|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
đều có những giấc mơ.”
Nàng mở mắt, nhìn vào ánh mắt xanh trong sáng của anh. “Kể cả ngài?”
“Kể cả ta.”
“Ngài mơ ước gì?” Câu hỏi đã được thốt ra, nàng hầu như không nhận ra giọng mình.
Anh không chần chừ. “Hôm nay, ta nghĩ ta sẽ mơ về nàng.”
Nàng nên thấy những từ đó thật ngớ ngẩn và đùa cợt. Thay vào đó, nàng cảm nhận được sự hứa hẹn và chẳng muốn gì ngoài việc tin tưởng anh. “Hãy nói cho ta về giấc mơ của nàng, Isabel.”
“Em mong James sẽ được đến trường. Mong các cô gái an toàn. Mong mái nhà được sửa và có nguồn cung cấp nến vô hạn.”
Anh cười khùng khục. “Nào, Isabel. Nàng có thể mơ ước những điều tốt hơn. Đây không phải là giấc mơ của họ. Mà là của nàng. Nàng mơ về điều gì? Cho chính bản thân nàng?”
Trong một lúc lâu, đầu óc nàng trống rỗng. Đã bao lâu kể từ khi nàng nghĩ đến những khát vọng của riêng mình?
Nàng mỉm cười với anh. “Em muốn nhảy thêm nữa.”
Hàm răng lóe sáng. “Ta rất hân hạnh được phục vụ nàng” Anh cùng nàng xoay thêm nhiều vòng theo giai điệu và những ngọn nến xung quanh căn phòng mờ ảo mang đến cảm giác giống như đang khiêu vũ dưới ánh sao. Khoảnh khắc này làm nàng tin rằng nếu nàng nói to khát vọng của nàng, chúng có thể thành sự thật.
Một lúc sau, anh dò hỏi, “Điều gì nữa?”.
“Em – em không biết.”
Đôi lông mày của anh nhếch lên. “Không gì sao? Nàng không thể nghĩ ra bất kỳ điều gì nàng mong muốn sao?”
“Em sẽ không muốn bị coi là ích kỷ”, nàng thì thầm.
Anh giữ ánh mắt của nàng nhìn thẳng vào anh, thu hút sự chú ý của nàng. Anh xoay tròn cả hai rồi dừng lại tại một điểm và nàng nhận ra họ đang đứng ở cuối phòng, nơi có một chiếc ghế dài được đặt trong bóng tối.
“Ích kỷ?”
Nàng nhìn vào chỗ lõm trên cằm anh và gật đầu.
Anh nở một nụ cười, trong lòng có chút bực tức, không tin vào lời nói đó. “Isabel, nàng là người ít ích kỷ nhất mà ta từng biết.”
Nàng lắc đầu. “Đó không phải là sự thật.”
“Tại sao nàng nghĩ vậy?”
Nàng ấn các đầu ngón tay vào nhau, e ngại câu trả lời.
Nhưng khát vọng muốn nói quá lớn.
Nàng nói. “Em – cha em đã cho em một cơ hội để sửa chữa tất cả. Để cứu ngôi nhà. Tước hiệu. Và mọi thứ.” Nàng chưa bao giờ kể cho ai về điều này. “Tất cả mọi việc em phải làm là đến London. Và để ông ấy sắp xếp một hôn lễ cho em.”
“Lúc đó nàng bao nhiêu tuổi?” Câu nói thật lạnh lùng và Isabel cảm thấy sợ hãi – nghĩ rằng anh đang phán xét hành động của nàng. Như mẹ nàng đã làm.
“Mười tám.”
“Nàng đã phản đối.”
Nàng gật đầu, những giọt nước mắt kìm nén đang cào xé cổ họng nàng. “Em không muốn – không muốn có một đám cưới như mẹ em. Em không muốn trở thành một người đàn bà cô độc. Chỉ có một mình. Ông ấy đã bỏ đi và không bao giờ quay lại. Mẹ em – bà ấy đã mất ngay sau đó. Bà đã đổ lỗi cho em vì sự ra đi của ông ấy.”
Anh im lặng. Bất động.
Nàng không nên nói với anh. “Em xin lỗi nếu em đã làm ngài thất vọng.”
Cái nhìn sắc bén của anh thu hút sự chú ý của nàng.
Một ngón tay anh đặt dưới cằm nàng, đẩy lên để nàng nhìn vào anh. Nàng thở gấp xúc động.
“Ta không thất vọng, tình yêu à.” Lời thì thầm khẽ và gần, gần đến mức nàng cảm nhận nhiều hơn là nghe. “Ta tức giận.” Mắt nàng mở lớn khi anh nâng niu khuôn mặt nàng trong bàn tay anh, họ quay đi để đảm bảo không nằm trong tầm quan sát của những người trong phòng. Nàng cảm thấy ở các đầu ngón tay anh đang run lên. “Ta ước ta đã ở đây. Ta ước ta có thể…”
Anh dừng lại khi mắt nàng nhắm.
Em cũng ước ngài đã ở đây.
Anh lướt các ngón tay xuống phía dưới cổ nàng đến nơi mà nhịp tim của nàng đang đập rộn ràng mất kiểm soát.
Nàng không muốn nghĩ về quá khứ. Không phải bây giờ. Không phải khi anh ở quá gần.
“Em ước ngài sẽ hôn em.”
Sự thú nhận chân thực đó làm cả hai ngạc nhiên.
Anh hạ thấp giọng thì thầm. “Isabel, nếu chúng ta ở bất kỳ nơi nào nhưng ở đây thì…”
Nàng cúi xuống khi nghe thấy câu nói đó. “Em biết.”
“Chắc không? Nàng có biết ta muốn nàng biết bao nhiêu không?”
Nàng không thể nhìn anh. “Có.”
Nàng cảm thấy ngón tay cái cúa anh chà xát lên làn da nơi cổ tay mình, sự tiếp xúc điên rồ đó tim nàng loạn nhịp. “Làm sao nàng biết?”
Lời thì thầm mờ ám và ngọt ngào, mang cho nàng dũng khí để ngước lên nhìn anh. Mắt anh sẫm màu – quá sẫm để có thể nhận ra màu sắc thực của chúng trong luồng ánh sáng này – nhưng nàng có thể đọc được ý nghĩ của anh. “Bởi vì em cũng muốn ngài.”
Rồi anh rên lên, âm thanh nhỏ phát ra từ cổ họng và Isabel cảm nhận được âm thanh đó truyền qua nàng, làm nàng vô cùng thích thú. Nàng xoay mặt đi, nhưng anh vẫn giữ nguyên động tác đặt một ngón tay dưới cằm nàng. “Không, người đẹp. Hãy nhìn ta.”
Làm thế nào nàng có thể từ chối một lời khẩn nài như thế?
“Ta không hoàn hảo. Ta không thể hứa với nàng rằng ta sẽ không làm điều gì để tổn thương nàng.” Anh dừng lại, vết sẹo nhạt của anh đối lập với làn da rám nắng của anh. “Nhưng ta sẽ làm bất kỳ điều gì trong quyền lực của ta để bảo vệ nàng và James và những cô gái này.”
Anh dừng lại và nàng nín thở để chờ đợi câu nói tiếp theo của anh.
“Ta nghĩ ta nên cân nhắc lời đề nghị của em trai nàng.”
Chương 14
Bài học thứ sáu:
Khi bạn đã thu hút được sự chú ý của anh ấy, dừng do dự.
Quý ngài kén vợ thường thích sự kiên trì. Bạn đọc thân mến! Đừng nhụt chí và nhút nhát. Khi bạn đã chọn hiệp sĩ cho mình và anh công nhận bạn là Người Yêu Dấu của anh ấy, nhất định bạn không được im lặng hoàn toàn! Hiện giờ không phải là thời gian để thoải mái!
Bạn cần phải nhớ rằng các trận đấu luôn được quyết định thắng bại ở các hiệp cuối cùng. Thời gian này yêu cầu sự kiên định, quyết tâm và tính kiên nhẫn.
Pearls & Pelisses, tháng Sáu năm 1823
Isabel ngồi trong bồn tắm lớn bằng đồng, đỏ ửng vì hơi nước nóng bốc lên. Nàng lơ đãng đưa một bàn tay lên, săm soi những đầu ngón tay nhăn nheo. “Anh ấy nói anh ấy dùng từ quyến rũ để miêu tả chị.”
Ngồi trên giường của Isabel, Lara nhìn một cách hân hoan. “Và anh ấy muốn kết hôn với chị!”
Câu nói đó làm Isabel vô cùng hồi hộp. “Anh ấy không nói vậy. Anh ấy nói ta nên cân nhắc lời đề nghị của James.”
“Đó chính là đám cưới! Với Quý ngài Nicholas!”
“Đúng vậy, nhưng điều đó không có nghĩa anh ấy muốn lấy chị.”
Có thể anh ấy nghĩ nàng có một hoàn cảnh buồn thảm và đáng thương cần được cứu giúp.
Lara nhìn Isabel. “Isabel. Em nghĩ điều đó đúng là như vậy.”
“Không. Điều đó có nghĩa chị nên cân nhắc đến chuyện kết hôn. Không nhất thiết phải là với anh ấy.”
“Isabel. Em nghĩ chị đang cố tình chậm hiểu. Rõ ràng anh ấy đề cập đến việc hôn nhân giữa hai người.”
“Em không thể biết được điều đó.”
Cả hai chúng ta đều không thể.
“Em biết! Và em sẽ nói cho chị tại sao. Chúng ta chưa từng gặp được người đàn ông nào khác có thể kết hôn tại Townsend Park trong hai năm! Ai yêu cầu chị gợi ý anh ấy kết hôn với chị nào? Và…” Lara nói thêm, “Em đã thấy cái cách anh ấy nhìn chị. Cái cách chị nhảy. Anh ấy muốn chị”.
“Có thể anh ấy muốn chị”, Isabel cáu kỉnh nói. “Nhưng chị không thể nghĩ anh ấy muốn cưới chị.”
Lara chống khuỷu tay lên ôm lấy mặt và nhìn chị họ cô. Khi cô nói, giọng đầy thách thức. “Tại sao không? Chị là một ứng cử viên sáng giá để trở thành phu nhân của Quý ngài Nicholas. Ai cũng biết, với tư cách là con gái cùa một bá tước, chị vẫn ở vị trí cao hơn khi cưới một người con thứ!”
Isabel cười lớn. “Có lẽ nếu cha chị không phải là dạng người thấp hèn nhất trong tầng lớp quý tộc thì đó là sự thật. Và chị nghĩ Quý ngài Nicholas tốt hơn chị.”
“Vô lý, Isabel.” Lara lộ rõ sự tức giận, “Chị đáng yêu, có năng lực, thông minh và hấp dẫn”. Cô liệt kê các phẩm chất đó bằng các ngón tay của mình. “Bất kỳ quý ông nào cũng rất may mắn khi cưới chị.”
Isabel cười gượng gạo. “Cảm ơn, em họ.”
Lara nhăn trán. “Đó không phải là lời khen. Mà là sự thật. Chị phải biết một người đàn ông sẽ không nghĩ đến chuyện kết hôn nếu anh ta không cảm thấy ý tưởng đó còn hơn cả chấp nhận được.”
Có thể chấp nhận được. Thật là một từ ngữ kinh khủng.
Isabel không trả lời, thay vào đó nàng ngả đầu vào thành bồn tắm và nhắm mắt.
Không đến mười hai giờ trước, nghe thấy Quý ngài Nicholas cảm thấy nàng có thể chấp nhận được khiến nàng chao đảo dữ dội – làm nàng muốn biến mất cùng anh và thề sẽ không bao giờ sợ hãi sự ảnh hưởng của những ý kiến của anh đối với cô đang ngày một lớn mạnh. Nhưng giờ đây, nàng cảm thấy khá ghét ý nghĩ rằng anh có cảm giác lẫn lộn như vậy với nàng.
Làm thế nào để nàng có thể bắt đầu quan tâm người đàn ông này? Làm thế nào anh có thể xâm chiếm ý nghĩ của nàng trong vòng chưa đầy hai ngày? Sẽ thế nào nếu nàng thực sự cân nhắc đặt niềm tin của mình vào con người hoàn toàn xa lạ này. Nàng không biết gì về anh, Chúa ơi.
Không biết bất kỳ điều gì ngoài việc anh khiến nàng có cảm xúc.
Nàng thở dài. Nàng không thích cái cách anh làm ảnh hưởng đến xúc cảm của nàng. Nàng không thích cái cách anh dùng từ làm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




