|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
viên Manor, Gwen đã thức dậy và tìm đường đến nhà bếp, những vết thâm tím đã bắt đầu nhạt dần. Nụ cười tươi tắn là đặc điểm nổi bật để nhận ra Gwen, cô tuyên bố với các dân cư trong ngôi nhà này rằng họ là “một tiểu đoàn của Minerva… đều là các nữ thần của chiến tranh và trí tuệ”.
Ngôi nhà Minerva được đặt tên như thế.
Và Isabel sẽ không để mất nó.
“Anh ta là một người lạ. Chúng ta không thể tin tưởng anh ta.”
“Tôi là người đầu tiên đặt câu hỏi về bản chất của đàn ông, Isabel. Nhưng tôi không tin rằng tất cả họ là người xấu. Và tôi nghĩ cô cũng thế.” Cô dừng lại rồi tiếp tục. “Có lẽ điều đó sẽ không xảy ra với chúng ta.”
Ôi, nàng ước điều đó là sự thật biết bao.
“Anh ta rất hấp dẫn”, Isabel nói.
“Những người đàn ông đẹp trai thường như thế”, Gwen đáp lời. “Tôi biết đôi mắt của anh ta không hoàn toàn xanh…”
“Đúng vậy.”
Gwen mỉm cười. “À. Cô có để ý.”
Isabel đỏ mặt. “Tôi không chú ý. Tôi chỉ…”
“Anh ta đã hôn cô trên mái nhà đúng không?”
Isabel ngạc nhiên tròn mắt. “Làm sao cô biết?”
Gwen nở nụ cười rực rỡ. “Tôi không biết. Tuy nhiên, bây giờ tôi biết.”
“Gwen! Cô đừng nói với ai đấy!”
Người đầu bếp lắc đầu. “Tôi e rằng tôi không thể đồng ý với điều đó. Cô có thích nó không?”
Hai bên má Isabel càng đỏ thêm. “Không.”
Gwen cười. “Cô là người nói dối dở nhất, Isabel.”
“Ôi, được rồi. Có. Tôi thích nó. Anh ấy dường như là một người có kỹ năng hôn điêu luyện.”
“Tốt hơn cô nên cẩn thận. Nếu cô yêu quý ông này, cô sẽ không biết chuyện gì xảy ra với cô đâu.”
Isabel cân nhắc đắn đo câu nói đó của Gwen. Mọi thứ đang mất kiểm soát. Nàng có nguy cơ mất hết mọi thứ nàng quan tâm… mọi thứ thân thiết nàng có.
Nàng đã hôn một người lạ trên mái nhà.
Gwen đã đúng.
Nàng không biết chuyện gì sẽ xảy ra với nàng.
Chương 8
“Tất cả những người hầu của cô ấy đều là phụ nữ.” Bên trong thư viện của Townsend Park, Nick dựa người vào một chiếc bàn dài và thấp trên đó bày tràn lan những tờ giấy ghi chú về bộ sưu tập đá cẩm thạch mà sau đó anh đã quên mất chúng. Anh đã cố gắng ép bản thân suy nghĩ về các bức tượng đá cẩm thạch – điều duy nhất về ngôi nhà anh cảm thấy mình hiểu – sau bữa ăn tối, tuy nhiên anh không thể tập trung vào công việc chỉ sau vài phút, bị phân tâm bởi sự thật của điền trang này. Và chủ nhân của nó.
Rock ngước lên từ quyển sách, thản nhiên nói. “Đúng vậy.”
“Cậu biết điều đó.”
“Đúng vậy.”
“Cậu không cảm thấy cậu nên nói về nó sao?”
Rock nhún vai. “Tôi đang chờ xem bao lâu nữa cậu có thể phát hiện ra nó.”
“Không lâu.”
“Họ dường như che giấu không tốt lắm.”
“Không. Có phải cậu đã chú ý người hầu nam vào bữa tối không?”
“Ý cậu là có phải tôi không nhận ra phần ngực của người hầu nam vào bữa tối à?”
Nick bật cười thích thú. “Cậu không nên nhìn những người hầu theo cách đó, Rock à.” Nick đến bên cửa sổ và nhìn vào khoảng không tối đen trước mắt. Anh nói khi mưa vẫn đang rơi tầm tã. “Người ta cần cái gì ở một ngôi nhà toàn phụ nữ này?”
Rock đặt sách lên bàn, dựa lưng vào ghế và nhìn lên trần nhà. “Không có câu trả lời thích hợp nào cho câu hỏi đó.”
“Tôi biết quý cô Isabel chỉ hai ngày, nhưng tôi có thể nói rằng hợp lý không phải là từ tôi dùng để giải thích cho các hành động của cô ấy.” Nick quay sang Rock. “Một trường phái gì? Một nhóm người gì?”
Rock lắc đầu. “Cô ấy không có lý do gì che giấu nó. Sự bí mật làm cho nó có nhiều khả năng là điều gì đó xấu xa.”
Ý tưởng đó làm Nick có cảm giác xấu. “Tôi nghi ngờ điều đó.”
“Nếu cô ấy làm gì đó trái pháp luật, thì cô ấy đang tự tay kết tội em trai mình”, Rock nói. “London sẽ không chấp nhận cậu ta nếu cha và chị gái cậu ta dính dáng đến những hành động đáng ngờ.”
Nick cân nhắc các khả năng. “Cô ấy không có tiền. Nếu cô ấy là một tú bà, cô ấy không phải là một người tốt.” Anh nghĩ một lát. “Có thể là một nhà chứa không?”
“Không có đàn ông.”
Nick nghĩ một lúc. “Có lẽ đó là một dạng hậu cung của bá tước.”
Rock nhìn anh với ánh mắt không thể tin được. “Cậu nghĩ ngài Wastrearl có một hậu cung. Mà ông ta không bao giờ thông báo điều đó cho thế giới ư?”
Dĩ nhiên, đây là một ý tưởng ngớ ngẩn. “Không, dĩ nhiên, tôi không nghĩ thế. Nhưng đây là nơi quái quỷ nào? Lý do gì mà không có bất kỳ người đàn ông nào.”
Rock bật dậy khỏi ghế. “Trừ phi.”
“Cái gì?”
“Đây là một ngôi nhà của một nhóm các cô gái.”
“Đúng vậy…”
“Có lẽ đây là một nhà toàn đàn bà không hứng thú với đàn ông. Mà là hứng thú… với phụ nữ.”
Nick lắc đầu. “Không phải.”
“Nick. Hãy nghĩ xem. Họ có thể là…”
“Có lẽ, một vài người trong số họ. Trừ Isabel.”
“Cậu không thể chắc chắn điều đó.”
Nick chăm chú nhìn Rock và nói. “Tôi chắc chắn. Isabel không thích người cùng phái đâu.”
Dường như Rock đã hiểu ra điều gì đó. “Thật sao?”
Đúng vậy. Nàng dịu dàng và quyến rũ và anh muốn nhiều hơn thế.
Nick quay trở lại nơi anh làm việc. Anh không nói gì.
“Tại sao, St. John.” Rock kéo dài giọng. “Tôi có thể nói làm tốt không”.
Nick gầm gừ, ngồi dựa lưng vào chiếc ghế thấp, xem xét những tờ giấy ghi chú trên các bức tượng, không để tâm đến sự thích thú của Rock. Anh không nên thừa nhận điều đó. Hôn Isabel là một sai lầm không bình thường. Cách giải quyết duy nhất là loại bỏ toàn bộ chuyện này ra khỏi tâm trí anh.
Anh cố gắng làm điều này sau khi chuyện đó xảy ra. Nhưng không có kết quả.
Thay vào đó, những lúc anh có thể quên được nàng và cả thời gian họ bên nhau trên gác mái, thì anh lại chìm sâu trong ký ức về nàng – mềm mại và sẵn sàng trong vòng tay anh.
Ôi Chúa ơi, tiếng thở dài của cô gái đó cũng là một vũ khí. Làm thế nào một người đàn ông có thể kháng cự lại cô ấy.
Điều đấy quá đủ để làm anh uống một chút rượu.
Còn có một vấn đề khác nữa là, dường như không có loại nước nào chứa cồn trong ngôi nhà chết tiệt này.
Anh và Rock đã nhận được một bình rượu nhỏ trong bữa ăn nhẹ vào bữa tối hôm đó, khi họ ngồi ăn một mình. Các cô gái đã gửi lời xin lỗi tới họ, Isabel nói rằng cô ấy vẫn trong giai đoạn để tang nên không thể tham gia vui chơi được, do đó Lara cũng không thể tham gia bữa ăn cùng với họ, vì một cô gái trẻ ăn tối với hai người đàn ông chưa vợ sẽ là một tình cảnh không đúng mực.
Không ai để ý đến điều đó, tuy nhiên phép tắc là một vấn đề trong một ngôi nhà toàn phụ nữ mặc trang phục đàn ông.
Vì vậy, Nick và Rock ăn tối một mình – một bữa ăn có thể chấp nhận được với thịt bò nguội và rau ấm – và khi thức ăn đã sạch trơn, một người hầu trẻ lặng lẽ, đưa họ quay trở lại thư viện.
Việc đó rất phù hợp với Nick nếu anh có thể tập trung vào bất kỳ điều gì ngoại trừ bà chủ nhà đang làm anh mất tập trung khủng khiếp.
Anh thu những tờ ghi chú của mình lại – xem xét lại tờ ghi chú về Voluptas một lần nữa. Cô ấy đang đạt khoái cảm trong tình dục, anh đã viết về bức tượng ngọt ngào này ngay lúc đầu vào hôm qua khi anh bắt đầu tưởng tượng chủ nhân của bức tượng trong tình trạng tương tự.
Sau đó, anh chẳng thể làm việc thêm.
Chính do hình ảnh của Isabel cứ lớn dần trong tâm trí anh, vì vậy trước khi nó đạt đến đỉnh cao của sự thích thú, anh đã kết thúc công việc và đi tìm cô ấy. Nick biết anh sẽ bị trừng phạt vì điều đó – và thời gian họ ở bên nhau trên mái nhà đã chứng minh.
Anh không muốn nụ hôn đó kết thúc. Đúng hơn là, anh không muốn làm gì ngoài việc đè nàng xuống căn phòng gác mái ẩm mốc và chỉ cho nàng biết chính xác làm thế nào để chào đón các cơn bão mùa hè. Nếu không có sự chen ngang của cậu bá tước trẻ tuổi, Nick không dám chắc anh sẽ không làm điều đó.
Anh nhích người trong ghế, hai ống quần thít chặt nhắc nhở anh về vị trí của mình – về sai lầm của mình.
Anh chưa bao giờ tức giận đến thế trong cuộc đời: Tức giận bởi anh không thể hiểu được chuyện anh bị cuốn vào, bởi cô gái hấp dẫn đã lôi kéo anh vào chuyện này và bởi cơn mưa chết tiệt đã buộc anh phải ở lại ngôi nhà này.
“Cô ấy gặp vấn đề gì đó.” Anh lại đứng lên, lại tiến đến cửa sổ trước khi đập mạnh lòng bàn tay vào miếng ván ốp tường và quay sang Rock, “Cơn mưa không dứt không làm cậu khó chịu sao?”.
Nụ cười nửa miệng thoáng qua trên mặt Rock. “Thậm chí những người đàn ông như chúng ta cũng không thể rời núi đâu, Nick.”
Nick cáu tiết. “Tôi không muốn làm cơn mưa dừng lại, Rock. Tôi đơn giản chỉ muốn rời khỏi ngôi nhà này.”
“Cậu sao?”
Nick nheo mắt nhìn Rock. “Đúng vậy. Cậu nghi ngờ tôi sao?”
“Không dám.” Rock quay sang nhìn quyển sách của mình, phản ứng khác xa so với mong đợi của Nick.
Anh vẫn luôn gặp khó khăn như thế.
Sau một lúc, Nick mở cửa và lao vào màn đêm. Chỉ có duy nhất cơn bão bên ngoài ngôi nhà, không có gì ngoài sự trống rỗng ảm đạm và yên tĩnh.
Anh đã muốn có nàng vào buổi chiều.
Và giờ đây anh không thể hiểu được nàng, anh càng muốn có nàng hơn.
Anh nghiến răng.
Một ly rượu sẽ làm anh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




