|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
của anh, làm anh không thể không nghĩ đến Isabel, dường như sự nghiêm nghị đó mang tính di truyền.
“Ta có thể làm gì cho ngài, thưa bá tước Reddich?”
James lắc đầu. “Không ai gọi em như thế.”
“Họ nên bắt đầu gọi như thế. Em là bá tước Reddich phải không?”
“Đúng vậy…”
“Nhưng?”
James cắn cắn một bên môi dưới. “Nhưng em không thực sự làm những việc mà bá tước làm. Em chưa đủ lớn.”
“Như chuyện gì nào?”
“Những chuyện mà cha em làm.”
“Thế à. Anh không dám chắc mình đã đủ tuổi để làm những việc như cha em đâu”, Nick nói, đi về phía đối diện của căn phòng và vỗ nước lạnh từ chậu rửa lên mặt. Anh lấy một chiếc khăn lanh từ giá treo gần đó lau khô mặt trước khi quay sang James, giờ đã ngồi ở cuối chân giường nhìn anh.
“Em cho rằng, em sẽ sớm đi học thôi”, James nói và Nick nhận ra sự thiếu hào hứng trong giọng nói của James. “Isabel nói rằng khi anh hoàn thành các công việc trong căn phòng chứa tượng, chúng em sẽ có đủ tiền để cho em đi học.”
Nick gật đầu ngay lập tức trước khi đưa dao cạo râu được đặt bên cạnh chậu rửa lên và xoa xà bông lên mặt. Anh quay lại phía chiếc gương ở góc phòng, anh biết James vẫn đang theo dõi những di chuyển của anh, thích thú nói. “Em bao nhiêu tuổi?”
“Mười tuổi.”
Mọi thứ đều thay đổi khi anh ở độ tuổi này.
Nick vờ như không nhìn thấy ánh mắt chăm chú của cậu bé. Anh đặt lưỡi dao lên cằm mình một cách cẩn thận và nói, “Em biết đấy anh trai anh là một hầu tước”.
Phải mất một giây để James có thể nghe thấy được lời Nick nói, do cậu bé đang mãi chăm chú vào sự di chuyển của chiếc dao cạo bằng thép trên khắp làn da của Nick. Khi thấy chúng lướt đi, cậu bá tước nhỏ tuổi tròn mắt ngạc nhiên. “Thật sao?”
“Đúng vậy.” Nick tập trung vào việc anh đang làm trong vòng vài giây trước khi nói thêm, “Ở trường học anh ấy học được hầu hết những điều cần thiết để trở thành một hầu tước”.
Họ im lặng, trong phòng chỉ còn âm thanh của tiếng nước phát ra từ dao cạo râu của Nick khi James suy nghĩ về câu hỏi. “Anh đã đi học phải không?”
“Đúng vậy.”
“Anh có thích không?”
“Thỉnh thoảng.”
“Và những người khác?”
Nick dừng lại, dùng việc cạo râu để tạo thời gian cân nhắc câu trả lời. Anh có nhiều điểm chung với cậu bé này – một câu chuyện cũ kỳ lạ đã làm anh trở nên khác biệt so với những người bạn cùng lứa, một tương lai mập mờ, một quá khứ không may mắn. Nick nghĩ lại sự ruồng bỏ của mẹ anh, tình trạng rối loạn của những câu chuyện tầm phào sớm bắt đầu sau khi bà ấy bỏ đi, cái cách cha anh từ bỏ, gửi Nick và Gabriel đến trường mà không chuẩn bị cho họ phải làm thế nào để đối mặt với chuyện người khác nói… đối mặt với việc họ chế giễu. Là con trai thứ hai, không có tước hiệu, Nick đã phải nhận hàng loạt những trò trêu chọc và trong những ngày đó, chính anh đã lao vào việc học ở trường.
Đó là trước khi anh học được cách trả đũa lại bằng nắm đấm. Trước khi anh hiểu được kích thước, tầm vóc và thể lực có thể mở ra một cánh cửa cuộc đời tốt hơn nhiều so với cuộc đời anh đã dự kiến sống với thân phận là đứa con trai thứ hai của hầu tước Ralston.
Không, anh không thích trường học. Nhưng với James thì khác. Cậu ta không phải con trai của một hầu tước hèn yếu và một nữ hầu tước có đức hạnh đáng hổ thẹn. Cậu ta là một bá tước và xứng đáng được hưởng sự kính trọng của tước vị đó mang lại.
“Thỉnh thoảng đàn ông phải làm điều họ không thích. Đó là những điều làm nên một người đàn ông.”
James ngẫm nghĩ câu nói đó. Nick quan sát cậu bé qua gương, tự hỏi cậu bá tước nhỏ tuổi này đang nghĩ gì. Cuối cùng, cậu bé ngẩng cao đầu. “Em thích được coi là một người đàn ông.”
“Vậy anh e rằng trường học là điều cần thiết.”
“Nhưng còn có…” Nick không ép cậu bé, thay vào đó anh lau khô khuôn mặt bảnh bao của mình và im lặng chờ đợi. “Các cô gái thì sao?”
Có cảm giác gì đó trào dâng trong ngực Nick – một cảm giác như bị ai đó siết chặt khi nghe thấy câu hỏi chua xót đó. Cậu bé lo lắng về người chị gái. Và, nghĩ đến sự khinh suất của nàng trong vòng hai ngày qua, Nick không đổ lỗi cho cậu bé vì trách nhiệm đó.
Không phải là anh nói vậy.
“Dường như chị của em có thể tự mình làm mọi việc khá tốt, em không nghĩ thế à?”
James lắc đầu. “Isabel ghét ở một mình. Chị ấy sẽ buồn nếu em rời đi.”
Nick cưỡng lại những hình ảnh về một Isabel buồn bã và cô đơn. Anh không thích điều đó.
“Anh nghĩ cô ấy có thể hiểu được trách nhiệm của em.”
James quay lưng lại cắn cắn môi – một thói quen mà Eton sẽ đập cho cậu ta một phát ngay tức thì, Nick nghĩ, nỗi thất vọng nhói lên cùng suy nghĩ ấy.
“Nhiệm vụ của em ở đây là gì? Đối mặt với những cô gái?” James hỏi.
“Isabel và Lara sẽ ở đây khi em quay lại, James à. Và họ sẽ rất vui vì em đã học được tất cả mọi điều để trở thành một bá tước.”
James lắc đầu dữ dội. “Họ không…”, cậu bé dừng lại, tập trung suy nghĩ và nói lại. “Em không thể bảo vệ họ khi em đi học.”
Nick cảm nhận được lời nói đó lóe lên tia cảnh báo. “Bảo vệ họ?”, anh lặp lại, cố giữ giọng bình thản ngay khi anh tiến đến gần James hơn. “Bảo vệ họ khỏi điều gì?”
Cậu bé quay đi, nhìn ra ngoài cửa sổ của căn phòng, thấp thoáng những cánh đồng xanh mướt. “Khỏi… mọi thứ.”
Ngay lập tức Nick có thể hiểu được mặc dù James không nói ra nỗi lo lắng, nhưng lại tiết lộ một chi tiết cụ thể. Anh cũng biết cậu bé sẽ không chia sẻ nó một cách dễ dàng. “James”, anh nói và không muốn làm cậu bé bỏ đi, “Nếu em có cái gì đó lo lắng – anh có thể giúp”.
James quay đầu lại và nhìn thấy vết sẹo của Nick, điều đó làm cậu ngạc nhiên – không phải do cái mà cậu ta nhìn thấy, mà do lần đầu tiên cậu nhìn thấy. Sự chú ý của James biến mất nhanh như nó xuất hiện, lần này cậu chuyển sang nhìn đôi vai của Nick, nơi mà đang căng ra vì chiếc áo quá nhỏ. “Em nghĩ anh có thể giúp được”, cuối cùng cậu bé nói một cách nhẹ nhàng, “Em nghĩ anh đủ to để giúp đỡ”.
Nếu Nick không bị phân tán tư tưởng trước lời nói của James, thì anh sẽ phì cười. Anh biết kích thước của mình – biết rằng nó sẽ áp đảo những người không quen biết. “Anh chưa bao giờ gặp phải nguy hiểm nào mà anh không thể vượt qua.”
Câu nói kiêu ngạo đó chỉ chứa một nửa sự thật, nhưng cậu bé không cần biết điều đó.
James gật đầu. “Họ sẽ cần ai đó bảo vệ. Đặc biệt là…”
Isabel.
Cái tên đó xuất hiện trong tâm trí Nick khi anh cảm nhận được sự lo lắng quá rõ ràng trên khuôn mặt của James.
Có thể nàng đang trong tình cảnh vô cùng nguy hiểm? Có thể ai đó đang đuổi theo nàng? Có thể nàng đang lẩn trốn điều gì đó? Nick nghiến răng, cảm giác muốn bảo vệ trào dâng trong anh. Anh muốn xông ra khỏi căn phòng này, tìm nàng và lôi ra mọi thông tin về nàng. Cô gái này đang vướng vào chuyện quái quỷ gì thế?
Cuối cùng, James thầm thì, “Đặc biệt là Georgiana”.
Anh như nhận ra điều gì đó, mắt anh sáng lên. Georgiana.
“Ai là Georgiana?”
“Gia sư của em.”
Họ đã tìm thấy cô ấy.
Niềm hứng thú của việc đi săn xuất hiện và Nick cố đè nén cảm xúc của mình, giữ giọng nói bình thường. “Vậy cô ấy làm gia sư cho em bao lâu rồi?”
“Chỉ vài tuần. Nhưng chị ấy là một người tốt. Chị ấy nói tiếng La tinh. Và chị ấy biết rất nhiều điều để trở thành một bá tước.”
Đã có tin tức về em gái của ngài công tước.
“Nếu chị ấy cần em và em không ở đây thì chuyện gì sẽ xảy ra?”
Câu hỏi vô tội đó làm gián đoạn cuộc điều tra của Nick. Bao nhiêu lần anh tự hỏi cùng một điều như thế khi ở tuổi của James? Chuyện gì sẽ xảy ra với mẹ anh, nếu bà cần anh và anh không nhận ra điều đó? Làm thế nào để bảo vệ bà khi anh không biết bà đi đâu?
Anh lắc đầu để xóa bỏ ý nghĩ đó. Đây là một cậu bé đang say mê gia sư của cậu ta – hoàn toàn khác. “Anh biết rất khó để có thể rời xa điền trang này, nhưng anh dám chắc cô ấy sẽ hoàn toàn ổn khi không có em.” James dường như muốn phản đối, vì vậy Nick tiếp tục. “Chẳng phải bây giờ cô ấy đang rất tốt sao?”
“Đúng vậy – nhưng… chuyện gì sẽ xảy ra nếu ai đó đến tìm chị ấy?”
Một chút cảm giác tội lỗi. Ai đó ở đây sẵn sàng bảo vệ cô ấy.
“Cô ấy sẽ ổn.” Ít ra Nick có thể hứa điều đó với cậu bé.
James muốn nói thêm – Nick có thể nhận ra điều đó. Nhưng, thay vào đó cậu ta cúi đầu xuống sàn nhà và nói, “Em nghĩ rằng, có lẽ… nếu em đi… anh có thể ở lại không? Chỉ để đảm bảo họ an toàn được không?”.
Nick chăm chú nhìn cậu bá tước nhỏ tuổi, trong đôi mắt đó chứa đựng sự quan tâm mà anh đã thấy trong mắt của Isabel vào buổi tối trước đó.
Họ dính líu tới chuyện quái gì thế? Những cô gái này là ai? Tất cả họ đều là quý tộc ư?
Nick hít thở sâu. Nếu cô ấy có một ngôi nhà đều là những cô gái thuộc tầng lớp quý tộc, Isabel đang vi phạm hàng chục luật lệ của nhà vua. Nàng đang gặp rắc rối lớn. Nhiều rắc rối hơn anh có thể giúp nàng thoát khỏi.
Nick đi đến chỗ quần áo của anh đã được là ủi và một chiếc áo sơ mi mới bằng sa tanh được đặt bên ngoài. Cầm đống quần áo lên, anh quay
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




