watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3761 Lượt

chân.

“Anh tên gì?”

“Khấu Thiên Ngang.” Thấy nhưng không thể trách, hắn bình thản ung dung trả lời.

“La Lan.” Nàng tự nói họ tên, một đôi mắt đẹp vẫn trừng kỹ nhìn hắn.

“Xin chào.” Hắn thần sắc tự tại mặc cho nàng đánh giá, động tác trong tay vẫn không ngừng.

“Anh bao nhiêu tuổi?”

“Ba mươi lăm.”

“Tới nơi này làm bao lâu?”

“Hai tuần lễ.”

“Có bạn gái không?”

Nàng làm như là điều tra hộ khẩu, hắn tò mò vì sao nàng làm như vậy, có điều vẫn trả lời vấn đề của nàng:

“Không hề.”

“Vợ?”

Hắn lắc đầu, như là nghĩ tới chuyện gì đó, có chút dương dương tự đắc cười tự giễu.

Nàng ngừng những đầu ngón tay đang gõ trên mặt bàn, môi đỏ mọng đột nhiên mở rộng, lộ ra nụ cười làm điên đảo chúng sinh. Không biết vì sao, hắn đột nhiên cảm thấy lông tơ dựng ngược cả lên.

“Có hay không có hứng thú…”

Nàng còn chưa nói hết, cửa tiệm lại bị người đẩy ra, Bạch Vân đi đến ngắt lời của nàng, “A Lan, đừng đặt ý lên người hắn.”

“Vì sao?” La Lan xoay người, nhíu mày xnhing nàng, “Cậu là có gì đối với hắn?”

“Đúng thì thế nào?” Bạch Vân buồn cười nhìn bạn tốt, nói giỡn.

Hắn nhìn ra được, cô gái yêu kiều kia hoảng sợ, hiển nhiên là không nghĩ đến chuyện đấy. Tuy rằng biết Bạch Vân không phải có ý này, có điều đối thoại của hai nàng vẫn làm hắn cảm thấy vui vẻ mà nhếch miệng cười.

“Thật hay giả?” La Lan trừng lớn mắt, “Cậu nuôi tiểu bạch kiểm?”

Trời ạ, thật sự là ăn xong nàng! Bạch Vân tiến đến quầy, nhịn xuống việc phụt cười tại chỗ, nhìn La Lan nói: “Hắn sao giống tiểu bạch kiểm?”

“Ách…” La Lan nhìn nhìn lại người đàn ông cao tráng kia, nhất thời có chút ngậm miệng.

Hắn xác thực một chút cũng không giống tiểu bạch kiểm, trên thực tế màu da của hắn vẫn là màu da khỏe mạnh, màu đồng, khôi ngô cùng dáng vóc cao ráo đứng với Bạch Vân chỉ có một mét năm thì lại càng có vẻ cao lớn hơn, mặt đầy râu chỉ làm hắn có thêm vẻ uy hiếp mà thôi. Không, hắn một chút cũng không giống tiểu bạch kiểm, nói là giống hải tặc cũng không kém nhiều lắm.

“Cà phê của cô.” Khấu Thiên Ngang đổ cà phê vào ly, tuy rằng bị người ta nói thành tiểu bạch kiểm, hắn vẫn thần sắc tự nhiên đưa cà phê tới trước mặt La Lan.

Nhìn đáy mắt của Khấu Thiên Ngang mang ý cười, La Lan mặt cười không khó che được nét đỏ.

Bạch Vân cười khẽ ra tiếng, nói sang chuyện khác: “Hôm nay rảnh thế nào lại đến được đây, Triệu Tử Long đâu?”

“Hắn ở nhà dọn dẹp, tớ đón tiểu quỷ tan học, tiện đường đi qua, muốn nói thật lâu không gặp, muốn ăn một phần, thuận tiện mang về cho Tử Long.” La Lan dựa vào quầy, lật xem menu, hỏi: “Hôm nay cơm có cái gì?”

Bạch Vân nhìn Khấu Thiên Ngang liếc mắt một cái, hắn cười cười mở miệng: “Mướp đắng ngư nạm bảo.”

“Mướp đắng? Ách… tôi không cần!” Bé trai ở bên luôn giữ vẻ trầm mặc liền phá vỡ sự yên lặng, vẻ mặt chán ghét làm ra bộ dạng nôn mửa.

“Triệu Tử Lân! Ăn dần rồi quen, còn dám kén chọn!” La Lan xoa đầu, trừng mắt nhìn nó rồi mới quay đầu nhìn Khấu Thiên Ngang nói: “Đừng để ý tiểu quỷ này. Cho hai phần, một phần nữa mang về?”

Triệu Tử Lân không dám phản đối, có điều vẫn không nhịn được mếu máo.

“Sẽ không đắng.” Bạch Vân vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn, an ủi nó.

“Đã gọi là mướp đắng làm sao mà không đắng.” Nó cúi đầu, âm thanh lẩm bẩm từ quầy đến bàn gỗ; đến khi đưa đồ ăn lên miệng, nó vẫn ngoan ngoãn ăn, rồi kinh ngạc phát hiện, mướp đắng thật không quá đắng.

“Không đắng chứ?” Bạch Vân cười hỏi.

Nó chần chờ một chút, mới thẹn thùng gật gật đầu.

“Thật nha.” La Lan ăn một miếng, tò mò hỏi: “Cậu làm như thế nào?”

“Không phải là tớ làm.” – Bạch Vân cười cười, chỉa chỉa Khấu Thiên Ngang, “Là do hắn nấu.”

La Lan sửng sốt một chút, “Hắn…”

“Con gấu kia?” Triệu Tử Lân khả ái gọi.

“Phốc… oa ha ha ha…” La Lan phun cười ra tiếng.

Bạch Vân cười có điểm thanh tú, vì bận tâm mặt mũi của Khấu Thiên Ngang, chỉ là che miệng quay mặt đi, lại còn nghe được La Lan vừa cười vừa giáo huấn tiểm bất điểm. “Chậc, không lễ phép, sao có thể nói người ta là gấu. Tuy rằng bộ dạng hắn xác thực rất giống, con cũng không thể trước mặt người ta nói người ta là gấu, biết không?”

Nghe vậy, Bạch Vân nhịn không được liếc Khấu Thiên Ngang một cái, chỉ thấy hắn vẻ mặt dở khóc dở cười nhìn nàng.

Nhìn hắn đáng thương, nàng bất giác đưa tay vỗ vỗ cánh tay hắn, mở miệng nói: “Hãy nén bi thương.”

Hắn biểu tình quái dị, cười khổ ra tiếng, “Cám ơn…. cô đã… ách… là an ủi của cô.”

Dáng vẻ vô tội của hắn làm cho nàng cuối cùng không nhịn được cùng La Lan và Triệu Tử Lân cười đến ôm chặt thắt lưng.

Nhìn bọn họ cười đến ngã trái ngã phải, Khấu Thiên Ngang sờ sờ râu, nghi ngờ chính mình có phải nhìn thật sự giống như gấu không.

La Lan thật vất vả để nhịn cười, vẻ mặt thật có lỗi nhìn hắn nói: “Thật ngại, đứa nhỏ này của tôi thật sự là không cố ý, chính là ngoại hình của anh thoạt nhìn… ách, anh có biết, rất khó để cho người khác không liên tưởng đến.”

“Không sao.” Hắn mỉm cười, “Hình như tôi nhớ là cũng đã lâu lắm rồi mình không hề cạo râu.”

“Mướp đắng này thật sự rất ngon, anh đã làm thế nào vậy?” Lại gắp miếng mướp đắng ngon cho vào miệng, La Lan hưng trí bừng bừng hỏi.

“Dùng muối chà qua mướp đắng, tôi nhúng qua nước nóng trước, như thế sẽ không đắng.”

“Thế còn măng?”

“Cho măng sẽ không đắng, ngoài việc đừng chọn loại có đầu nhọn ra, nhất là khi mua tươi phải nấu với nước ngay, hơn nữa khi nước lạnh lập tức mang ra nấu, măng tốt nhất là nấu rồi để tủ lạnh bảo quản, tiện khi nào lấy ra để sử dụng.”

Oa, này người đàn ông thật đúng là biết nhiều thứ.

La Lan nghe sửng sốt, bắt đầu hỏi, “Anh có biết cách phòng trừ sâu gạo không?”

“Lấy băng, hoặc là lấy một ít tỏi đã nẩy mầm, lũ sâu gạo không thích mùi này.”

La Lan vẻ mặt dại ra trừng hắn, rồi mới quay đầu nhìn Bạch Vân, kinh ngạc hỏi: “Cậu làm thế nào tìm được người này?”

Liếc Khấu Thiên Ngang một cái, khóe miệng Bạch Vân nhịn cười, sờ sờ qua khuôn mặt, “Trên thực tế, là hắn tự tìm tới tận cửa. Hơn nữa hắn không chỉ biết nấu cơm, còn có thể sửa sàn nhà, đổi bóng đèn, sửa vòi ống nước.” Nàng vươn ngón tay ngọc ngà chỉ chỉ cửa sổ, còn không quên hỏi đương sự: “Tôi có nói sai không?”

“Không hề.” Khấu Thiên Ngang buông thõng hai tay quay lại quầy, thở dài, nhận mệnh để các nàng trêu chọc.

“Jake, thật sự là rất thần kì.” La Lan khoa trương cười nói.

Bạch Vân đưa tay vỗ vỗ nàng, trả lời: “Jenny phật, cậu nhất định không tin những gì cậu thấy đi? Nhưng nó chính là sự thật.”

“Cô còn được gọi là Jake?” Khấu Thiên Ngang ngạc nhiên nhìn Bạch Vân hỏi.

“Phốc–” Lúc này Triệu Tử Lân không chỉ phun cười mà là cười sặc sụa.

“Ha ha ha ha ha ha ha ha –” La Lan ngồi thụp xuống bàn cười như điên.

Nhìn phản ứng của hai người, hắn dùng đầu gối cũng biết mình đã nói sai.

Bạch Vân đồng tình nhìn hắn, cười nói: “Anh không xem tivi sao?”

Hắn giật nhẹ khóe miệng, có chút xấu hổ nói: “Tôi rất ít khi xem tivi.”

Thì ra hắn còn không biết chuyện gì, không biết vì sao, điểm ấy làm cho nàng không hiểu sao lại thở dài nhẹ nhõm một hơi. Bạch Vân buồn cười giải thích nói: “Jake và Jenny phật là kênh truyền hình mua sắm, bởi vì từ ngữ khoa trương mà trở nên nổi tiếng.”

“Thì ra là thế.” Hắn ha ha nở nụ cười, tự giễu lắc lắc đầu.

Trong tiệm lại có khách đến, hai người trở lại làm việc, có khi nào rảnh rỗi, La Lan cùng Triệu Tử Lân đều đã ăn xong mướp đắng ngư nạm bảo.

Bạch Vân pha cốc cà phê, rồi làm thêm cốc trà sữa, lại mang cả món điểm tâm ngọt ra cùng lúc.

“Đây là gì? Thơm quá.” Nhìn người cầm bánh ngọt mà thèm nhỏ dãi, hai mắt La Lan sáng lên.

“Bánh ngọt táo.”

Ăn một ngụm, La Lan chậc lưỡi nói: “Oa, thật không tệ! Có đồ ăn ngon lại có điểm tâm ngọt ngon miệng, hai người hợp tác quả thực chính là thiên hạ vô địch! Cam đoan kiếm tiền!”

“Cảm tạ.” Bạch Vân cười cười.

La Lan lại ăn miếng bánh ngọt, cảm thấy mỹ mãn nói: “Tớ thấy sau này tớ cũng không cần bật bếp, đều đến nơi này của cậu ăn đi.”

“Cậu biết là tớ sẽ không phản đối mà.” Bạch Vân xem thường, cười yếu ớt nói: “Có điều cậu không biết nhà cậu có chút xa sao? Chạy từ nơi xa đến ăn cơm của tớ, có vẻ không thực tế?”

“Nói vậy cũng đúng.” La Lan chống cằm, nhìn nàng, khóe miệng mỉm cười, “Bằng không thế này đi, cậu chuyển địa điểm bán hàng đi?”

“Thần kinh.” Vừa bực mình vừa buồn cười liếc mắt nhìn nàng một cái, Bạch Vân định cầm khay xoay người.

“Đợi chút, đợi chút !” La Lan vội giữ chặt nàng.

“Sao?”

“Nghe tớ nói, Bạch Vân…” La Lan ngoắc ngoắc ngón tay với nàng, ý bảo nàng cúi xuống, hai mắt lại nhìn con gấu lớn ở quầy, cười đến thực ái muội hỏi: “Nói thật, cậu thật sự thích hắn? Muốn tớ giúp không?”

Bạch Vân sửng sốt một chút, nhìn nàng giống như nhìn quái vật.

“Này, nói chuyện đi? Cậu thành ngốc rồi hả?”

“Khụ à ừm…” Bạch

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,17 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT