|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
sâu lên chiếc trán còn hơi nóng của Đông Nhi. Anh cảm thấy hối hận vì đã không bảo vệ được Đông Nhi. Lẽ nào, bảo vệ một người con gái anh yêu khó đến vậy sao? Nhưng, nếu như có ai đó bảo anh từ bỏ Đông Nhi để cô ấy được hạnh phúc, thì quả thật… Minh Vũ anh không làm được. Không phải anh ích kỷ, mà chỉ là, rời xa Đông Nhi, anh sợ mình sẽ không chịu nổi.
- Xin lỗi… vì đã không bảo vệ được em! – Rời đôi môi khỏi chiếc trán âm ấm ấy. Minh Vũ quay mặt bước đi nhanh chóng ra khỏi phòng. Để lại cho Đông Nhi một đống thắc mắc và vô số các tư vị khác.
Đưa tay đóng nhẹ cánh cửa gỗ nặng trịch, tay kia của Minh Vũ đồng thời rút chiếc Iphone trong túi quần ra, lướt lướt nhẹ trên màn hình cảm ứng. Sau đó nhấn phím gọi:
- Tìm thằng cầm đầu ấy cho tôi!
- Anh định làm gì? – Không biết từ bao giờ Đông Nhi đã theo chân Minh Vũ bước ra ngoài. Cô khẽ khàng lên tiếng khiến Minh Vũ giật mình quay đầu lại. Trông cô đã khỏe hơn rất nhiều, gương mặt không còn trắng bệch như mấy ngày trước nữa mà thay vào đó là một màu trắng hồng không tì vết.
- Không phải việc của em… – Minh Vũ cất điện thoại lại vào trong túi. Đưa tay đẩy cánh cửa phòng, hất mặt về phía nó. Giọng nói lạng vang lên mang tích chất ra lệnh nhiều hơn – …. Mau về phòng đi!
- Làm ơn cho em biết… Em không muốn làm kẻ vô dụng! – Đông Nhi nắm chặt cánh tay rắn chắc của Minh Vũ. Cô cuối gằm mặt nhằm che dấu đi mấy giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Đông Nhi không muốn Minh Vũ nhìn thấy cô rơi nước mắt. Trông cô chẳng khác gì một kẻ thảm bại.
… Vô dụng ư?
Đông Nhi… thấm thía lời nói của tên hôm trước sao? Gương mặt Minh Vũ thoáng có chút có vẻ ngạc nhiên nhưng nhanh sau đó lại trở về ”trạng thái” lạnh vốn có của mình. Anh có hơi tức giận khi nghe chính Đông Nhi nói ra câu nói ấy. Gì mà vô dụng chứ? Minh Vũ tiến nhanh đến gần Đông Nhi, lấy hai tay chống vào tường, tạo thành một ”nhà tù” khép kính nhốt Đông Nhi bên trong.
Mặt áp mặt.
Đông Nhi cảm nhận được hơi thở có mùi bạc hà của Minh Vũ cứ từ từ chạm nhè nhẹ vào da mặt cô. Minh Vũ cuối người thấp hơn, anh đưa môi mình chạm nhẹ vành tai Đông Nhi khiến mặt cô đỏ bừng. Thì thào vào tai cô như rót mật nhưng lại khiến người ta rợn cả người với thanh âm trầm đáng sợ ấy. Đông Nhi biết, Minh Vũ đang đe dọa cô:
- Anh cấm em nói như thế một lần nữa! Nên nhớ em là vợ anh chứ không phải là kẻ vô dụng, nghe rõ chưa! Bây giờ thì trở về phòng trước khi anh làm điều gì đó với em!! – Vừa nói, Minh Vũ vừa dùng môi mình lả lướt trên vành tai Đông Nhi khiến các sợi lông nhạy cảm như muốn dựng đứng lên. Sau đó anh buông cô ấy ra, cho tay vào túi quần, đôi mắt màu hổ phách kiên quyết nhìn Đông Nhi, chờ đợi cô bước về phòng.
Nhăn mặt khó chịu, Đông Nghi cắn nhẹ đôi môi có màu cánh hoa đào. Tim cô vẫn còn đập thình thịch. Ngọ nguậy mấy ngón tay, bứt rứt không muốn đi. Nhưng sau đó cũng ngậm ngùi ôm cả đống ấm ức trở về phòng. Cánh cửa gỗ tội nghiệp bị Đông Nhi sử dụng để dằn mặt Minh Vũ, dùng hết sức còn sót lại trong người, cô đóng cánh cửa thật mạnh đến mức người làm dưới nhà phải giật thót người. Còn Minh Vũ chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm trước cô vợ bướng bỉnh này.
***
- Thiếu gia! Đằng phu nhân… đang ở dưới nhà ạ!
Minh Vũ ngồi trong phòng làm việc, lật xem lại mấy tập hồ sơ trên chiếc bàn. Nghe người giúp việc gọi, đôi tay anh chợt khựng lại khi nghe đến hai từ: “phu nhân”.
Mẹ anh… đang ở bên Anh Quốc mà? Sao bà ta lại về lúc này?
Thắc mắc trong đầu để sau, Minh Vũ dẹp đống giấy tờ sang một bên, đứng dậy bước ra khỏi phòng. Trong lòng bất an, chắc chắn là có chuyện chẳng lành sắp đến với anh nữa rồi.
- Minh Vũ! Trông con chẳng khác gì cả, vẫn như xưa! – Người phụ nữ cỡ tuổi trung niên ngước nhìn khi thấy Minh Vũ đang trên mấy bậc cầu thang đi xuống. Có chút vui mừng khi thấy cậu con trai của bà giờ đây rất chững chạc. Nhưng… làm sao không chững chạc cho được khi mà cái thế giới phức tạp ấy đã dạy cho Minh Vũ rất nhiều thứ. Đau đớn có, tuyệt vọng có,… chỉ có điều, Minh Vũ anh chưa biết thế nào gọi là “hạnh phúc”.
Minh Vũ ngồi vào ghế sofa – đối diện với mẹ anh. Gương mặt hời hợt, chẳng có gì gọi là sung sướng khi người mẹ xa nhà lâu ngày nay trở về. Vì anh đã quá quen với cuộc sống không – có – mẹ rồi. Đừng trách Minh Vũ anh bất hiếu. Vì ngày xưa, chính bà đã bỏ anh mà đi không nuối tiếc khi anh còn rất nhỏ. Và khi anh lớn khôn, bà ấy quay trở lại mong muốn anh tha thứ? Anh khinh…
- Còn bà thì sao? Sao lại về đây lúc này?
- Ta… muốn tìm vợ cho con!
- Bà đang nghĩ gì thế? Bà nghĩ bà có đủ tư cách sao? – Đôi mắt màu hổ phách của Minh Vũ rực lên nhìn Đằng phu nhân. Anh với tay rót tách trà, rồi ngả người ra sau ghế. Mân mê tách trà nóng bốc khói trong tay, Minh Vũ chẳng thèm đưa mắt nhìn mẹ mình mà cất tiếng với cái khuôn giọng lạnh ngắt – Vả lại, tôi đã có vợ rồi!
Vừa lúc đó Đông Nhi cũng từ trên cầu thang bước xuống. Vừa kịp nghe cuộc đối thoại vừa rồi. Đôi mắt hướng về phía người đàn bà sang trọng, quý phái đang ngồi đó. Cô bắt gặp ánh mắt màu hổ phách của Đằng phu nhân. Y hệt như đôi mắt của Minh Vũ nhưng không lạnh bằng anh ấy, đôi mắt của Đằng phu nhân có một chút gì đó ma mị, huyền bí.
- Đúng lúc lắm Đông Nhi! – Đông Nhi cô chẳng biết Minh Vũ có đang khen hay đang trách cô, nhưng nghe chẳng giống gì là khen cả. Minh Vũ quay sang Đằng phu nhân, nhếch môi thành một đường cong hoàn hảo, nụ cười chắc chắn xuất hiện – Sẵn tiện, tôi nói luôn, đây là Đông Nhi… là vợ tôi!
- Con chọn con bé này làm vợ sao?? – Đằng phu nhân sau khi lướt nhìn Đông Nhi từ đầu tới chân dò xét, bà quay ngoắc sang Minh Vũ. Đôi mày kiêu kì nhíu lại tỏ ý không vừa lòng – Không hợp với con chút nào cả!
- Không phải chuyện của bà! Về đi, tôi cần nghỉ ngơi! – Minh Vũ cất giọng thờ ơ đến mức tàn nhẫn, đặt lại tách trà lên bàn, rồi đứng dậy. Anh đi về phía Đông Nhi, vòng cánh tay mạnh mẽ ôm eo cô nhằm đẩy cô đi lên phòng. Đông Nhi hoàn toàn bị động, bước chân vội vã theo Minh Vũ, nếu không cô có thể bị té đập mặt vì sức đẩy của anh. Nhưng Đông Nhi vẫn ngoái đầu lại nhìn Đằng phu nhân đang tức tối trước thái độ của Minh Vũ.
Chap 8: New school.
- Nè, đau tôi!!! Thả ra đi, tôi tự đi được!!! – Đông Nhi uốn éo, dùng hết sức kéo cánh tay Minh Vũ ra khỏi eo mình. Cánh tay càng lúc càng siết chặt hơn, cứ như muốn bóp nát cái bụng của Đông Nhi vậy.
Minh Vũ không màng quan tâm. Anh bước đi nhanh trên hành lang dẫn tới phòng mình. Bước chân vội vã đã đứng trước cửa phòng. Minh Vũ hơi cuối người rồi nhấc bổng Đông Nhi lên vai mình như vác bao cát. Đông Nhi nhỏ con lại nhẹ kí, nên việc vác cái ”bao cát” này trên vai chẳng hề hấn gì tới anh.
Máu ở toàn thân bắt đầu dồn về phía não khiến mặt Đông Nhi đỏ bừng. Cô vùng vẫy, thậm chí đấm thùm thụp vào lưng Minh Vũ nhưng anh không phản ứng hay cáu gắt gì. Chỉ im lặng vác cô vào phòng và đóng cánh cửa gỗ lại. Cái đầu chúi xuống đất cứ đung đưa qua lại theo từng nhịp chân của Minh Vũ, đã thế anh còn ném cô xuống giường. Cái đầu bưng bưng do đệm lò xo khiến cô hơi choáng. Nhưng sự việc sau đó lại càng khiến cô choáng hơn…
Gì… gì thế này??
Minh Vũ nắm hai cánh tay Đông Nhi ghì chặt xuống giường. Người anh như sắp sửa đè lên người cô vậy. Anh đặt một nụ hôn thật sâu lên môi của Đông Nhi, khiến chủ nhân của đôi môi màu cánh hoa đào ấy đờ ra. Đông Nhi muốn làm gì đó để đẩy Minh Vũ ra nhưng cả người cô đều bị kiềm chặt với cái sức của Minh Vũ. Sau nụ hôn sâu đó, anh chuyển dần về vùng tai lả lướt. Nó khiến mặt Đông Nhi ửng đỏ lên, nóng ran.
- Minh Vũ, anh… anh muốn làm gì??
Khựng lại trên chiếc cổ trắng muốt của Đông Nhi, Minh Vũ ngước mặt nhìn vợ mình, đôi mắt màu hổ phách như một loài hổ báo đang đói và muốn vồ thịt con mồi ngay lập tức. Thanh âm cất lên, nhỏ và nhẹ nhàng, rất dễ nghe nhưng sao Đông Nhi cô nghe như sét đánh giữa trời quang:
- Anh muốn có con!!
- Không, không được!!! Tôi… tôi còn đang đi học, anh quên rồi sao?? – Một lý do hết sức chính đáng để có thể ngăn chặn hành động của Minh Vũ, nhưng nó lại khiến cô ứa nước mắt. Đôi mắt to tròn sau rèm mi dài đỏ hoe, như phủ một lớp sương sớm khiến mọi thứ trước mắt cô dần nhòe đi.
Đúng, là Đông Nhi cô đã rất yêu Minh Vũ. Nhiều lắm, nhưng cô lại càng không muốn cái tương lai sáng lạng phía trước cô mù mịt đi. Và càng không muốn cô bị trói buộc trong cái bụng bầu ngay lúc này. Huống chi, cuộc hôn nhân giữa cô và Minh Vũ đâu phải xuất phát bằng hai trái tim yêu nhau thật sự. Giọt nước mắt từ khóe mắt chảy ra, lăn dài xuống thái dương và cuối cùng là đáp nhẹ nhàng xuống đệm giường. Trách thay cho cái số phận của cô thật trớ trêu…
Đôi mắt màu hổ phách chằm chằm nhìn Đông Nhi vẻ xót xa khi thấy giọt nước mắt đang lăn dài. Anh đang làm gì để khiến cho Đông Nhi rơi nước mắt thế này? Minh Vũ bất lực buông thõng hai tay đang siết chặt tay Đông Nhi, anh nằm xuống ngay bên cạnh cô, gác tay lên trán như ông cụ non, đăm chiêu nhìn trân trân lên trần nhà. Nhanh sau đó lại luồn tay ôm Đông Nhi vào lòng, ôm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




