watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:14 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10603 Lượt

Tôi không bỏ qua cho anh đâu?
– Không bỏ qua thì cô sẽ làm gì?
– Tôi…
Sang đắc ý ngồi xuống giường duỗi thẳng chân:
– Cô đi kiện hả? Sẵn tiện hỏi thăm coi có luật sư nào chịu nhận vụ vợ kiện chồng thay áo cho không?
Ngọc Như tức tối nhìn anh:
– Anh vừa phải thôi chứ, tôi với anh có cam kết rõ ràng mà, sau anh thừa nước đục thả câu hả?
Hóa ra là vậy, Biết phải mang nỗi oan này đêm qua có đánh chết anh cũng sẽ để cô ngủ với cái áo đầy rượu. Ói mửa tùm lum để anh phải thức suốt đêm bây giờ còn la. Sang lườm lại cô. Dám hung dữ với tôi hả? Được thôi.
– Cô hai à! Tôi hỏi cô nhé, cô ói ra quần áo bê bết, về nhà thì ba mẹ đã ngủ. Hỏng lẽ tôi kêu cửa nhờ mẹ thay đồ cho con dâu vậy chắc được hơn hé… “em yêu”?
Cô nghe gợn tóc với từ “em yêu” của anh.Không ngờ anh ta lý sự đến thế, biết anh nói ngang như cua có nói gì cũng không nói lại, cô liếc anh bén ngót rồi bỏ ra khỏi phòng. Thanh Sang thì tủm tỉm cười.

Trọng Ân vừa bước vào phòng đã xuống giọng:
– Như à ! em thu xếp đi công tác ở Cần Thơ giúp anh vài ngày nghe?
– Sao anh không đi mà nhờ em?
– Anh bận tiếp vài người khách nước ngoài, với lại còn một số việc anh làm chưa xong, em giúp anh nghe?
– Cũng được, nhưng em phải thưa với ba mẹ bên chồng mới trả lời anh được.
– Ừ em cứ hỏi đi rồi cho anh biết.
Buổi chiều ở phòng khách Ngọc Như ngồi kế mẹ chồng :
– Mẹ à ! Công ty cử con đi công tác vài ngày mẹ cho phép con đi nghe !
– Ờ công việc thì con cứ đi.
– Nhưng…
– Nhưng gì con?
– Dạ, Anh Sang đi Nha Trang chưa về, con chưa cho anh Sang hay, có gì mẹ nói dùm con nghe.
– Ừ để mẹ nhắn lại cho. Thôi con lên phòng chuẩn bị đồ đi.
– Dạ.
Hôm sao Thanh Sang về đến nhà vào phòng không thấy Ngọc Như đâu anh nhăng mặt. Đi đâu mà giờ này chưa chịu về nhà, gần bảy giờ tối rồi mà. Xuống phòng ăn gặp mẹ anh liền hỏi:
– Mẹ à ! Vợ con đi đâu rồi mẹ !
– Vợ con đi công tác rồi.
– Hả ? Sao cô ấy không cho con hay gì hết vậy ta.
– Nó có nhờ mẹ khi nào con về thì nhắn lại. Mẹ chưa kịp nói thì con đã hỏi rồi.
– Dạ, thôi mình ăn cơm đi mẹ con đói rồi.
Buổi tối, đứng nơi ban công nhìn xuống đường phố Thanh Sang thấy trống vắng. Ngày thường có cô ở bên anh không biết quý trọng, cứ tìm chuyện để gây cãi với cô, nhưng hôm nay không có cô bên cạnh anh mới biết mình cần gì, anh rất muốn nghe giọng nói chanh chua, và những trò nghịch phá của cô biết bao. Anh thầm hỏi mình: “Anh phải làm sao đây khi đã trót yêu em rồi Ngọc Như ơi…”.
Sau khi Ngọc Như đi công tác về cuộc sống vợ chồng vẫn bình thương. Cái tôi trong họ quá lớn, hai người không ai chịu nói lên tâm sự của mình dù biết rắng trong tim yêu đối phương tha thiết, chỉ biết đốt thời gian để khỏa lấp tình yêu cháy bỏng trong tim qua những đêm thao thức khó ngủ.

Ngọc Như ngắm nhìn khung ảnh cưới, vậy là mình và anh ấy lấy nhau gần một năm rồi, tuy có lúc cãi cọ nhưng bên anh cô thấy vui, ngày nào không cãi nhau thấy thiếu thiếu cái gì đó. Chợt nghĩ đến ngày anh vào cô ly hôn, nếu xa anh thấy sao ấy, chắc buồn lắm, đang đắm chìm trong suy nghĩ cô giật mình khi nghe tiếng Sang:
– Ngày mai tôi đi công tác cô đi với tôi nha?
– Ủa? Đi đâu vậy anh, chừng nào về ?
– Đi Nhật, khoảng 1 tháng. Chưa đi mà đã lo về à?
– Anh lạ chưa, tôi hỏi để biết mà?
– Biết để xếp lịch hẹn hò hả?
– Vô duyên.
– Duyên tôi có thừa vậy mà cô bảo vô duyên.
– Thôi…tôi không đi đâu, Ba đi công tác ở Hà Nội chưa về, để mẹ ở nhà một mình tôi lo lắm.
Thanh Sang nhìn cô trìu mến, đi xa lần này anh sẽ nhớ cô nhiều lắm, sống chung với Ngọc Như anh mới thấy được, cô ngoài tính bướng bỉnh hay kiếm chuyện với anh cô cũng dịu dàng, biết quan tâm chăm lo cho gia đình đúng bổn phận một người vợ hiền. Anh nghiêng người nói nhỏ với cô:
– Nếu vậy, em soạn đồ giúp anh nha.
– Không, đồ của anh, anh tự soạn tôi biết gì mà soạn.
Nói rồi cô bước đi. Thanh Sang lầm bầm không biết cô ta làm vợ kiểu gì nửa?
Miệng thì nói không nhưng vừa ăn cơm xong, Ngọc Như lật đật lên phòng soạn đồ tiếp anh, Sang nhìn vợ mà thấy yêu thương tha thiết. Anh nhủ thầm bằng mọi cách anh phải để cô hiểu được tình yêu anh dành cho cô.
Buổi tối đang nằm ngủ, Ngọc Như giật mình vì có bàn tay luồn dưới gối cô, kê đầu cô êm êm, cô nhắm khít nắm, anh ta muốn làm gì đây? Hồi hợp, cô nằng im re không dám nhúc nhích, cô nghe tim mình đập loạn lên. Thật lâu vẫn im ru, ngoài cái lót tay dưới gối và anh ta nằm tựa mặt vào vai cô, chỉ thế thôi và hơi thở nồng ấm đều đều… Ngọc Như hé mắt, trời ơi! anh ta đang ngủ vậy mà làm mình đứng tim nãy giờ.
Ngọc Như nhè nhẹ nhích người ra cho mặt anh rơi xuống gối. Cô chưa kịp nghiêng người quay vào trong, anh đã ôm qua người cô, gác đầu cô lên vai anh. Cô khó chịu:
– Tôi không quen ngủ bị ôm thế này đâu.
Anh kéo mặt cô nhìn anh, giọng ngọt ngào:
– Tại sao?
– Không sao cả.
– Em lúc nào cũng bướng.
– Còn anh lúc nào cũng ngang như cua.
– Ai bảo anh là chồng, vợ thì phải nghe lời chồng?
– Xì… !
– Em mà vậy hoài anh phạt đó!
– Tôi cứ nói đó…
Ngọc Như chưa dứt lời thì Thanh Sang đã nhỏm lên, nhìn cô bằng ánh mắt có lửa, rồi nhanh như chớp môi anh chạm vào môi cô. Ngọc Như ngây người, mãi một lúc sau cô mới ý thức được, cô trở nên giận dữ, dồn cơn giận vào đôi tay, cô đấm mạnh vào ngực anh. Rít qua kẽ răng:
– Lê Thanh Sang ! Anh có buôn tôi ra không?
Mặt cho cô chống cự, anh cố siết chặc cô hơn nhưng nụ hôn thì vẫn dịu dàng chứ không cưỡng bức, toàn thân anh đang nằm trên người cô. Sự nồng nàng từ anh truyền qua, làm cô ngây ngất, cô không chống lại anh, mà vòng tay qua cổ anh hôn trả lại. Thanh Sang chợt cười, tiếng cười nhỏ nhưng cũng đủ đánh thức cơn mê ngây dại. Ngọc Như đẩy anh ngã lăn sang một bên, cô quát khẽ:
– Anh xem thường tôi đó à?
– Sao em biết anh xem thường em? Lúc nào em cũng hung dữ là sao.
– Cưới nhau bấy lâu nay anh đâu có xem tôi là vợ, bây giờ thì đừng có hòng.
– Vậy thì giờ ngủ nhé?
Anh ôm cái gối quay lưng về phía cô như muốn chấm dứt câu chuyện. Cách cư xử của anh lạnh nhạt như không có gì khi vừa hôn cô xong làm cô thấy đau. Cô làm gì nên tội mà anh cư xử với cô như thế chứ? Cô yêu anh điều đó không còn gì để nói, còn anh, anh có yêu cô không? Cô muốn được nghe anh nói, nhưng đó chỉ là những suy nghĩ ngây thơ mà thôi. Tức giận sự yếu đuối của chính mình khi để cho anh đùa giỡn, cô quay lưng để cho nước mắt lăn dài trên má.
Thanh Sang nằm quay mặt vào trong mơ màng suy nghĩ, Ngọc Như bây giờ khác Ngọc Như anh gặp một năm về trước. Ngọc Như bây giờ là vợ anh, là bà Lê mà anh đang trên đường chinh phục. Nằm im nảy giờ không nghe cô nhỏ nói gì, anh ngạt nhiên quay lại. Ngọc Như đang thu người, vai run lên từng nhịp. Thanh Sang thắt thỏm lo sợ. Cô nhỏ bị gì thế nhỉ? Anh lo lắng tột độ:
– Như ! Ngồi dậy nào. Có việc gì em nói đi? Đừng thế anh lo lắm.
– …
Anh xoay người cô lại nhìn gương mặt đầm đìa nước mắt.
– Sao em khóc vậy Như?
Giọng cô thúc thích nước mắt trãi dài:
– Anh ác lắm? Em là gì…Tại sao anh đối xử với em như thế chứ? Anh nói đi…hít… hít…
Ngọc Như đấm vào vai anh rồi khóc ngất lên. Thanh Sang se thắt lòng nhìn những giọt nước mắt đẫm trên gương mặt xinh đẹp của vợ. Anh không ngờ có lúc Ngọc Như yếu đuối thế này, cô không lạnh lùng, hung giữ như bên ngoài, sự mạnh mẽ đó chỉ là cái vỏ bọc để che đậy sự yếu đuối bên trong tâm hồn cô. Đôi mắt anh đang phủ lên một màu hồng làm Ngọc Như muốn tan rã vào anh. Cả hai nhìn nhau hồi lâu, Ngọc Như đắm chìm trong hồi hợp khi Anh đưa tay vén tóc cô ra phía sau, anh cuối xuống hôn lên vầng trán thông minh, lướt dần xuống đôi mắt đẫm lệ rồi dừng lại trên đôi môi hồng bướng bỉnh, Ngọc Như cụp mi đón nhận môi anh. Thanh Sang như người lạc vào cõi mộng, anh ôm siết cô vào người,vòng ngực rộng của anh ấm lên cạnh tà áo lụa của cô, với bao cảm xúc nóng dần trong người. Anh thì thầm trên môi cô:
– Ngọc Như ! Anh yêu em.… yêu nhiều lắm Như à! Không biết từ khi nào em đã đi vào tim anh, anh …
Ngọc Như không cưỡng nổi sự lôi cuốn của anh, cô vòng tay qua cổ anh, Thanh Sang thích thú nâng cô lên khi cô rướn người hôn trả lại anh bằng cả tình yêu nồng nàng. Cảm giác rạo rực trong người tăng lên Thanh Sang nhẹ nhàng hôn lên chiếc cổ thanh tú, cô hơi ngửa cổ khiến anh càng tham lam hơn. Mùi hương dịu dàng từ cô tỏa ra làm anh ngây ngất. Bàn tay anh bạo dạng lướt trên lưng cô, nóng bỏng rồi lan nhẹ mơn man vào bờ vai đang run rẩy. Ngọc Như mụ mịn cả người khi môi anh lần tìm bờ ngực con gái căng tròn.
– Thanh Sang !
Cơ thể cô ngón ran khi chiếc áo ngủ rơi ra. Anh hồi hợp chờ đợi phản ứng của vợ khi anh áp cơ thể rực lửa của mình lên cơ thể mềm mại với những đường cong tuyệt mỹ, cô ôm ghì lấy anh. Anh sung sướng ghì chặt cô vào người, hai bàn tay đan vào nhau như để nắm chặc hạnh phúc ngất ngây.
– Vợ yêu ! Em tuyện lắm.
Thanh Sang luyến tiếc buông cô ra, Ngọc Như ngượng ngập nép vào ngực anh, tận hưởng những cảm xúc ngọt ngào anh vừa mang đến. Anh âu yếm nhìn cô rồi cúi xuống hôn lên khóe mắt đang đọng lại những giọt lệ, Anh trách

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT