watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 29633 Lượt

xương trên chiếc cổ trắng muốt. Phần lưng được cách điệu để lộ cả tấm lưng nhỏ.

- Em gái của tôi xinh đẹp thật!

Đông Nhi nhìn lên tấm gương phản chiếu hình ảnh của chị gái cô đang đứng tựa vai vào cửa, khoác tay trước ngực nhìn cô, nụ cười ngự trị trên đôi môi xinh xắn. Cô có hơi ngạc nhiên. Lần đầu tiên chị gái khen cô, cô vui chứ. Chỉ có điều Đông Nhi không biết đó là khen thật từ đáy lòng hay đang chế nhạo cô.

- Rồi chị cũng sẽ được như em thôi!

- Chị cũng hi vọng như thế! – Đông Nghi rời khỏi cánh cửa, bước đến gần cô em gái xinh xắn đang ngồi đó. Với tay lấy tấm voan đầu cài lên búi tóc của Đông Nhi, sau khi xác định nó đã chắc chắn trên đầu và không bị rơi, cô đặt tay lên vai Đông Nhi, mỉm cười nhìn hình ảnh em gái trong tấm gương lớn – Hạnh phúc nhé, em gái!

Nói xong Đông Nghi bước ra khỏi phòng, để lại cho Đông Nhi một dấu chấm hỏi to đùng. Có thể Đông Nghi thấy vui, khi vài phút nữa thôi, cô em gái Đông Nhi sẽ không còn là vật tai gai mắt của cô nữa. Không phải suốt ngày luôn chạm mặt nhau để rồi gây gổ với nhau.

- Đi thôi con gái! – Không biết Hàn lão gia đến khi nào, nhưng ông lên tiếng gọi Đông Nhi. Nheo nheo đôi mắt nhìn cô con gái bé bỏng sắp đi lấy chồng, mắt ông bỗng ươn ướt nhưng vẫn nở nụ cười – Đến giờ rồi!

Đông Nhi đứng dậy, nhìn lại nhìn trong gương lần nữa để chắc chắn rằng không có bất cứ sai sót nào có thể xảy ra. Lúc nãy cô vẫn bình thường, nhưng bây giờ, khi biết lúc quan trọng nhất đời cô đã đến, cô trở nên hồi hộp. Hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, Đông Nhi khoác tay Hàn lão gia để bước ra ngoài.

Tiệc cưới được bày đãi ngoài trời. Thay vì cha sứ sẽ giảng trong nhà thờ, nhưng ở đây, giữa không gian thoáng đãng này cùng mấy bụi hoa màu trắng được kết thành vòm và được treo ở một vài chỗ khác. Hai gia đình đã đồng ý mời cha sứ đến đây để giảng. Vì là ngoài trời nên không khí mát mẻ, thoải mái hơn nhiều.

Đông Nhi bấu chặt lấy cánh tay Hàn lão gia trước khi bước ra trước hàng trăm con mắt đổ dồn về cô. Cô như sắp bị nghẹt thở tới nơi, lại liên tục hít thở sâu. Hàn lão gia nhận thấy sự hồi hộp từ con gái. Đến ông cũng không tin được rằng, cô con gái bé nhỏ suốt ngày chỉ biết luẩn quẩn bên cạnh ông bây giờ đã sắp sửa theo chồng. Hàn lão gia mỉm cười trấn an Đông Nhi cũng như tự trấn an chính mình. Ông vỗ nhẹ vào bàn tay Đông Nhi đang khoác tay mình:

- Cười lên đi, nó sẽ giúp con thoải mái và xinh đẹp hơn nhiều!

- Ba đừng để con ngã nhé! – Đông Nhi cũng mỉm cười lại với Hàn lão gia. Nhưng đó không phải là nụ cười tỏa nắng thường ngày, đó chỉ là một nụ cười gượng gạo nhằm che đậy thứ cảm xúc đang hỗn loạn bên trong cô.

- Tất nhiên rồi, con gái! Ta sẽ không để con phải ngã đâu!

Hàn lão gia cất bước, Đông Nhi cũng bước theo. Hai bên khách mời ngồi đông kín, để lại ở giữa một lối đi trải đầy những cánh hoa màu trắng, y hệt màu chiếc váy mà cô đang mặc trên mình. Phía trước, gần trên chiếc bục thềm kia, người mà cô sẽ lấy làm chồng và giao cả tấm thân này – Minh Vũ – đang đứng khoác tay ra phía sau trong bộ vest đen lịch lãm. Mái tóc đen bay lòa xòa trong gió. Xung quanh Đông Nhi giờ đây có hàng trăm con mắt đang nhìn cô, cùng những lời khen xuýt xoa trước vẻ đẹp của ngọc nữ.

Đôi mắt màu hổ phách hướng ánh nhìn về phía Đông Nhi khi nhận ra cô đang từ từ tiến về phía anh. Vợ anh… đẹp thật!! Khoảng cách của cả hai đang dần được rút ngắn bởi bước chân của Đông Nhi. Vậy liệu, tình cảm của hai sẽ được rút ngắn như thế này không? Minh Vũ mỉm cười nhìn cô vợ ngốc nghếch đang rặng cười. Nhẹ lắm nhưng khi Đông Nhi bắt gặp nụ cười ấy, cô cảm thấy an tâm và bớt hồi hộp đi một chút.

Cuối cùng thì cô cũng đến bên anh…

Hàn lão gia gỡ tay Đông Nhi ra khỏi tay mình nhưng sau đó lại nắm chặt lấy. Đôi mắt dần nhòe đi khi nhìn cô con gái lộng lẫy trong chiếc váy cưới màu trắng tinh khôi.

Ông cuối người, đặt một nụ hôn lên gò má đang ửng hồng của Đông Nhi, sau đó đặt bàn tay cô lên tay Minh Vũ. Kể từ bây giờ, Hàn lão gia đã chính thức giao con gái cho nhà chồng. Ông đưa mắt nhìn Đông Nhi lần nữa rồi rời về chỗ ngồi của mình.

Minh Vũ đón lấy tay Đông Nhi, từ từ kéo cô lên đứng trên bậc thềm. Mặc dù cô đã mang giày cao gót, nhưng vẫn còn thấp hơn anh. Đông Nhi ngước mặt nhìn Minh Vũ cũng là lúc bắt gặp ánh mắt màu hổ phách đang dịu dàng nhìn cô, nhưng vẫn còn phảng phất một chút lạnh của một loài hổ báo.

”Đoàng!!”

Sau cái âm thanh vang trời đó, tất cả khách mời đều trở nên hỗn loạn. Không ai ngu ngốc tới nỗi không biết thứ âm thanh khủng khiếp đó là gì. Phải, là súng!

Minh Vũ kéo Đông Nhi về phía mình rồi ôm chặt lấy. Anh biết chắc, thể nào thằng căm thù anh nhất cũng tìm đến đây gây rối. Mặc dù Minh Vũ đã có cho bảo vệ canh gác, nhưng ít lắm. Khách mời hoảng loạn lo kiếm đường chạy thoát. Chỉ còn lại một số người thân thiết. Điển hình là Hàn lão gia đang lo sốt vó lên. Ngày gì đây? Sao lại có tiếng súng trong đám cưới của con gái ông? Đông Nhi khiếp sợ đến mức run lên, ôm chặt lấy Minh Vũ.

- Khốn khiếp!!! Biến hết cho tao, không có đám cưới đám ciếc gì hết!!!

Tiếng nói khàn đến dễ sợ, làm cho người ta khiếp lên rồi nổi cả da gà da vịt. Sau nó là liên tiếp những phát súng được hắn chĩa lên trời.

- Minh Vũ! Mày hay lắm, tao sẽ cho mày xuống chầu trời cùng với vợ mày!! – Thằng côn đồ ấy từ từ tiến về phía Minh Vũ đang đứng, nòi súng vẫn đang hướng về anh. Minh Vũ bắt gặp ánh mắt thằng ấy đang nhìn Đông Nhi chằm chằm thì nhanh chóng kéo cô ra phía sau lưng mình. Bờ vai cùng tấm lưng rộng của Minh Vũ che gần hết thân hình bé nhỏ của Đông Nhi – … Vợ mày… đẹp lắm! Tao sẽ cho mày chết trước, từ từ đưa vợ mày theo sau nhé!!

- Mẹ kiếp!! Tao không cho phép mày đụng đến đồ của tao!! – Minh Vũ nhướn mày, đôi đồng tử có màu của một loài hổ báo hung dữ ánh lên ánh nhìn rợn gáy, anh rít lên với thanh âm không thể nào lẩn đi đâu được – thanh âm của quỷ. Minh Vũ bây giờ chẳng khác gì một con quỷ thật sự. Anh… không còn là anh nữa.

- Dù sao thì mày cũng thua. Vì trong tay mày có gì?? Chỉ là một con vợ vô dụng!! – Tên côn đồ ấy lên tiếng với cái giọng khàn đặc rồi cười một tràn khả ố chế nhạo Đông Nhi.

…. Vô… vô dụng sao???

- Thiếu gia!!! – Tên cận vệ của Minh Vũ cất tiếng gọi. Sau tiếng gọi ấy, anh ném cho Minh Vũ một khẩu súng lục.

“Đoằng!!”

Máu…

…. máu đỏ chóe túa ra từ ngực trái. Chảy dài xuống…

Hắn khụy xuống, một tay ôm ngực. Không quên ném cho Minh Vũ một ánh nhìn oán hận trước khi hắn ngã bịch xuống lối đi đầy cánh hoa trắng. Máu chảy tràn lan ra, khiến cả một vùng đỏ hoe.

Đông

Nhi cô đã chịu quá nhiều cú sốc. Nay cô chứng kiến một loạt sự việc hãi hùng trong ngày trọng đại của đời cô. Lần đầu tiên cô thấy Minh Vũ cầm súng bắn người khác và cô thấy máu. Cô hiểu, công việc cầm đầu một tổ chức Mafia là phải như thế. Mạnh thắng, yếu thua. Đó là quy luật không thể chối bỏ trong cái thế giới ngầm này. Nhưng cô vẫn không sao chịu nổi. Đông Nhi cố gắng bám níu vào lưng áo của Minh Vũ nhưng cô đã kiệt sức. Cô… hết sức chịu đựng rồi!!

Đông Nhi ngất đi. Minh Vũ đã nhanh tay đỡ lấy cô trước khi cô ngã xuống đất….

Chap 7: Vợ tôi!

Sau khi bị ngất. Một chuỗi sự việc sau đó Đông Nhi không còn nhớ nữa. Cô chỉ nhớ mình bị sốt và mê man suốt mấy ngày liền. Đám cưới bị hoãn lại khi mà cha sứ còn chưa tuyên bố rằng Đông Nhi và Minh Vũ đã chính thức thành vợ chồng. Trong cơn mê sảng, Đông Nhi liên tục gọi tên Minh Vũ và nắm chặt lấy tay anh, khiến anh không thể rời bước đi đâu được. Không chỉ có một mình Đông Nhi, Hàn lão gia cũng lên huyết áp cao phải đưa vào bệnh viện điều trị, sau đó được đưa về nhà dưỡng bệnh.

Cái thời gian đó đối với Minh Vũ là dài đăng đẵng. Đông Nhi thì vẫn còn sốt cao miên man. Anh sốt ruột đưa đôi mắt màu hổ phách nhìn Đông Nhi. Đâu rồi cái con bé lúc nào cũng cười, lúc nào cũng lăng xăng chạy khắp nơi? Lấy Đông Nhi làm vợ, liệu là đúng hay sai? Minh Vũ thật sự không muốn tâm hồn non nớt của Đông Nhi bị vấy bẩn bởi máu. Anh muốn cô lúc nào cũng nở nụ cười trên môi. Như vậy là quá đủ với anh rồi…

Minh Vũ ngồi trên giường, bên cạnh nơi Đông Nhi đang nằm. Tấm khăn nhỏ được chính Minh Vũ liên tục vắt nước lạnh rồi thường xuyên đắp lên trán Đông Nhi. Cơn sốt có dấu hiệu giảm bớt. Lúc ấy anh mới thở phào nhẹ nhõm. Chợt anh cảm thấy vạt áo mình động đậy, thì ra Đông Nhi đang nắm lấy vạt áo anh giật giật. Đôi mắt to tròn nhìn anh, khẽ thì thào với cái cổ họng lâu ngày không hoạt động:

- Minh… Minh Vũ…. đám cưới….

- Đám cưới hủy rồi… Em ngủ thêm đi… – Minh Vũ từ từ gỡ tay Đông Nhi ra khỏi vạt áo mình, rồi nắm chặt lấy bàn tay nóng hổi ấy. Mỉm cười trấn an với Đông Nhi, anh biết cảm giác của cô bây giờ. Đời người chỉ có một đám cưới, nhất là với con gái nó rất quan trọng, thế mà nó cũng không được trọn vẹn.

- Nhưng em…

- Yên tâm đi, em vẫn là vợ của anh…

Khẽ cuối người xuống gần Đông Nhi, Minh Vũ đặt một nụ hôn thật

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT