|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
lại, vừa vặn tạo ra chỗ trống, người đàn ông trên giường ánh mắt thẳng tắp nhìn cô.
Chu Duy Duy xấu hổ cười cười, vẫy tay với mọi người.
“Thật ngại…… Vừa rồi mọi người đang nói chính sự, cho nên tôi không có tiến vào quấy rầy.” Cô đánh thêm chút chào hỏi với Đường Kiện, “Bạn học, anh có vẻ khôi phục tốt lắm.”
Người đàn ông kia nguyên bản mặt không chút thay đổi đột nhiên khuôn mặt ngẩn ra, đôi mắt lợi hại nhìn chằm chằm cố định trên người cô.
Anh không có phản ứng, Chu Duy Duy thực xấu hổ, đành phải bổ sung thêm một câu, “Tôi là Chu Duy Duy, không biết anh có nhớ tôi hay không?”
Chắc là không nhớ rõ đi? Dù sao thời kì bọn họ còn học đại học, thật sự cũng không có qua lại gì mấy.
Nhưng mà, Đường Kiện thật sự khôi phục so với trong tưởng tượng của cô tốt hơn nhiều.
Trong ấn tượng gương mặt kia luôn bị tóc mai cùng cặp kính đen che khuất, nay toàn bộ tóc đều bị vén hết lên trên, ngược lại lộ ra khuôn mặt sạch sẽ.
Hốc mắt vi thâm, nổi bật một đôi con ngươi đen lợi hại vô cùng, gương mặt gầy cao làm cho ánh mắt của anh thoạt nhìn nghiêm khắc hơn, nhưng sắc mặt tái nhợt quá độ, thần sắc cũng quá âm trầm, nhưng ngũ quan Đường Kiện vẫn là đoan chính.
Cô không biết có nên dùng từ anh tuấn để hình dung không, bởi vì ánh mắt anh…… Cô rất khó hình dung ánh mắt này.
Người da vàng truyền thống hình dạng sọ tương đối tròn, ngũ quan tương đối mở, nhưng anh ngay cả hình dạng sọ cũng vô cùng thon gầy hẹp dài, hốc mắt hãm sâu, thời điểm không nói lời nào thoạt nhìn như đang trừng người khác.
Anh so với trong trí nhớ cô là rất cao. Đúng vậy cô nhớ rõ anh cao cao gầy teo, bất quá cái “Cao” kia cảm giác là được cái gầy phụ trợ. Bởi vì thân thể không nhiều thịt, cho nên thể trạng giống như bị kéo dài quá.
Trong ấn tượng của cô anh hẳn là có vóc người trung bình trên 1m7, hiện tại thực tế gặp được, cũng như vậy.
Bởi vì bị thương ở xương sườn, ngồi ở mép giường lưng anh phải khom xuống. Tri Nhã cũng không lùn, 168 cm, mà khi anh khom lưng có thể cùng Tri Nhã nhìn thẳng, nói cách khác, nếu cả người anh đứng thẳng, ít nhất ngoài 185 cm.
Nhưng…… Anh ta nhìn chằm chằm vào cô làm cái gì?
Chu Duy Duy bị ánh mắt anh nhìn chặt chẽ đến nỗi có chút hốt hoảng, anh ta hẳn là biết ánh mắt của mình rất lợi hại đi?
“Xin chào.”
Rốt cục có người hưởng ứng cô. Văn Tuệ Linh lễ phép cười cười, Chu Duy
Duy nhẹ nhàng thở ra.
“Cậu muốn làm gì?” Tri Nhã dùng khẩu hình hỏi cô.
“Ngại quá, tôi mượn toilet một chút, các người tiếp tục nói chuyện.” Cô xấu hổ hướng toilet đi qua.
Tri Nhã thật muốn té xỉu!
“Nhịn không được.” Cô đối với khuôn mặt phẫn nộ của bạn, cúi đầu đi tới.
Sau đó bị người ngăn cản.
Chu Duy Duy thiếu chút nữa bị đụng đầu, vội vàng dừng bước lại.
Đường Kiện đứng trước, gắt gao nhìn chằm chằm cô.
“Đường, Đường Kiện?” Cô chần chờ gọi nhỏ.
Biểu tình trên mặt anh, chỉ có thể dùng “Rung động” để hình dung.
Một người đàn ông dùng vẻ mặt kinh sợ như vậy nhìn bạn, dù là cô gái nào cũng không biết làm sao. Chu Duy Duy gần như muốn dùng tay sờ sờ mặt mình xem có phải dính cái gì hay không.
“Đường Kiện……” Văn Tuệ Linh với tay muốn chạm vai anh,
Anh không chút n
nghĩ ngợi nghiêng người né, từ đầu tới cuối anh mắt bức người kia cũng không rời khỏi mặt cô.
Chu Duy Duy ngực hiện lên một tầng mồ hôi lạnh, hoàn toàn không biết nên nói hay làm gì bây giờ, đành phải dùng ánh mắt hướng Tri Nhã cầu cứu.
Sau đó, Đường Kiện cử động.
Anh đột nhiên hướng cô đánh úp lại, ánh mắt cực kì chuyên chú, vẻ mặt kiên quyết, phảng phất nếu lần này có người cản trở nữa, cũng sẽ bị anh nghiền nát.
Giây tiếp theo, cả người cô bị khóa trong lồng ngực nóng cháy của anh.
Chu Duy Duy kinh hô một câu, cả người hoàn toàn bị dọa!
Một cỗ mãnh liệt vị thuốc cùng nhiệt độ cao của cơ thể hướng vào cô, sau lưng cô vang lên hai tiếng hít sâu bén nhọn, Chu Duy Duy da đầu run lên, thậm chí không có dũng khí quay đầu nhìn biểu tình Văn Tuệ Linh.
“Bạn, bạn học……” Cô muốn đẩy anh ra, nhưng là anh ôm nhanh như vậy, xương sườn lại bị thương, cô căn bản không bằng nói với chính mình làm sao có thể chạm vào, làm sao không thể đụng vào, cả người gấp đến đầu đầy mồ hôi, cứng nhắc tại chỗ.
Cô cố gắng quay đầu chỉ điểm Tri Nhã cầu cứu, nha đầu kia chết tiệt kia căn bản đứng đó, hoàn toàn không đáng tin cậy!
“Em không sao, em còn sống, thật tốt quá……” Bỗng dưng, anh ở bên tai cô tiếng nói khàn khàn trầm thấp.
Cô không có việc gì? Người nằm viện không phải cô, cô đương nhiên không có việc gì!
“Bạn học, anh buông tôi ra trước……” Hai tay cô buông ở hai bên, không biết nên làm gì cho tốt.
Ôm lấy hai tay cô xoay mình thu càng chặt, cô bị ôm lâu đến gần như không thở nổi.
Đường Kiện chôn mặt trong tóc cô, hít lấy hương vị của cô, từng câu lẩm bẩm trầm thấp không thể không nghe bay vào trong tai cô –
“Thật tốt quá, em không sao, anh tới kịp, anh còn tới kịp……”
Chương 2
“Cậu dâm phụ này!”
Chu Duy Duy rên rỉ một tiếng, sau đó ngã mình lên sô pha.
“Tớ thề! Tớ vô tội!”
“Văn Tuệ Linh đã muốn bẩm báo với Đường mẹ ở nơi nào đấy, nói con trai bà ta bắt cá hai tay, tóm lại bọn họ trong lúc đó xác định rồi, mà đầu sỏ gây nên chính là cậu.” Tri Nhã ở đầu kia quả thực là cao hứng phấn chấn.
Con nhỏ đáng giận, căn bản là bỏ qua xem kịch vui!
“Tớ thề, tớ thật sự không hiểu là chuyện gì xảy ra! Từ lúc tốt nghiệp đại học đến giờ tớ chưa có gặp qua Đường Kiện lần nào. Thậm trí trước kia còn học đại học, tớ đều rất ít khi gặp qua anh ta!”
Chu Duy Duy thật sự là khóc không ra nước mắt. Vì sao? Vì sao cô lại vì một người đàn ông gần như xa lạ làm một chuyện không thể hiểu được mà làm hỏng danh dự của mình?
“Làm ơn, hôn cũng bị người ta hôn, ôm cũng bị người ta ôm, hiện tại giải thích như thế ai người ta tin?” Tri Nhã quả thực là muốn bật cười.
“Đâu có hôn?” Chu Duy Duy ngồi thẳng người kháng nghị.
“Sao lại không? Anh ta ngày đó hôn lên đỉnh đầu của cậu rất nhiều nha.”
“Sao lại tính như thế…… Quên đi, không nói với cậu nữa.” Chu Duy Duy buồn bực cắt điện thoại.
Vì sao? Vì sao lại phát sinh chuyện kì quái như vậy a?
Từ lúc cô bỏ chạy khỏi phòng bệnh đã được một khoảng thời gian rồi, Chu Duy Duy vẫn như cũ nghĩ không ra.
Hơn nữa ngày đó khi chạy trốn, cũng là một trận rối loạn. Đường đại công tử căn bản không chịu buông cô ra, Văn Tuệ Linh ở bên cạnh “Oa” một tiếng liền khóc ra, Tri Nhã cùng Duy Duy nghĩ đến đoạn đối thoại của đôi tình lữ lúc trước khi các cô tiến vào, mặt đầy hắc tuyến. Duy Duy còn băn khoăn xương sườn anh còn đang bị thương, không dám đẩy ra, Tri Nhã cũng là nghĩ vậy, mà duy nhất có thể khiến anh buông tay chính là bạn gái chính quy lại đang khóc thảm thiết ở bên cạnh, hai cô gái ở tại chỗ không biết nên làm gì cho tốt.
May mắn sau đó Đường mẹ đưa điểm tâm đến, y tá cũng tiến vào muốn tiêm thuốc, thừa dịp lực chú ý của Đường Kiện bị dời đi, Duy Duy nhanh chóng vặn bung tay anh ra, lôi kéo Tri Nhã quay đầu liền chạy.
Tri Nhã đúng là đứa không có nghĩa khí, đã chạy rồi còn ồn ào khách hàng của cô vẫn chưa ký hợp đồng! Duy Duy ảo não thiếu chút nữa đem cô tử hình ngay tại chỗ.
Về phần vị Đường đại công tử kia, nghe nói cách đây vài ngày anh ta lại bắt đầu phát sốt, nặng tới mức suýt nữa phải quay về phòng bảo hộ. Nhưng cô đã muốn nhắm mắt không muốn biết tin tức liên quan gì về người đàn ông kì quái đó, về phần Văn Tuệ Linh cáo trạng như thế nào cùng Đường mẹ, cô lại không muốn biết.
Tóm lại, ngay từ đầu! Vị “Bạn học cũ” khó hiểu kia đã phát sinh chuyện khó hiểu gì đều không liên quan đến cô!
Thật sự là không thể hiểu được!
Nhưng mà…… Tuy nói chính mình không được suy nghĩ về người nọ, Duy Duy không tự chủ được lại nghĩ về ngày đó, cùng lời anh nói.
Thật tốt quá, em không có việc gì……
Đây là có ý gì?
Cái gì thật tốt quá? Cô sẽ có chuyện gì?
Cô thế nhưng trong cái ôm mãnh liệt của anh không muốn rời xa, hoàn toàn làm cho người ta không thể lý giải. Bọn họ rõ ràng là người xa lạ, không phải sao?
Người đàn ông này, thật sự là một câu đố.
Leng keng! Chuông cửa vang lên, pizza cô đặt đã đến.
Duy Duy thở dài, không nghĩ, đứng lên mở cửa.
Hôm nay là thứ năm, lại đến ngày cô xin nghỉ. Cô lười đi ra ngoài, cho nên vừa rồi kêu pizza, chuẩn bị hôm nay cứ như vậy giải quyết dân sinh đại kế cả một ngày.
Leng keng!
“Chờ một chút, lập tức đến.” Cô ở trước cửa tủ tìm ví tiền của mình, mở cửa ra.“Tổng cộng bao nhiêu tiền?”
Cửa còn chưa mở hết, một cỗ vị thuốc mạnh mẽ xông vào mũi, Duy Duy lập tức cảm thấy không thích hợp.
“Oái!” Một con quái vật lớn ngã sụp xuống trước mặt cô.
Duy Duy luống cuống tay chân đỡ được, cả người bị đụng phải lui từng bước, khó khăn đứng vững mới đỡ được cái thân thể đang phóng nhiệt cao này.
“Hi.” Đường Kiện từ trên vai cô ngẩng đầu, nặn ra một nụ cười với cô.
“Anh!” Duy Duy á khẩu không trả lời được.
Anh ta làm sao biết cô ở nơi này? Lại xuất hiện ở trong
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




