watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 29634 Lượt

chặt như sợ cô sẽ tan biến mất giữa đám không khí này và biến mất khỏi vòng tay anh.

- Mẹ anh… chắc chắn sẽ không chấp nhận em! Anh phải làm gì bây giờ?

Bị Minh Vũ siết chặt đến khó chịu, nhưng Đông Nhi vẫn nằm im. Vì cô biết, có vùng vẫy thế nào đi nữa cũng không thoát khỏi cánh tay rắn chắc mà không kém phần ấm áp này. Cảm nhận được nơi lòng ngực và hơi thở đều đều của Minh Vũ, cùng trái tim đang đập loạn xạ. Là anh đang bối rối hay anh đang sợ sệt. Nếu đúng như thế thì đây không phải là Minh Vũ mà cô từng biết. Một Minh Vũ lạnh lùng, ngạo mạn, bất cần và không sợ trời không sợ đất mới là chồng cô. Chồng cô không sợ sệt như thế này.

Có lẽ Đông Nhi hiểu được phần nào đó với Minh Vũ. Cũng giống như cô lúc còn nhỏ, mỗi lần cô không ngoan, Hàn lão gia lại dọa sẽ lấy hết kẹo của cô. Nên dù muốn dù không, cô vẫn phải ngốn nghiến hết đống kẹo để không còn gì cho Hàn lão gia lấy mất. Minh Vũ bây giờ cũng thế. Sinh con để Đằng phu nhân không ngăn cấm hay cản trở cả hai, liệu như vậy có ổn không?

***

Mặt trời ló dạng, len lỏi qua tấm kính có chiếc rèm to ngăn cách. Ánh nắng ấm áp buổi sớm làm ấm cả căn phòng có tông màu lạnh, y hệt như chủ nhân của nó. Hôm này là ngày Đông Nhi cùng Minh Vũ đến trường học, thảo nào hôm nay trời đẹp đến như thế. Ngôi trường mà Minh Vũ chọn cho Đông Nhi cũng là trường anh đang theo học.

Ngôi trường tổng hợp chuyên từ bậc Tiểu học cho đến Đại học, và chỉ có con nhà danh giá mới lọt được vào ngôi trường mà ai cũng muốn vào này. Dù có lọt được đầu vào nhưng thuộc về mặt gia cảnh thấp kém, ban giám hiệu trường cũng không đồng ý. Bởi thế những ai được vào học trong ngôi trường có cơ sở vật chất tốt và trình độ dạy học của các giáo viên thuộc hàng bậc nhất này, đều là cả một vinh dự cho bản thân, gia đình và có thể là cả dòng họ.

Đồng phục trường cũng là cả một vấn đề để dân tình người ta bán tán bởi độ đẹp mắt, sang trọng. Từ bậc Tiểu học đến Đại học đều có chung một mẫu đồng phục giống nhau. Các bạn nữ trở nên dịu dàng, duyên dáng nhưng cũng không kém phần cá tính trong chiếc áo sơ mi ngắn tay kết hợp chiếc váy ngắn màu xám. Còn các nam sinh chững chạc, khỏe khoắn với chiếc áo sơ mi phối hợp cùng quần dài trẻ trung, xì teen và áo vest đen. Ngoài ra, mỗi bộ trang phục còn đi kèm “phụ kiện” là chiếc cà vạt màu đỏ nổi bật và vô cùng dễ thương.

Trường được xây dựng theo kiểu Tây phương, nên chế độ học cũng ”thoáng” hơn. Ngôi trường rộng, có hai cổng ở trước và sau. Sân bóng đá và khu thể dục rộng rãi. Và có lẽ, điều mà mọi học sinh đã và đang học ở trường thích thú nhất chính là vườn hoa hồng được các lớp thay phiên nhau chăm sóc ở phía sau trường.

- Nhanh lên!! Trễ là anh bỏ lại đấy!! – Minh Vũ vừa nói vừa thắt chiếc cà vạt màu đỏ trên cổ. Đôi mắt cứ chốc chốc lại nhìn về phía Đông Nhi. Cô vợ của anh đang lề mề bước xuống khỏi chiếc giường, rồi lề mề mở tủ quần áo lấy bộ đồng phục, tiếp tục lề mề lết xác vào phòng tắm thay đồ.

Đúng 10 phút sau, Đông Nhi mới từ phòng tắm đi ra. Cái váy đồng phục ngắn khoe cặp chân thon của cô. Mái tóc màu hạt dẻ xõa dài óng ả. Ngắm mình trong gương một lần nữa, Đông Nhi mới bước xuống nhà. Minh Vũ đã đợi cô sẵn ngoài cổng. Anh vẫn đứng chống hai khủy tay vào chiếc BMW màu đen bóng lượn đợi Đông Nhi đến mức muốn dài cả cổ. Nghe tiếng bước chân của Đông Nhi, anh mới quay lại, gương mặt tỏ ý không vừa lòng, anh nhíu mày:

- Đúng là đồ đàn bà!! – Lầm bầm trách móc cô vợ, nhưng Minh Vũ vẫn lịch sự mở cửa xe chờ cho cô vào. Yêu vợ đến thế cơ đấy!!

- Tôi vẫn còn con gái!! – Đông Nhi trước khi bước xe, không quên lườm Minh Vũ một cái thật gắt muốn rớt hai con mắt. Phán một câu rồi đánh thật mạnh vào bụng Minh Vũ – chỗ duy nhất không có xương nên rất dễ bị đau. Sau đó nhanh chóng hí hửng leo lên xe sau khi trả được mối thù.

- Giỏi lắm bà xã…… – Minh Vũ nhăn mặt ôm bụng. Chẳng biết hàm ý của câu nói ấy là khen hay chê nhưng ánh mắt màu hổ phách khiến Đông Nhi khẽ rùng mình, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng giống như khi cô xem phim ma rùng rợn đến nổi cả da gà lỏm chỏm. Minh Vũ chậc lưỡi, biết thế không thèm chọc ghẹo cô vợ láo toét này. Những người khác mà biết được anh đường đường là một thiếu gia của tổ chức Mafia P&R, mà mới sáng sớm đã bị vợ đánh thế này thì còn gì là mặt mũi cho anh nữa.

Chiếc BMW đỗ trước cổng trường. Chỉ là chiếc cổng thôi đã thấy đồ sộ, huống chi là bên trong. Minh Vũ nhanh chân bước xuống xe, mở cửa cho Đông Nhi. Cô vừa đặt chân xuống, cảm thấy mình giống hệt như là minh tinh khi biết bao ánh mắt đang đổ dồn về cô vẻ tò mò cùng các lời bàn tán xôn xao.

- Minh Vũ đi học lại rồi à?

- Cô gái ấy là ai thế nhỉ?

- Thiếu gia của tổ chức Mafia đấy, dắt thêm con bé nào thế?

Minh Vũ khó chịu, nhíu mày ném cho bọn học sinh nhiều chuyện tụ năm tụ bảy một cái nhìn đến sắt đá cũng tan tành chứ đừng nói chi đến con người. Tất cả lập tức giải tán, anh cho một tay vào túi quần, tay còn lại khoác vai Đông Nhi lôi đi. Vẫn cái vẻ chẳng lẫn đi đâu được: lạnh lùng, ngạo mạn. Đông Nhi theo phản xạ líu nghíu bước theo Minh Vũ, ngước nhìn anh mỉm cười hài lòng. Đây mới là chồng cô.

- Nhìn đủ chưa? – Bất ngờ Minh Vũ lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Anh vẫn bước đi đều, nói mà không nhìn Đông Nhi. Giọng nói ấy làm Đông Nhi giật mình mém vấp té. Cô đỏ mặt rồi cuối gằm xuống ngượng ngùng. Nó khiến Minh Vũ phải cuối nhìn cô nở nụ cười, một nụ cười nửa miệng đẹp hoàn hảo.

Đi tận lên trên tầng ba. Sắp tới khúc ngoặc, Đông Nhi thấy thấp thoáng cái bảng nhỏ có ghi: “12A1″. Cô có nghe Minh Vũ nói đó là lớp cô. Nhanh tay nhanh chân gạt phắc tay Minh Vũ ra khỏi vai mình, toan chạy đi thì…

”Bốp”…

Đông Nhi đụng phải một tên ”khổng lồ” nào đó. Nói khổng lồ thế thôi, thật ra hắn chỉ hơi đô con và cao lớn, góp phần cho trí tưởng tượng của Đông Nhi bay cao bay xa. Trời đất như đảo lộn, Đông Nhi tiếp đất một cách chẳng nhẹ nhàng gì cho mấy. Ê hết cả mông.

- Đi đứng kiểu gì thế hả??? – Tên con trai lớn giọng quát, hắn cũng té bật ngửa, đang ngồi chễm chệ dưới đất và cũng đang rất tức giận sau cú ngã hết sức vô duyên. Trong khi Đông Nhi vẫn còn ngồi bệch dưới đất, hắn nhanh chóng đứng dậy, phủi phủi cái quần. – Mắt để dưới chân hả?? Hay bị mù??!!

- Nè, anh kia!! Anh có phải là con trai không vậy?? Cón gái té mà không biết đỡ dùm à?? – Đông Nhi chẳng thèm đứng dậy, ngước mặt nhìn thằng con trai bất lịch sự. Đôi lông mày tuyệt đẹp nhíu lại, đôi mắt là cả một sự tức giận. Con trai gì mà chẳng ga lăng. Chẳng bù cho Minh Vũ – chồng cô.

- Cô muốn chết à??? – Vừa nói thằng con trai ấy vừa mạnh bạo kéo Đông Nhi lên, tay còn lại giơ nấm đấm như muốn đánh Đông Nhi. Mặc dù cánh tay bị đỏ lên đau điếng nhưng Đông Nhi nhắm tịt đôi mắt, chuẩn bị tinh thần để ăn cú đấm của tên hung hăn kia.
– Tránh xa cô ấy ra!! – Minh Vũ lên tiếng, anh cho hai tay vào túi quần, nheo đôi mắt màu hổ phách nhìn tên con trai ấy cứ như hắn chẳng bằng con một con muỗi vo ve xung quanh anh. Tiến đến gần, Minh Vũ hất mặt, thanh âm trầm xuống lạnh ngắt – Người muốn chết là cậu đấy, Khánh Đăng!

- Minh Vũ…. – Buông mạnh cánh tay Đông Nhi ra, Khánh Đăng nhếch môi khinh khi nhìn cô sau đó quay sang nhìn Minh Vũ – … từ trước tới giờ cậu chưa từng bệnh vực cô gái nào mà, sao bây giờ lại thay đổi như thế?

- Đông Nhi, qua đây… – Chưa trả lời câu hỏi của Khánh Đăng vội, Minh Vũ dang cánh tay để chờ đợi Đông Nhi xà vào lòng mình. Đông Nhi cô có chút vui mừng khi thấy Minh Vũ, bước chân vội vã chạy về phía anh. Bàn tay cô nắm lấy vạt áo vest của Minh Vũ sợ sệt, sau đó đưa đôi mắt to nhìn kỹ lại tên láo cá. Sau khi chắc chắn Đông Nhi đã trong vòng tay mình, Minh Vũ ngước nhìn Khánh Đăng, đôi môi nhếch lên ma mị – Thì đã sao? Cậu có ý kiến gì à?

- Hừm… cô ta trông đẹp đấy! Giữ gìn cẩn thận một chút! – Khánh Đăng tiếp tục nở nụ cười khinh bị ném về Đông Nhi. Sau đó bước đi về phía đối diện với Minh Vũ, không quên nhắn lại – … À, đừng để cô ả chạy lung tung nữa nhé! Phiền chết được!

Và…

… ngày đầu tiên đi học ở trường mới của Đông Nhi là như thế đấy. Nhưng dường như, cô đủ thông minh để nhận ra rằng giữa Khánh Đăng và Minh Vũ có ân oán gì đó. Chỉ là đôi ba câu nói xỉa xói nhau, nhưng cô biết, Khánh Đăng cực ghét Minh Vũ và tất nhiên, chồng cô cũng thế.

- Vào lớp đi! Trưa anh sang lớp em! – Minh Vũ với cái khuôn giọng còn phảng phất chút lành lạnh khi nãy lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Đông Nhi từ từ thả vạt áo Minh Vũ ra, đón lấy cái ba lô màu xanh của mình từ tay Minh Vũ. Sau đó bước về lớp, không quên ngoái lại nhìn anh…Đến đây nào vợ ngốc – phần 3

Chap 9: ”Anh sẽ bảo vệ cho em!!”

- Em là Hàn Đông Nhi? – Cô giáo trẻ đứng trên bục giảng hướng mắt về phía Đông Nhi khẽ cười. Sau đó cô chỉ về chiếc bàn trống phía cuối lớp, cất giọng – Đó là chỗ của em, mau về chỗ đi!

Rốt cuộc thì cả buổi học hôm đó, trong đầu Đông Nhi không có lấy một chữ. Trong khi, trong

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT