watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5930 Lượt

lại phía James đang sốt sắng chờ anh trả lời. “Anh sẽ ở đây đủ lâu để đảm bảo với em rằng tất cả bọn họ đều an toàn. Điều đó đủ chứ?”

“Anh hứa chứ?”

“Anh hứa.”

Trên khuôn mặt James xuất hiện một nụ cười nhẹ nhõm điều đó làm Nick nhớ đến Isabel.

Nick thích cảm giác hạnh phúc của James. “Còn bây giờ thì hãy đợi bên ngoài khi anh thay đồ và em có thể dẫn anh đến xem phòng học của em. Anh rất muốn gặp gia sư của em.”

Mười lăm phút sau, Nick theo James đi qua hành lang bên trên của Townsend Park dẫn đến phòng học.

“Đó là con đường đi đến phòng chứa tượng – có lẽ anh sẽ dùng bữa trưa ở đó. Nếu anh thấy thích.” James nói luôn miệng từ lúc hai người đồng hành cùng nhau trên hành lang ngoài phòng ngủ. Dường như cuộc nói chuyện của họ làm James cảm thấy thoải mái, mặc dù anh không có nhiều kinh nghiệm tiếp xúc với trẻ em, nhưng anh cảm thấy vui khi đã giải tỏa được sự lo lắng quá rõ ràng của cậu bé.

Một sự lo lắng đúng đắn.

Nick kìm nén cảm giác tội lỗi. “Có lẽ. Sau này chúng ta có thể biết được anh sẽ giúp được gì. Nhưng anh sẽ cố gắng.”

Câu trả lời dường như làm James thấy hài lòng và James gật đầu, quay sang cánh cửa đang đóng gần đó, cánh cửa bằng gỗ tối màu làm nó khó có thể nhận ra từ phía hành lang mờ ảo. James đặt hai tay lên ván cửa lớn và đẩy ra, phía bên kia phòng sáng và ấm áp.

Nick theo cậu bé bước vào trong và thầm suy tính điều gì đó. Đã nhiều năm từ khi anh có lý do để bước vào bên trong phòng học, nhưng nơi này lập tức mang lại cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc – từ những dòng chữ La tinh được viết xung quanh phòng làm anh cảm nhận rõ mùi thơm của bụi phấn vương vấn trong mũi anh.

Trong góc phòng, Isabel gập người cúi xuống bên một hộp hình tam giác bằng thủy tinh lớn, một cô gái trẻ với mái tóc thẳng đang chăm chú ngắm nhìn. Georgiana. Thậm chí cô bé không giữ dáng vẻ con gái của một công tước – thẳng thắn và chân thật như một người dân thường – Nick nhận ra cô ấy. Cô có mái tóc với những lọn xoăn vàng óng và đôi mắt màu mật ong của dòng họ Leighton. Cô quay lại khi nghe thấy tiếng gào chào buổi sáng của James, ánh mắt lập tức dừng lại ở Nick. Nick cố gắng che giấu sự phát hiện của mình, nhưng anh nhìn thấy sự hoảng sợ trong mắt cô và lập tức biết rằng Townsend Park không bắt cóc các cô gái – mà là cứu họ. Georgiana sợ anh. Cô có thể biết anh là ai – nếu Isabel không kể với cô ấy thì vết sẹo cũng sẽ tố cáo anh – và có thể biết rằng anh là một người bạn của anh trai cô.

Georgiana thì thầm xin cáo lỗi, rồi rời khỏi, chiếc váy bay bổng phía sau khi cô khẩn trương sang phòng bên cạnh qua cánh cửa thông. Nick nhìn Georgiana rời đi, một cảm giác lạ lùng giằng xé trong lòng.

Cảm giác tội lỗi.

Anh không thích nó.

Với cảm giác tội lỗi, anh quay sang Isabel, nàng mặc một chiếc váy muxơlin màu xám, tiến gần đến chiếc hộp thủy tinh trong suốt, đầu nàng và một cánh tay dài của nàng bị che kín bởi chiếc hộp trong suốt đó. “Vì tất cả – Tại sao chị lại đồng ý chứ – cái thứ đáng nguyền rủa tốt nhất nên tránh xa chị như nó có thể.”

“Izzy!” James xông tới kéo tay nàng ra. “Chị đang làm gì ở đây? Chị sẽ làm nó đau!”

“Chị sẽ không làm thế.” Lời nói vang lên bên cạnh chiếc hộp và Nick tiến gần hơn vào căn phòng để nhìn rõ kiến trúc bằng đá và cây xanh, giống như một khu rừng nhỏ. Ở đó, xuyên qua tấm kính, anh có thể nhìn thấy những ngón tay Isabel đang tách lá và đá cuội sang một bên và cuối cùng là một cành cây to. Anh chăm chú nhìn khi nàng dịch chuyển được một tảng đá lớn để nàng có thể nhẹ nhàng cầm và giữ chặt lấy nó. “Ta tóm được mày rồi!”

Isabel đứng lên với nụ cười chiến thắng, một vài sợi tóc dài màu vàng rơi khỏi nút buộc, gợi lên hình ảnh một cô gái trẻ năng động nơi đồng quê. Ngay lập tức Nick nhớ đến buổi tối trước đó, nhớ đến những nụ hôn của nàng – quá tươi mát và mãnh liệt và nồng nàn. Nick chăm chú nhìn, mỉm cười khi nàng cầm phần thưởng của nàng lên cao, nàng đặt nó lên một vị trí mà James không thể với tới.

Cậu bá tước nhỏ tuổi kiễng lên đầu ngón chân, cố gắng chạm vào vật đang được nói tới. “Izzy! Đưa nó cho em!”

“Tại sao chị phải làm thế?” Nick cảm nhận được sự đùa giỡn trong giọng nói của nàng – thật thu hút. “Chị là người tìm ra nó. Vì vậy nó thuộc về chị.”

“Chị thậm chí còn không thích rùa mà!”

“Em trai à, em nên biết ơn vì điều đó.”

Nàng mỉm cười nhìn James và nhận ra sự xuất hiện của Nick. Anh biết khoảnh khắc đó nàng đã nhìn thấy anh. Nụ cười của nàng biến mất và ngay lập tức nàng nhìn xung quanh phòng. Tìm Georgiana. Nàng đang giấu cô ấy khỏi anh. Nick cảm thấy một chút giận dữ – nàng không tin anh.

Nàng không nên như thế. Anh sẽ tiết lộ vị trí của họ cho cả thế giới biết.

Nàng đưa tay sờ lên tóc mình cùng lúc đó anh tiến đến và cảm nhận được sự lo lắng của nàng. Sự xuất hiện của anh đã làm nàng sao nhãng, nàng hạ thấp tay, làm con vật nàng vừa tự hào bắt được vừa đúng tầm với của James.

Nick cảm thấy sự mất mát sâu sắc do sự thay đổi trong cách cư xử của nàng. Anh muốn nụ cười hạnh phúc của Isabel. Anh phát chán với thái độ căng thẳng này rồi.

Anh khẽ gật đầu. “Quý cô Isabel. Lại một lần nữa chúng ta gặp nhau trong… hoàn cảnh… đặc biệt.”

Isabel nhanh chóng nhún gối cúi chào, để có thể tránh ánh mắt anh, anh đoán. “Quý ngài Nicholas. Nếu ngài đừng xuất hiện theo cách không mời, tôi đảm bảo tôi sẽ bớt kỳ dị hơn.”

“Ta không bao giờ coi nàng là kỳ dị. Mà là độc nhất, đúng thế. Dĩ nhiên hấp dẫn. Nhưng không bao giờ là kỳ dị…”

Má nàng ửng đỏ và sự thích thú hiện lên qua ánh nhìn của Nick. Thậm chí khi anh định hành động theo cảm tính, tuy nhiên, anh nhận thấy sự xuất hiện của James. Quay sang nhìn cậu bé, anh cúi thấp. “Anh rất thích rùa, bá tước Reddich. Con rùa của em nhìn rất đẹp. Anh có thể nhìn không?”

James hào hứng khoe với Nick con vật nuôi của cậu ta. Nick ngắm nghía con rùa. “Quả thật là rất đẹp.”

James cười toe toét. “Tên của nó là George. Theo tên nhà vua.”

“Tôi chắc chắn rằng nhà vua sẽ rất tự hào khi có cùng tên với con vật này.”

“Em tìm thấy nó vào mùa xuân. Izzy và em đã làm một vườn thú cho nó. Chúng em mất vài tuần để hoàn thành đó.”

Nick nhìn về phía Isabel, tò mò về cô gái trẻ có thể dành thời gian để xây dựng môi trường sống cho một con rùa. “Có phải nàng không?”

Ánh mắt anh không rời khỏi nàng. “Đó là một kế hoạch tuyệt vời.”

Isabel thấy cáu kỉnh vì cuộc nói chuyện đó, cố tình quay đi và khoanh tay, khiến phần vải ngực áo căng ra ôm sát lấy ngực nàng.

Nick không muốn bản thân anh nhìn thấy.

Nàng có bộ ngực đẹp.

“Được rồi, tốt thôi, nếu chúng ta không di chuyển vườn thú này, George sẽ không có nhà nữa”, Isabel nói, kéo sự chú ý của Nick quay trở lại vật đang cầm trên tay. “Mái nhà bị dột đúng vào chỗ của con rùa.”

James và Nick nhìn theo hướng ngón tay của Isabel, chỉ lên mái nhà. Có một lỗ thủng trên đó và quả thực nhà của George ở ngay bên dưới.

“Ngài có thể ở lại cũng được, thưa ngài Nicholas”, Isabel nói, giọng lạnh nhạt. “Chúng ta có thể sử dụng sức mạnh cường tráng của ngài.”

Nick cảm nhận được chút thỏa mãn trong giọng nói của nàng – một dấu hiệu căn bản cho thấy sự biến đổi trong mối quan hệ của họ. Câu trả lời thô lỗ không phải điều anh nên làm, anh biết điều đó. “Ta sẽ coi đó là một lời khen tuyệt vời khi nàng nghĩ ta hữu dụng, thưa quý cô Isabel.”

Nick nhìn thấy một nụ cười xuất hiện trên môi nàng khi nàng quay lại bức tường thủy tinh khổng lồ. Nàng không phải là người phụ nữ lạnh lùng như nàng muốn.

“Đặt George xuống đằng kia”, nàng nói với em trai, chỉ vào một chiếc bàn thấp ở góc cuối phòng. “Sau đó hãy đến đây và giúp đỡ.” Nàng lại ngước nhìn lên trần nhà, xem xét những lựa chọn.

Cuối cùng, nàng nhìn Nick, chỉ về phía góc cuối phòng và nói, “Tôi nghĩ đây là công việc chung duy nhất của chúng ta”.

Nick gật đầu, anh đứng tại một đầu của chuồng thú. “Ta không nghĩ rằng nàng sẽ để ta tìm Rock giúp đỡ thay vì tự mình làm điều đó chăng?”

Isabel cũng đứng như Nick ở góc đối diện của chuồng thú. “Nếu tôi cần sự giúp đỡ, St. John, tôi sẽ gọi một người hầu.”

“Dĩ nhiên rồi.” Nick lạnh nhạt nói và tự hỏi ai trong nhóm pha tạp của nhiều người hầu nữ mà nàng sẽ gọi đến. Điều đó không đáng tranh luận. Anh đặt một vai mình vào chiếc chuồng và đẩy. Ôi Chúa ơi, cái thứ này nặng khiếp. Anh làm hầu hết việc di chuyển chuồng thú. Isabel dùng sức để dịch sát nó vào vị trí mới, James thì đang đứng nhìn và ôm chặt lấy George.

Và sau đó, bầu trời sụp đổ.

Trong giây lát, anh đang cố gắng thở, đợi chờ Isabel cho biết nàng rất hài lòng với vị trí mới của chuồng thú và ngay sau đó có một tiếng nổ kinh khủng phía sau anh. Anh xoay người nhìn thấy một miếng thạch cao khổng lồ trên trần nhà rơi xuống, rơi chính xác vào vị trí họ đứng đó một phút trước. Đám bụi hằn trên đoạn trần bị ướt, thấm đẫm nước mưa suốt đêm qua.

Một thoáng im lặng sững sờ khi tất cả họ chứng kiến cảnh tượng kinh hãi đó trước khi Isabel thở dài. “Tôi biết việc này chỉ là vấn đề thời gian mà. Bây giờ ngài biết tại sao tôi lại đang

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT