn, nhịn đến khi em học đại học năm thứ hai mới ăn hết em, tuy rằng ngày hôm sau bị em nện rất thê thảm, nhưng rất đáng giá.”

Cô gái nhỏ ngồi trên đùi anh, nghe anh nói những lời này, kiều nhan đỏ lên. Trên người cô chỉ bao có cái chăn, lộ ra da thịt phiếm hồng, mềm mại khó tả. Ngón tay Đường Kiện xoa hai má cô, không muốn xa rời.

“Anh tốt nghiệp đại học, chúng ta liền đính hôn, không chờ em tốt nghiệp, chúng ta liền kết hôn. Nhưng sau đó công ty làm càng lúc càng lớn, thậm chí cổ phiếu ở nước Mỹ đưa ra thị trường, anh bận tối mày tối mặt, vì thế em ở Mỹ cùng anh vài năm. Khi đó chúng ta trở về Đài Loan…… kết hôn.” Đường Kiện nhạt nhẽo nói.

Duy Duy dịu dàng nhìn anh.

“Duy Duy, anh yêu em, em cũng yêu anh, chúng ta từ thời thơ ấu chưa bao giờ chia lìa, đã sớm là một bộ phận của nhau, mất đi em chẳng khác nào mất đi chính bản thân anh, thậm chí so với mất bản thân còn đau hơn, anh không có cách nào thừa nhận –”

Vì thế anh buông tay tất cả, quay đầu gia nhập kế hoạch của Smith.

“Em không hiểu……” Duy Duy nhẹ giọng nói. “Vậy vì sao, chúng ta bây giờ không nhận ra?” (aoi: chắc ý chị bẩu sao chị kh biết anh = =)

Đường Kiện nhìn thật sâu vào mắt cô, tiếng nói trầm thấp chấn động.

“Duy Duy, đây không phải lần đầu tiên anh trở về”

Lần đầu tiên, anh về năm cô mười sáu tuổi, anh mười tám tuổi.

Thiết bị lỗ sâu này có hạn chế. Trong quá trình

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT