watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5088 Lượt

này làm cái gì?

“Anh không thể được ngồi xuống trước sao?” Không đợi cô lên tiếng, Đường Kiện mở miệng trước, cái trán vô lực lại dựa vào đầu vai cô.

“Anh……” Vẫn là chỉ nói ra được một từ “Anh”, cô vô lực thở dài một tiếng. “Quên đi, vào đi!”

Tuy gầy thì gầy thật, nhưng rốt cục vẫn là đàn ông, anh gần như đem một nửa sức nặng của mình dồn lên cô, Duy Duy nửa khiêng nửa đỡ chống đỡ anh, cả người mệt thở hồng hộc.

“Anh trước nằm xuống đi!” Cô đi qua chỗ sô pha dài trong phòng khách, một đường đỡ anh đến giường của mình.

Cái sô pha kia khẳng định không thể cất chứa vóc dáng của anh, đến lúc đó lại làm gãy chỗ nào đó, cô làm sao đền người ta một đứa con được?

Đáng giận! Nhất định là Tri Nhã bán đứng cô, bằng không anh ta làm sao có thể biết cô ở nơi này?

“Hô……” Nằm xuống chiếc giường mềm mại của cô, người đàn ông gầy gò thở hắt ra, mi mắt buông xuống, sắc mặt trắng bệch biểu hiện anh một đường tới đây nhất định không thoải mái, lông mi cụp xuống tạo ra một mảnh bóng râm dưới mắt, làm cho hốc mắt màu xanh đen của anh thoạt nhìn càng rõ ràng.

Cô thở hồng hộc đứng ở bên giường, nhìn tên bệnh nhân đột nhiên nhảy ra này.

Hiện tại thế nào mới tốt đây?

Tri Nhã chết tiệt kia!

Cô một phen bốc hỏa, quay đầu nghĩ muốn đi tìm di động gọi người.

Leng keng! Chuông cửa lại vang. Làm ơn đừng phải cái gì ngoài ý muốn nữa.

May mắn, lần này là pizza của cô.

“Đây là pizza cô đặt từ cửa hàng, tổng cộng bốn trăm bảy mươi chín đồng, cám ơn.”

Có hoàn sao, cô đóng cửa sắt, đem pizza để lên bàn trà ở phòng khách. Bị lăn qua lăn lại như vậy, thèm ăn của cô cũng chạy hết rồi.

Cô lặng lẽ đi về bên giường, người đàn ông trên giường hô hấp vững vàng, đang mệt mỏi ngủ.

Dáng người của anh vẫn như cũ, rất gầy, cho dù đang ngủ mi tâm vẫn là nhíu lại, thân thể hẳn là rất không thoải mái.

Vậy cần gì phải đặc biệt đến nhà cô thế này? Duy Duy thật sự buồn bực.

Bệnh nhân có thể ăn pizza sao? Hình như không dễ tiêu hóa…… Vậy làm sao bây giờ? Tìm mẹ anh ta đem về được hơn.

Nhưng là cô không có số điện thoại của Đường gia.

“Thối Tri Nhã, cậu xong đời rồi!” Duy Duy quyết định gọi điện thoại cho đầu sỏ gây chuyện hỏi điện thoại, kiêm hỏi tội.

Kết quả Tri Nhã không nhận máy, có thể đang cùng khách hàng họp linh tinh.

Duy Duy vứt di động sang một bên, dùng âm thanh bị kiềm chế để không ảnh hưởng tới người khác, oán hận khẽ kêu vài tiếng.

A –

“Quên đi. Trước khi vị đại công tử này tỉnh lại, chả ai di chuyển được anh ta.” Cô buông tha.

Duy Duy trước mắt chợt lóe, còn chưa rõ chuyện gì phát sinh, trên môi liền có thêm hai phiến môi cứng rắn nóng rực.

“Anh……” Cô thở hốc vì kinh ngạc, ngắn ngủn một lát như vậy vừa vặn làm cho lưỡi anh chui vào giữa.

Vị thuốc, vị cháo, cùng một trận hơi thở nam tính vọt vào mũi, cô nhất thời ngây người, thế nhưng đã quên muốn đẩy anh ra.

Đường Kiện hơi hơi di động một cái, bả vai đem cô vây giữa sô pha cùng lồng ngực của mình, bàn tay to trượt sau đầu cô, đem môi cô ấn nhanh về hướng mình.

“Ưm……”

Lòng của cô đột nhiên gia tốc.

Cô không phải chưa từng bị đàn ông hôn qua, chính là nụ hôn này…… Nụ hôn này thế nhưng chết tiệt cảm giác đúng!

Lưỡi của anh trước liền tiến nhập vào miệng cô, không cho cô đào thoát đường sống. Hơi thở của cô dồn dập, thân thể khẽ run. Đầu lưỡi anh dụ dỗ đầu lưỡi cô, làm cho chính mình hút, tay trượt sau lưng cô, từ dưới áo T-shirt chui vào, ở trên tấm lưng mềm mại xinh đẹp trơn bóng của cô dao động.

Ông trời, kĩ thuật hôn của người đàn ông này rất lợi hại……

Tay cô đặt ở đầu vai anh vốn muốn đẩy ra, anh hiểu được ý đồ của cô, đôi vai gầy mà rộng lại càng áp đi lên, tay cô đành phải đặt ở đó, thoạt nhìn ngược lại biến thành ôm lấy anh.

Đường Kiện hôn không ngừng gia tăng, không ngừng ở miệng cô dao động, hút cô cũng bắt buộc cô hút chính mình. Duy Duy thở hồng hộc, trong đầu một mảnh ngu muội, cả người chỉ cảm thấy hơi thở nóng rực của anh, cùng một trận vị thuốc nhàn nhạt……

Không đúng! Như vậy không đúng!

“Buông ra…… Buông!” Cô đột nhiên quay đầu gián đoạn nụ hôn, dùng sức thở dốc.

Đường Kiện đôi mắt híp lại, hốc mắt sâu hơn so với người khác có điểm bức người, trong nháy mắt, Duy Duy nghĩ đến anh sẽ liều lĩnh đem cô kéo trở về, tiếp tục chuyện vừa rồi.

Cô vội vàng nhảy dựng lên, chạy xa ra chỗ vách ngăn tivi trốn, hai má đỏ bừng, hơi thở hơi hơi dồn dập, có chút mê hoặc nhìn theo anh.

Vẻ mặt bất lực này, tác động tới chỗ mềm mại nhất trong lòng Đường Kiện.

“Lại đây.” Anh nâng tay lên, nhẹ nhàng ra lệnh.

Duy Duy dùng sức lắc đầu, liều mạng nhìn anh, một chữ đều nói không được.

Này rốt cuộc là…… Sao lại thế này?

Cô chưa bao giờ là một cái tùy tiện nữ nhân, vì sao…… Vì sao cùng anh hôn môi lại có cảm giác như vậy?

Cô thậm trí không biết anh, hơn nữa anh còn có một người bạn gái!

“Ngoan, đừng sợ, lại đây.” Đường Kiện giọng nói vẫn như cũ mềm nhẹ, đôi con ngươi đen cơ hồ bị chân mày chặt khít phủ lên, làm người ta nhìn không rõ. Chỉ có một trận quang mang sáng quắc, cùng lời nói ôn nhu kia hoàn toàn là hai việc khác nhau.

Cô có một loại cảm giác giống như sẽ bị anh một ngụm nuốt sạch.

“Anh…… Anh mau trở về, gọi điện thoại cho mẹ hoặc bạn gái anh, hoặc là kêu ai tới đón đi, nhanh chút!” Hai tay cô ôm trước ngực, giống như muốn chống đỡ cái gì.

Đường Kiện thở hắt ra, cúi đầu vuốt vuốt mi tâm. Lại ngẩng đầu lên, cỗ quang mang bức người kia không còn thấy nữa, ánh mắt trở nên ôn nhu bình thản.

“Cô ta không phải bạn gái anh.”

Duy Duy ngừng lại một chút, mới phát hiện, anh là đang giải thích với cô.

“Không sao cả, không liên quan gì tới tôi.” Cô lắc đầu, vẻ mặt cảnh giác giống chim nhỏ nhìn cạm bẫy.

Anh nhìn cô, ôn nhu lặp lại. “Duy Duy, cô ta không phải bạn gái anh.”

Duy Duy trước đem ánh mắt dời đi.

Cô không biết nên nói gì để đối phó với người đàn ông này.

“Anh…… Rất thật khó hiểu, hơn nữa cũng không quan chuyện của tôi.”

Đường Kiện nghe xong lời của cô, cười khổ: “Em cảm thấy khó hiểu? Vậy không ngẫm lại tâm tình của anh.”

Tâm tình của anh? Tỉnh lại sau một trận đại nạn, thân thể tổn hại, não thương nghiêm trọng, trí nhớ lẫn lộn, quả thật so với bất luận kẻ nào đều thảm hơn.

Cô rốt cuộc động lòng trắc ẩn.

“Anh còn nhớ rõ cái gì?”

Anh nhớ rõ cái gì? Đường Kiện cũng tự hỏi.

Một trận cảnh vật đột nhiên xuất hiện từ trong đầu anh vụt qua, nhưng tốc độ quá nhanh, anh cái gì cũng không bắt được. Muốn tiếp tục nghĩ thêm chút nữa, lại làm thái dương ẩn ẩn đau.

Anh nhu nhu mi tâm, trên mặt xuất hiện vẻ đau đớn.

Bỗng dưng, một cái hình ảnh nhảy ra – là chính anh!

Anh ngẩng đầu nhìn phiến cửa thủy tinh bên cạnh tủ ti vi, bóng của anh chiếu rọi lên đó.

Hình ảnh trước mắt, cùng với hình ảnh duy nhất trong đầu kia có vẻ — Đường Kiện sờ sờ mặt mình, sau đó trượt lên đến đỉnh đầu, chạm vào mái tóc dài của mình.

“Làm sao vậy?” Duy Duy tinh tế theo dõi anh.

Anh vừa nhìn thấy cái kính thủy tinh liền bất động ra đấy, đang nhìn cái gì a?

Đường Kiện sờ soạng tóc mình vài lần, rốt cục gật gật đầu.

“Anh nhớ tới cái gì?” Cô thử hỏi.

Thâm mâu của anh chậm rãi dời lên khuôn mặt cô, cực kì nghiêm túc, cô không tự chủ được ngừng thở, chờ anh mở miệng.

“Anh nên đi cắt tóc.” Đường đại công tử nói.

“……”

Anh ta nghĩ, cắt tóc?

Chủ nhà đáng thương tức đến bốc khói, hoàn toàn á khẩu không trả lời được.

****

Vui vẻ. Vui sướng. Hạnh phúc. Thỏa mãn.

Chẳng qua là nhìn một cô gái mà thôi, thế nhưng lại có cảm tình mãnh liệt như vậy. Đường Kiện khoái trá ở trong phòng Duy Duy lúc ẩn lúc hiện, tâm tình tốt vô cùng.

Trêu chọc cô sẽ làm cho người ta nghiện, cô mỗi lần tức giận lên, ngược lại cái gì cũng nói không được, muốn mắng người thì lại không tìm được chữ, cuối cùng chỉ có thể thở phì phì tiêu sái đến phòng khác — bình thường là phòng bếp — không để ý tới anh.

Cô bình thường nhất định rất ít khi tức giận với người khác! Đường Kiện thỏa mãn nghĩ.

Kỳ quái là, anh nhớ rõ cá tính của cô không phải như thế.

Ấn tượng của cô trong anh là táo bạo một chút, giống viên tiểu đạn pháo bị chọc tức nhảy nhảy, nhưng mà như bây giờ cũng thực đáng yêu.

“Tiểu Kiện, con đột nhiên ra bệnh viện, ngay cả giải thích một tiếng cũng không có, có biết mẹ lo lắng thế nào không?” Mẹ anh vẫn còn ở bên kia lải nhải lầm bẩm.

“Đừng có gọi con như vậy.” Đường Kiện bị kéo hoàn hồn, nhíu nhíu mày bên tai đang nghe di động.

“Cái gì?” Đường mẹ đang càm ràm liền ngừng lại.

“Gọi con Đường Kiện là được rồi.” Cảm giác được chính mình khẩu khí rất lãnh đạm, anh ngừng lại một chút, khẩu khí có chút ôn hòa hơn: “Cũng đã ba mươi tuổi rồi.”

“Các con người trẻ tuổi chính là không cần tuổi, lại còn có thể tự mình làm tròn thế nữa, cả người mới có hai tám chỗ nào lại bảo ba mươi.” Đường mẹ ở một chỗ khác ai oán. “A xả xa! Nhanh chút nói con hiện

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT