|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
cô bước ra Thanh Sang đã choáng ngợp, lần đầu tiên anh để ý phải công nhận cô nhỏ rất đẹp, chiếc áo cưới nổi bật như tô điểm thêm nét đẹp trẻ trung, cô không gai góc, chanh chua như mọi ngày. Người con gái đứng trước mặt anh bây giờ mang nét đẹp dịu dàng, đầy nữ tính và rất đáng yêu. Anh bọc lộ ánh mắt say mê một cách lộ liễu làm cô phải cụp mi thẹn thùng. Cô nhận ra hôm nay Thanh Sang rất đẹp trai, anh lịch sự trong bộ vest trắng, gương mặt cương nghị với đôi mắt hút hồn chứ không phải đôi mắt đáng ghét hay trừng mắt nhìn cô.
Ai cũng vui vẻ, chỉ trừ cô dâu và chú rễ. Trong lúc mời rượu, đến bàn nhóm bạn của Thanh Sang thì Đức Trí reo lên:
– Chú rễ hôn cô dâu đi !
Câu nói vừa dứt thì mọi người đồng tình:
– Hôn đi ! Hôn đi!
Cô dâu lúng túng còn chú rể thì nhăn nhó. Trước áp lực của nhóm bạn, anh cuối xuống nói khẽ với Ngọc Như:
– Cô thấy đó, tôi không còn sự lựa chọn.
Nói rồi anh cuối xuống hôn lên môi cô. Định bụng là hôn phớt qua thôi nhưng khi hai cánh môi chạm vào nhau thì như có sức hút kỳ lạ, bờ môi tham lam của anh đang khóa chặt môi cô, nụ hôn cứ kéo dài mãi , nếu không có những tiếng cười ồn ào:
– Coi chừng cô dâu ngạt thở đó chủ rể ơi !
Đến lúc này thì cả hai mới kịp hoàn hồn lại, anh rời đôi môi kia đầy luyến tiếc. Còn Ngọc Như thì thẹn đỏ mặt, thế là nụ hôn đầu của mình lại dành cho hắn, thật là…
Khi quan khách về hết, trong phòng khách chỉ còn lại người nhà. Ngọc Như ngượng ngùng nhìn mọi người. Bà Lan nắm tay bà Phương:
– Cậu hãy dạy dỗ, yêu thương con bé như con cậu nhé. Mình nhờ cậu đó.
Bà Phương cười hiền:
– Lan đừng lo, cháu nó ngoan lắm.
Bịn rịn mãi cũng đến lúc chia tay, Trông Ân bước đến dặn dò.
– Ngoan nha nhóc ! Tôi gởi nó cho cậu đó, nó mà buồn cậu liệu hồn đấy!
Thanh Sang tươi cười vỗ vai anh:
– Yên tâm đi ! Mình sẽ là người
chồng tốt cho cậu xem.
– “Anh hai”, dượng ba à!
Mọi người bật cười, lúc này Thanh Sang cũng khá say, anh bị ép uống khá nhiều rượu. Về đến phòng riêng, Ngọc Như thoáng ngợp trước hình ảnh khá sang trọng, tràn ngập màu hồng, màu cô rất thích. Đang suy nghĩ mong lung, thì cô nghe tiếng Thanh Sang:
– Cô đi tắm đi.
– Ừ, vậy tôi tắm trước.
Làn nước mát làm cô thấy thoải mái phần nào. Cô bước ra trong bộ đồ ngủ bằng voan thật quyến rũ. Thanh Sang nhìn cô không chớp mắt như đang chiêm ngưỡng nét đẹp của Ngọc Như. Bắt gặp anh dùng ánh mắt như muốn thiêu đốt mình cô mím môi:
– Làm gì nhìn tôi dữ vậy?
– Mắt tôi, tôi nhìn kệ tôi.
– Anh nhìn chỗ khác đi, đừng nhìn tôi.
– Lạ chưa, cô cũng biết mắt cỡ hả?
Ngọc Như trừng mắt định sấn tới nhưng chợt nhớ chiếc áo ngủ phong phanh của mình, cô liếc anh muốn rớt con mắt. Vòng tay trước ngực, Ngọc Như làm tỉnh ngồi xuống giường vớ lấy chiếc gối ôm trước ngực để cho bớt khoảng trống của đôi vai trần và đôi gò ngực lồ lộ dưới làn áo mỏng mà cô quên mặt áo khoác khi bước ra ngoài.
Ngọc Như rủa thầm trong bụng. Ôi! xấu hổ chết đi được hắn làm gì mà cười tủm tỉm hoài vậy chứ ! Đồ… cơ hội mà. Nghĩ đến đây cô thấy tức và ngượng ngùng khi nghĩ đến việc mình gặp cảnh khó xử thế này. Đúng là tự mình làm cho mình dở khóc, dở cười mà.
– Nè ! Từng đi du học mà chẳng chút tự tin khi ở chung phòng riêng với một người đàn ông lại đỏ mặt tía tai đến thế à?.
Đang rơi vào thế bị động, Ngọc Như đã im lặng vậy mà Thanh Sang vẫn không tha. Cái giọng chậm chọc của anh làm cô tức nghen, mím môi lại, ánh mắt Ngọc Như nhìn anh có lửa. Cô lừ mắt mắn mỏ:
– Bộ ai đi du học cũng tự nhiên trong phòng riêng à? Tôi còn phải xem người ở chung với mình là ai nửa kìa. Với một người như anh tôi tự nhiên được mới lạ đó.
Nhướng mày nhìn cô, anh bật cười rung cả vai:
– Tôi… đâu phải là cọp sao cô phải sợ?
– Anh còn hơn thế nửa!
– Vậy à?
Biết anh cố tình đùa giỡn cô xua tay:
– Mệt quá tôi không đùa với anh nữa, anh muốn nhìn kệ anh.
Nói rồi cô tự nhiên bước lại bàn trang điểm. Anh cố nén cười. Xem ra mồn mép cũng không vừa. Mẹ mình cũng khéo chọn quá chứ! Cái dáng co người mất tự nhiên của cô khi nảy trông càng quyến rũ hơn. Thanh Sang giật mình khi nghĩ về cô quá nhiều, anh đưa tay tằng hắng:
– Tôi đi tắm đây.
Khi tắm trở ra anh đã thấy cô chìm vào giấc ngủ trên chiếc giường duy nhất trong phòng bên cạnh cô đặt chiếc gối ôm vào giữa. Anh khẽ cười: “Lớn rồi mà như con nít, một khi anh đã muốn thì có mười cái gối cũng không cản nổi nói gì là một”, mỉm cười anh đi lại ngã người lên giường ngủ bên cạnh cô.
Sáng sớm, ánh nắng chiếu vào phòng làm Ngọc Như tỉnh giấc cô có cảm giác mình đang ôm cái gì đó như gối ôm nhưng ấm hơn và dễ chịu hơn. Cô mở mắt thì thấy, ý trời, là anh ta. Cô chợt thấy xấu hổ, anh ta mà biết được mình ôm anh ta thế này thì sẽ nghĩ gì đây. Nghĩ rồi, cô nhanh chóng ngồi dậy bước xuống giường, nhưng chưa nhỏm dậy được vì Thanh Sang đã ôm cô lại:
– Vợ yêu, đi đâu vậy em?
– Anh nói gì ? Anh buông tôi ra chưa, vợ yêu gì chứ?
– Làm gì mới sáng ra em đã cằn nhằn anh rồi, còn sớm lắm mình ngủ chút nửa đi bà xã.
Ngọc Như tức lộn ruột , anh ta muốn giở trò đây mà, cô hét lên:
– Nè! Đủ rồi nha, anh muốn chết hả?
– Ha ha ha, chúa ơi, nghe vợ tôi nói nè sợ quá… Chứ không phải em là người vi phạm trước àh? Ôm anh rồi còn gì?
– Vô duyên. Cô nguýt anh một cái , vùng vằng mãi không thoát ra được tức mình cô cắn mạnh vào tay anh, anh buông cô ra và la oái lên. Thoát được cô nhanh chóng đi vào tolet. Còn anh thì mắn thầm:
– Gì mà dữ thế, giỡn chút thôi mà.
Bước ra khỏi phòng anh nắm tay cô đi xuống bếp ăn sáng, vì thỏa thuận trước nên cô đành ngoan ngoãn để anh dắt.
Vừa ngồi vào bàn, Ông Phương hỏi:
– Hai con ngủ ngon chứ?
– Dạ ngon. Ngọc Như đáp nhanh.
Ông Phương hỏi tiếp:
– Tụi con tính đi hưởng tuần trăng mật ở đâu chưa?
– Dạ, chưa ba. Thanh Sang đáp nhanh.
– Vậy thì tính luôn đi.
– Dạ không cần đi cũng được mà ba. Ngọc Như đáp.
Nghe con dâu nói bà Phương lên tiếng:
– Sao không cần con ?
Thấy mẹ lên tiếng Thanh Sang hỏi vợ:
– Mình đi Đà Lạt nha em?
Thấy dây dưa hoài cô gật đầu đồng ý cho rồi.
– Dạ, anh quyết định khi nào đi cũng được.
Thỏa thuận xong hai vợ chồng đi Đà Lạt, ở đây không khí mát lạnh làm cả hai thấy sản khoái rất nhiều. Khi lên phòng của khách sạn, Sang lên tiếng:
– Cô nghĩ đi, khi nào khỏe, chúng ta đi chơi.
– Ừ, vậy cũng được.
Nói rồi cô lên gường nằm nghĩ, thấy anh cũng ngã lưng trên giường cô kêu lên:
– Ê, sao anh nằm ở đây?
– Tôi là chồng cô mà.
– Anh qua salon nằm đi.
– Chị hai à, ở đây lạnh lắm, qua đó nằm chịu sao nổi.
Nghe anh nói cũng có lý nhưng không muốn nằm chung với anh.
– Sao anh không mướn hai phòng?
– Cô có vấn đề hả? Hai vợ chồng đi hưởng tuần trăng mật, mướn hai phòng để người ta cười cho.
– Anh không nói, ai biết đâu mà cười?
– Người ta nhìn là biết, ừ mà cô không sợ ba mẹ tôi cho người theo giỏi à? Để lộ chuyện ai chịu trách nhiệm đây?
Nghe anh lý sự cô đành thôi. Anh cười cười, mình lấy ba mẹ ra đỡ đầu cô nhóc phải im re thôi.
– Anh cười gì thế?
– Ờ, tôi cười… mà thôi không nói đâu.
– Trời, anh nghĩ xấu gì tôi mà lấp lửng thế hả?
– Không nghĩ gì hết.
Thấy anh cứ mỉm cười Ngọc Như không buôn tha, cô quay qua thọt lét, buộc anh khai ra. Thanh Sang nhột quá nên cứ né người giãy giụa, chụp được tay cô anh hóm hỉnh:
– Tôi sẽ trả thù.
Không kịp để cô phản kháng anh tiến hành thọt lét cô, cả hai đùa giởn rất vui và không biết từ lúc nào anh đã nằm đè lên người cô. Bốn mắt giao nhau, cái nhìn ấy không còn là cái nhìn khó ưa của lần đầu gặp mặt, chỉ còn lại ánh mắt trao nhau thật nồng nàng, chỉ còn nghe tiếng hơi thở của hai người. Thanh Sang cuối xuống thật gần gương mặt Ngọc Như. Cô lúng túng, mặt đỏ hồng lên, chợt nhớ ra cô và anh chỉ đóng giả làm vợ chồng, cô đẩy anh ra, nằm thẳng lại:
– Đi nghĩ thôi, tối đi chơi.
Thanh Sang còn ngỡ ngàn chưa kịp lấy lại bình tĩnh:
– Ừh.
Họ nằm cùng một chiếc giường mắt nhắm như ngủ nhưng họ lại suy nghĩ về điều gì đó, chẳng biết có giống nhau không?
Những ngày đi chơi ở Đà Lạt là những ngày hòa bình nhất. Hai người tham quan rất nhiều nơi, cảnh đẹp thơ mộng và lãng mạn của Đà Lạt góp phần giúp họ rút ngắn được khoảng cách.
Sau khi đi Đà Lạt về Thanh Sang trở lại công ty làm việc, do sức khỏe bà Phương còn yếu nên Ngọc Như ở nhà lo cho bà. Mới sáng ra Ngọc Như vừa thức dậy đã nghe anh hỏi:
– Hôm nay em có đi đâu không Như?
– Không.
– Sao em trả lời chỉ có một chữ vậy?
– Vậy chứ muốn mấy chữ?
– Ít ra cũng phải có thêm chữ “Anh” chứ em yêu.
– Anh vừa thôi, đừng thấy tôi hiền rồi lấn tới nha?
– Ừ thì không giỡn, chiều nay nay tôi bận tiếp khách, cô khỏi chờ cơm.
– Được rồi, mấy giờ anh về?
Anh cười cười nhìn cô:
– Gì đây? Quan tâm tôi hả?
Cô lúng túng trước nụ cười đáng ghét đó:
– Ai thèm qua tâm anh, tôi hỏi cho biết, lỡ mẹ có hỏi tôi còn biết mà
trả lời.
Anh háy mắt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




