|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
thí nghiệm, bọn họ phát hiện không gian bốn chiều phản chiết này có tính phương hướng, hơn nữa dao động vô cùng không ổn định. (aoi: cái từ phản chiết bạn kh hiểu)
“Tưởng tượng thời gian là một con sông, phải cần đến một điểm tựa như em cầm một tảng đá ném vào trong đó. Sức của em có hạn, xa nhất chỉ có thể quăng đến mười mét, cho nên mặc kệ con sông đó dài rộng bao nhiêu, em cũng chỉ có thể quăng đến trong phạm vi mười mét.” Đường Kiện vì cô giải thích. “Cái thiết bị kia bắn ra năng lượng, xa nhất chỉ có thể quay lại hai mươi lăm năm.”
“Cho nên, các anh không thể trở lại triều Minh cứu Viên Sùng Hoán?”Cô nói đùa. (aoi: gg, wiki để biết thêm thôg tin chi tiết, bạn bị lười)
“Ừ.” Đường Kiện khẽ hôn thái dương cô. “Nhưng không phải tất cả thời gian trong hai mươi lăm năm đều được.”
Dòng chảy thời gian kì thật như một cơn sóng ngầm mạnh mẽ, lung tung không hướng, bọn họ trong phạm vi hai mươi lăm năm ấy tính toán ra được một điểm, có bước song bằng phẳng nhất, an toàn nhất, cũng là thời điểm thích hợp nhất, chính là năm anh hai mươi tám tuổi.
Lần này anh đã chuẩn bị chu toàn – ít nhất anh nghĩ mình đã chuẩn bị chu toàn.
Một thiếu niên mười tám tuổi, có linh hồn một người đàn ông ba mươi tuổi thành thục cùng tất cả tri thức. Anh biết hai năm sau địa điểm lỗ sâu sẽ bị phát hiện, vì thế hacker trẻ tuổi với danh hào “Neo” nhanh chóng xông ra, chờ Smith tìm tới cửa.
Vì một cuộc sống nghiêm túc cùng cô, nào là sự nghiệp khổng lồ, nào là cổ phiếu công ty đưa ra thị trường Mỹ, tất cả anh đều không cần. Anh cũng chỉ chuyên tâm trông chừng Duy Duy của anh, tránh thoát khỏi họa kiếp năm anh hai mươi tám tuổi kia. Cái gì mà công thành danh toại, một khi họa kiếp qua đi, anh đều có thể kinh doanh trở lại. Anh tin là như thế.
Ngày tám tháng mười hai, ngày đó đã khắc sâu vào linh hồn anh.
Kết quả Duy Duy chết trước hai tháng.
Nếu lần đầu tiên mất đi Duy Duy làm cho anh đau triệt tâm phế, thì lần thứ hai chính là hủy diệt.
Vì sao? Anh đã tính toán muôn vàn như vậy, sắp xếp tất cả, ngày ngày đêm đêm bảo vệ, vậy đến tột cùng là đã xảy ra sai lầm gì?
Đường Kiện gần như tuyệt vọng.
Nhưng anh còn có cơ hội. Gần như một dạng với cái xác không hồn, anh chịu đựng đợi đến ngày thiết bị lỗ sâu hoàn thành.
Với những người khác mà nói, đây là lần đầu của bọn họ, nhưng với Đường Kiện mà nói, đây là lần thứ hai của anh.
Anh nói những thực tế sai số trong thí nghiệm cho bọn họ, tuy những người đó không rõ vì sao anh biết, nhưng anh vốn biết những chuyện bọn họ không biết, người đàn ông này vẻ mặt lạnh lùng nhưng trong mắt cất giấu một đoàn lửa, cho tới nay luôn thần bí hay thay đổi, nhưng đối với thí nghiệm của bọn họ rất có ích.
ích.
Vì thế trải qua những lần chỉnh sửa, bọn họ phát hiện, tuy rằng tập trung vào một điểm, nhưng năng lượng sau khi phóng ra sẽ sinh ra một trình độ chấn động nhất định, rất giống như tảng đá bị quăng vào nước, sẽ sinh ra những gợn sóng, cánh hoa trôi nổi trên mặt nước sẽ bị tác động từ xa. “Tác động” này theo như thực tế tính toán sẽ là hai tháng, cho sau khi anh trở về, chuyện đáng lẽ phải xảy ra trong cuộc đời anh, sẽ có khả năng bị đẩy lên hoặc lùi về hai tháng, trong lúc chấn động.
Hai tháng. Được, anh nhớ kỹ.
Ngày tám tháng mười và ngày tám tháng mười hai.
Anh vẫn như cũ tình nguyện làm người thí nghiệm đầu tiên.
Nhưng tính toán lúc này, bọn họ phát hiện tuyến thời gian chấn động càng lúc càng loạn. Chỉ có một mình Đường Kiện hiểu được nguyên nhân, bởi vì cái khúc đoạn vốn vững vàng kia đã bị anh dùng mất, gợn sóng dẫn động, vì thế điểm kia biến mất.
Cuối cùng miễn cưỡng tính toán ra một khúc đoạn có vẻ nhẹ nhàng, Đường Kiện phát hiện đó là lần đầu tiên anh trở về ngoài mười năm.
Cũng chính là, sau khi tuyến thời gian bị dao động, nếu tìm ra một điểm cân bằng khác, thì ít nhất phải ngoài mười năm, mới không bị bước sóng quấy nhiễu. Nhưng đi tiếp mười năm chính là năm anh hai mươi tám tuổi, thời gian quá gần, anh không muốn mạo hiểm, vì thế anh lựa chọn về trước đó, đến năm anh tám tuổi.
Nhưng anh đã quên một chuyện.
Mỗi lần trở về, đều phải phát ra năng lượng thật lớn, tương ứng với thực tế chính là tai nạn. Lần đầu tiên trở về, Đường Kiện mười tám tuổi lướt ván “Chết đuối”, mấy phút ngắn ngủi tiếp xúc làm cho anh có thể quay về thân thể của mình, ý thức lặp lại. Lần thứ hai còn lại là Đường Kiện tám tuổi khỏe mạnh chơi ở sân xảy ra chuyện ngoài ý muốn, gần như chảy máu quá nhiều mà chết.
Một năm này, đồng thời cũng là năm cha anh muốn tới Đông Nam Á làm công xưởng, vốn là định chuyển đi, nhưng lúc đầu là Đường Kiện ầm ĩ không chịu chuyển, cha mẹ đành phải ở lại Đài Loan. Lần này, chờ anh khôi phục thần trí, mất đi “Đường Kiện ầm ĩ” làm phiền, chuyến đi đến Đông Nam Á đã chắc chắn.
Cứ như vậy, anh tám tuổi phải đi Thái Lan, lần này bỏ lỡ cơ hội cùng Duy Duy trưởng thành.
Đường sinh mệnh, thay đổi. Rút dây động rừng, vì thế, rất nhiều chi tiết số mệnh cũng bị thay đổi.
“Chờ một chút!” Duy Duy đột nhiên mở lớn mắt, sau đó ngồi lên gót chân của mình. “Em nhớ rồi. Em hình như thật sự có ấn tượng. Trước kia em có một anh trai ở nhà bên cạnh, nhưng lúc em năm, sáu tuổi gì đó đã chuyển đi mất.”
“Sáu tuổi.” Đường Kiện hôn khóe môi cô, rất khẳng định.
Cho nên, bọn họ thật sự đã biết nhau từ sớm.
Cho nên, nếu vận mệnh không có thay đổi, bọn họ thật sự sẽ trở thành người yêu.
Duy Duy kinh ngạc nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt.
Lúc này đây, Đường Kiện bắt buộc bản thân phải nhẫn nại. Bởi vì anh có thời gian chuẩn bị lâu hơn, anh không thể chịu đựng nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn lần nữa.
Đồng dạng là linh hồn người đàn ông ba mươi tuổi, giấu trong cơ thể trẻ con tám tuổi, anh thu lại sự sắc xảo, không dẫn chú ý của người khác, sau đó dùng máy tính của cha, bắt đầu tiến hành công việc của mình.
Trước khi kế hoạch bắt đầu rất lâu, thậm trí còn lâu hơn trước khi lỗ sâu được phát hiện, anh đã viết cái trình tự tương lai mới dùng đến, hơn nữa còn đưa ra vấn đề anh đã biết — trừ trùng, tinh tiến.
Đến năm mười tám tuổi anh yêu cầu trở về Đài Loan học đại học, vốn nghĩ cứ như vậy có thể tìm Duy Duy, nhưng, chuyện kỳ quái đã xảy ra. Không biết có phải do tuyến thời gian bị quấy nhiễu quá mức hỗn loạn hay không, cho nên giữa bọn họ xuất hiện tương xích (kiểu như bài trừ bài xích lẫn nhau), mỗi khi anh thử cùng Duy Duy tiếp xúc, cô sẽ luôn xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cái cường độ ngoài ý muốn này sẽ từ mức độ tiếp xúc thân mật của anh với cô mà có sự khác biệt. Nhẹ thì ngã xước da, nặng thì thiếu chút nữa bị chậu hoa từ trên tầng rơi xuống đập đến đầu rơi máu chảy.
Đường Kiện bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Chẳng lẽ, Duy Duy không thể lại trở lại trong cuộc đời của anh?
Được, không sao cả, vậy anh sẽ giữ khoảng cách với cô. Nhìn cô từ xa anh có thể thỏa mãn rồi, bảo vệ cô, chỉ cần qua được cái cổng sinh tử kia.
Một khi đã sống qua, tất cả sẽ bắt đầu lại hoàn toàn. Khi đó, tuổi bọn họ còn trẻ, anh còn có thời gian thật dài để theo đuổi cô lần nữa.
Vì thế anh thu lại tài năng của mình, thậm chí thay đổi bề ngoài của bản thân, bắt đầu đeo kính, để chính mình không còn chút thu hút nào, chỉ cầu Duy Duy không cần chú ý tới anh, để cho anh từ một nơi bí mật gần đó yên lặng chờ đợi.
Chính là, tình yêu mãnh liệt chung quy không nhịn được.
Vì thế rõ ràng hơn cô hai khóa, lại cố xuống cấp học cùng khóa với cô; Rõ ràng ngay từ đầu vì muốn che mắt mọi người mà chọn hệ sinh vật, nhưng cuối cùng vẫn chọn lại hệ thông tin cùng lớp với cô; Rõ ràng tám năm trước đã sớm nghe nói đọc viết tiếng Anh lưu loát, thậm chí nằm mơ cũng nói được, nhưng lại nghe nói cô đang học tiếng Anh nên cố ý nộp bài thi trắng, sau đó học kỳ sau cùng cô trùng tu Anh văn. (aoi: ối anh ơi T^T)
“Anh……” Duy Duy nhìn người đàn ông trước mắt, vừa tức vừa buồn cười, trong lòng một mảnh mềm mại ôn tồn. “Anh là đồ ngốc.”
Cô dựa sát tiến vào lòng anh.
Cho nên lúc này đây bọn họ không hề quen biết.
Cho nên anh thà rằng đau khổ đè nén chính mình.
“Vậy, cái cô Văn Tuệ Linh kia là sao?” Cô gái trong lòng anh nhỏ giọng nói thầm.
Đường Kiện bất đắc dĩ ôm sát cô.
“Duy Duy, không lừa em, anh thật sự không biết Văn Tuệ Linh kia là có chuyện gì, anh thật sự không có ấn tượng với cô ta.”
Chuyện này nói ra thật làm Đường Kiện bối rối, cái này chứng tỏ não anh bị thương còn có một bộ phận nào đó chưa khỏi hẳn, cho nên anh hoàn toàn không nhớ ra phần đó trong cuộc đời.
Nếu thật sự như thế, anh sợ còn có chuyện quan trọng khác anh không nhớ ra.
“Sau đó thì sao?” Duy Duy nhẹ hỏi.
Sau đó?
Sau đó cô đã chết.
Hôm đó, là ngày tám tháng mười một.
Vì sao? Vì sao? Vì sao anh luôn mất đi Duy Duy?
Đường Kiện đau triệt tâm phế. Anh một lần lại một lần, trăm phương nghìn kế, thậm chí chịu đựng đau khổ gặp cô phải vờ như không quen biết, nhưng anh vẫn như cũ mất cô.
Không thể tưởng tượng bản thân đã sống như thế nào đến ngày kế hoạch lỗ sâu lần nữa tiến hành, anh báo lại tất cả giá
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




