watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5937 Lượt

tốt hơn.

Anh lao người vào bên trong, mặc kệ mái tóc ướt, tiến đến các tủ ly ở đó và tìm kiếm. “Trong ngôi nhà này phải có cái gì đó như rượu chứ.”

“Cậu lại hành động như thế, cậu có biết điều đó không?”

Nick nhanh chóng đứng thẳng lại, quay sang Rock. “Tôi e rằng tôi không làm như thế.”

Rock cười gượng gạo và quay lại đọc sách. “Dĩ nhiên cậu không thế.”

Mắt Nick nheo. “Điều đó có nghĩa gì?”

Rock không ngước lên. “Chỉ là, khi tôi quen cậu, cậu đã trở thành một mục tiêu dễ dàng cho một cô gái bí ẩn. Thậm chí dễ dàng hơn đối với một cô gái bí ẩn có nhiều rắc rối. Có phải cậu sẽ phủ nhận nó không?” Nick vẫn im lặng. Rock tiếp tục. “Tôi đã kéo cậu thoát khỏi nhà tù trung tâm của Thổ Nhĩ Kỳ, hầu như không thể đi đứng vì những trận đòn mà cậu đã nhận được bởi một cô gái. Chúng ta đã đánh nhau quá nhiều lần mà tôi có thể đếm, do khát vọng cứu thoát mọi cô gái mà cậu cho là bị ngược đãi. Nhưng bỏ qua một bên thực tế là chúng ta đã đến Yorkshire để cứu vài cô gái mà chúng ta chưa từng gặp mặt, dĩ nhiên… cậu đúng. Chúng ta hoàn toàn không bị ràng buộc trong căn phòng này bởi bất kỳ điều gì ngoài mấy cuốn sách để giải trí, bởi vì cảm giác trách nhiệm không đúng lúc của cậu đối với mỗi cô gái mà cậu đã gặp.”

Nick quắc mắt. “Có phải cậu vừa nói với tôi về tính chất hiển nhiên của thiên nhiên không? Nếu trời mưa nhiều hơn một chút, chúng ta sẽ được yêu cầu dựng một thuyền lớn. Tôi không thể điều khiển thời tiết, Rock.”

Ánh mắt đen Rock cắt ngang qua căn phòng. “Cậu không thể. Nhưng nếu quý cô Isabel là bá tước Reddich, liệu rằng chúng ta có bị bẫy ở lại nơi này không?”

Nick không thích câu hỏi đó.

Khi Rock im lặng lật trang sách, Nick cúi thấp xuống, tìm kiếm một cái chai. Tại thời điểm này, anh không có nhiều sự lựa chọn. Anh muốn uống bất kỳ cái gì anh có thể tìm thấy.

Thông thường, anh sẽ thích một buổi tối như tối nay – thời tiết ngăn cản anh rời khỏi nhà, ngăn cản anh phải nhìn hoặc được nhìn.

Không phải tối này. Không phải khi Nick ở dưới mái nhà này. Dưới mái nhà của nàng.

Không phải khi nghĩ về cơn bão lạ thường này, lại làm anh nhớ đến những sợi tóc xoăn nâu vàng nhỏ giọt nước mưa, hai bầu ngực phập phồng với những tàn dư của cơn bão buổi chiều.

Anh nở một nụ cười cay nghiệt – thiếu hài hước. Anh ở trong một ngôi nhà lạ, một căn phòng thư viện lạ, với Rock và những tờ ghi chú của anh về một bức tượng La Mã biểu thị cho sự khoái lạc. Anh đang thèm muốn cô gái khó hiểu nhất mà anh từng gặp – tình cờ lại là bà chủ của ngôi nhà khó hiểu nhất mà anh từng đến.

Và anh muốn làm tất cả chuyện đó mà không cần rượu.

Trời đất rõ ràng đang chống lại anh.

Anh muốn rời khỏi căn phòng này.

Đột nhiên Nick lao đầu ra khỏi cánh cửa, di chuyển nhanh thu hút sự chú ý của Rock lần nữa. “Cậu định đi đâu?”

“Tôi sẽ quay trở lại. Tôi không thể tập trung ở đây.”

“Thật thú vị.”

Dừng lại, anh giận dữ nhìn Rock. “Có điều gì đó cậu muốn nói phải không Rock?”

Rock cười. “Không dám. Tôi chỉ thấy thú vị thôi, chúng ta bỏ trốn một số lớn các cô gái ở London chỉ để đến đây – với một số các cô gái thậm chí còn nguy hiểm hơn.”

“Cậu nói quá rồi đấy. Họ vô hại.”

“Thật sao?”

Sự tức giận bùng lên. Một ngày ở lại trong ngôi nhà này làm Nick đang muốn đánh nhau. “Tôi sẽ làm việc.”

Anh tiếp tục đi ngang qua căn phòng và kéo mạnh cửa, quyết định xóa bỏ hình ảnh Isabel ra khỏi tâm trí anh.

Nếu như nàng không ở đây trong hành lang, thì anh đã có cơ hội làm điều đó.

Nhưng nàng đã ở đó và bị đóng băng, chỉ có chiếc váy hơi động cho biết hành động của anh làm nàng giật mình. Nick hoàn toàn thất vọng trước trang phục của nàng – rất nữ tính, nhưng quá bảo thủ đối với cô gái liều lĩnh và thú vị lúc trước. Bộ váy màu đen, đen đến nỗi, khi nàng quay lưng lại với anh, rất mờ nhạt để có thể nhận ra trong bóng tối nếu không phải do anh quá chú ý đến nàng.

Một lúc sau, không khí giữa họ trở nên quá căng thẳng, nàng nhẹ nhàng quay đầu, ánh sáng tỏa ra từ thư viện chiếu vào góc quai hàm, đường nét trên chiếc cổ nàng và Nick đã bị mê hoặc bởi làn da thạch cao đó.

Nàng lùi lại và hương thơm của hoa cam lởn vởn quanh anh. Anh lờ đi cảm giác thích thú trào dâng, nhận thấy sự ngạc nhiên qua đôi mắt mở to và khuôn ngực nhấp nhô lên xuống dữ dội của nàng.

Anh dựa người vào khung cửa và bình tĩnh nói. “Quý cô Isabel. Có phải nàng cần gì không?”

Đó là thư viện của nàng. Và hành lang của nàng. À không, thư viện và hành lang của James thì chính xác hơn, nhưng dù sao, nó cũng không phải là thư viện của Quý ngài Nicholas.

Vì vậy, không có lý do gì mà Isabel lại cảm thấy mình như một đứa trẻ lạc, bị bắt gặp đang lẩn trốn trong hành lang. Nàng muốn đòi lại không gian.

Nàng có thể trốn tránh nếu nàng muốn.

Trừ khi… cái cách anh uể oải dựa lưng vào cửa thư viện, như thể anh không có việc gì tốt hơn trừ việc quan sát nàng… và cười với nàng… làm nàng cảm thấy dường như anh biết nàng đã đứng bên ngoài gần mười lăm phút, đang cố gắng để lấy can đảm bước vào căn phòng.

Nàng quyết định đến thăm họ, hy vọng có thể làm sao nhãng việc chia sẻ thông tin của họ. Gwen và Lara phải mất rất nhiều nỗ lực để thuyết phục nàng đến đây, đến hành lang bên ngoài thư viện.

Từng giây phút đứng nhìn chằm chằm vào cánh cửa lớn, nàng luôn tự nhủ với chính mình, đó là khoảnh khắc khi Rock đang vui vẻ kể lại cho bạn mình nghe về những điều đã khám phá được ở chuồng ngựa. Hoặc khoảnh khắc ngài Nicholas đang chọc cười bạn anh bằng câu chuyện trên mái nhà trước đó.

Nàng sắp gõ cửa.

Nàng thực sự đã có ý định đó.

Đến tận khi Isabel quyết định rằng nên đảm bảo anh sẽ có một bữa ăn thích hợp vào buổi sáng. Và nàng đã quay đi về hướng bếp.

Nick đã chọn thời điểm chính xác để mở cửa.

Và anh không hề chuẩn bị cho điều đó! Anh đang tức giận.

Dù sao. Nàng cũng không được báo trước.

“Quý ngài Nicholas! Tôi chỉ hy vọng tìm thấy ngài!”

Hừm. Không giống bình thường. Đúng hơn, giống một con lợn bị giật mình.

Isabel dập tắt câu nói vang lên trong đầu.

“Ta rất vui khi ta có thể đáp ứng được nguyện vọng của nàng”, Nick kéo dài giọng.

Ánh sáng từ thư viện chiếu rọi vào người Nick, ánh sáng của những ngọn nến từ hành lang tối lờ mờ chỉ đủ để chiếu sáng những đặc điểm nổi bật của anh, nhưng không đủ để nàng nhìn thấy anh mỉm cười.

“Ngài đang trêu chọc tôi.”

“Chỉ một chút”, anh thừa nhận, mở rộng cửa để Isabel bước vào.

Nàng bước vào bên trong, chỉ vừa qua ngưỡng cửa, ngay lập tức Nick đóng cửa lại, như đang bẫy nàng.

Isabel dừng lại, đột nhiên ruột nàng co thắt lại, nàng lướt mắt khắp căn phòng ấm áp này, chú ý đến những tờ giấy vứt lung tung rải đầy chiếc bàn đã lâu không dùng. Regina đã kiểm tra sau khi cô thấy bọn họ thu mình một cách an toàn, dường như họ đã làm việc rất nhanh chóng và cảm thấy thoải mái khi người hầu rời đi.

Ở một góc phòng, Rock đang đóng cửa sổ. Anh ta quay lại khi nghe thấy tiếng cửa mở và mỉm cười thân thiện và khẽ cúi đầu chào Isabel. “Quý cô Isabel”, anh ta nói, “Tôi đang xem cơn mưa mạnh như thế nào”.

“Nó đã bắt đầu nhỏ lại rồi”, Isabel háo hức nói. “Tôi nghĩ ngày mai con đường sẽ thông.”

“Nàng thường cảm thấy như thế nào khi không thể tiếp cận được thị trấn?” Nick nói.

“Điều này không thường xuyên diễn ra. Một phần quyến rũ của Townsend Park là sự cách biệt của nó với thế giới bên ngoài. Còn có nhiều điều tồi tệ hơn cả bị lụt – hoặc bão tuyết.” Trước giọng điệu đầy hàm ý của anh, Isabel nói thêm, “Tài sản cá nhân của chúng tôi không có ở trong thị trấn. Tôi thành thật xin lỗi vì ngài cảm thấy bất tiện”.

Anh trìu mến nhìn nàng trong một lúc lâu và Isabel chống cự lại sự thôi thúc đưa tay kiểm tra lại mái tóc của mình. Nàng quyết định đáp trả lại ánh mắt của anh một cách bình tĩnh như Nick đang cố tỏ ra. Sự im lặng kéo dài giữa họ và nàng nhận thấy mái tóc của anh hơi ướt, một giọt nước mưa lăn xuống mũi. Anh đã ra ngoài sao?

Ý nghĩ đó chỉ mới xuất hiện khi Nick tiến một bước nhỏ về phía nàng. Khi anh nói, âm điệu chậm và êm dịu, tức thì làm nàng bối rối. “Không phải nàng cần điều gì từ chúng tôi sao?”

Tại sao nàng ở đây?

Để anh không thể khám phá ra các bí mật của họ. Và hủy hoại mọi thứ.

Đó không phải là một câu trả lời hợp lý.

Trong giây lát, Isabel đứng đờ người, nắm chặt lấy cái chai trên tay. Cuối cùng, ánh mắt xanh thích thú của anh đã khuyến khích nàng nói.

“Tôi mang nó đến cho ngài”, giọng nàng hơi to một chút, chìa ra một cái chai đầy bụi. Trước ánh mắt ngạc nhiên của cả hai người đàn ông, nàng nhấn mạnh và nói rất nhanh. “Tôi không có ý kiến gì về nó – chúng tôi có một thùng ở dưới nhà – trong hầm – cũng có nhiều thứ khác ở dưới đó – nhưng đây có vẻ là thứ tốt nhất trong lúc này.” Nàng dừng lại, hít sâu. “À, không phải cho tôi – chắc chắn tôi không cần uống – nhưng tôi nghĩ những người – như các ngài – có lẽ các ngài thích nó.” Nàng nhận thấy sự ngạc nhiên của họ, đôi lông mày của họ nhướng

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT