watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4600 Lượt

nham hiểm, tâm cơ.”

“Tôi đây chỉ có thể nói, cuộc sống của giáo sư đại học rất đơn thuần, bà chưa từng thấy qua

cái gì chân chính gọi là âm trầm nham hiểm.”

Nói xong, hắn đặt một tay lên vai cô, một tay đem đầu cô áp vào trước ngực mình.

Nháy mắt, cô không kịp suy nghĩ, đầu mơ hồ, mọi cảm giác đều lưu lại nơi tiếp xúc với lòng

bàn tay ấm áp của hắn. Hắn…… Đang ôm chính mình, mà cô, thoải mái không muốn rời khỏi

khuông ngực này……

“Cung Diệc Hân, nghiêm túc nghe tôi nói.” Hắn nâng cằm cô lên, để cho ánh mắt cô nhìn

thẳng vào mắt hắn. “Lí Thiến Vũ sai, bà không có cách nào chiếu cố, yêu thương con gái, lại

quyết định sinh con ra, rồi bà không chịu trách nhiệm.”

“Viện trưởng Cung sai, ông không có năng lực bảo vệ con gái mình bình an hạnh phúc,

không kể rõ mọi chuyện khiến cô lớn lên trong sợ hãi, không nên đi ngoại tình, không nên để

đối phương sinh ra đứa trẻ.”

“Phu nhân viện trưởng cũng sai, bà lòng dạ hẹp hòi, không thể khống chế cảm xúc của chính

mình, không thể đem thù hận hóa yêu thương, dù đau đớn vì đứa con của mình đã lên trời,

cũng không nên đem cô về nhà hành hạ.”

“Bọn họ đều sai, chỉ mình cô không hề sai, không phải tự cô lựa chọn trở thành con gái bọn

họ, lựa chọn trưởng thành trong cái hoàn cảnh kia, lựa chọn trở thành cái thùng để phu nhân

viện trưởng phát tiết cảm xúc, lại càng không phải do cô lựa chọn trải qua cuộc sống như vậy.”

Phải vậy không? Cô không sai sao?

Cô cho rằng sinh mệnh mình vốn chính là sai lầm nghiêm trọng, nếu không phải do cô được

sinh ra, thì sao lại có bao nhiêu người thống khổ?

“Tôi thừa nhận cô rất lợi hại, nhưng lợi hại không phải vì cô luôn đạt 100 điểm hoặc vì trở

thành bác sĩ khoa tim nổi tiếng, mà là vì cô luôn mạnh mẽ, chẳng những không cam chịu, tự

ái hối tiếc, mà còn luôn giữ bản thân khỏe mạnh cường tráng, trở thành tinh anh trong xã hội.

“Cô tuy rằng đối với thế giới này tràn ngập không tín nhiệm, lại vẫn cứ nguyện ý buông tha

cảm giác không tín nhiệm đó, đem hết toàn lực đi cứu chữa vô số sinh mệnh; Cô chưa bao

giờ được đối đãi tốt, lại có thể tận tâm hết sức giúp đỡ từng bệnh nhân. Cung Diệc Hân, tôi

muốn nói, cô là người tốt, cô gái rất tốt, là người phụ nữ tốt nhất mà tôi gặp.”

Cô kinh ngạc nhìn hắn, nhất thời không thể

phản ứng.

Cô không phải người máy sao? Người máy rõ ràng vô tâm, hắn vì sao có thể nhìn thấy tâm sự

của cô?

Bức tường dựng lên trong lòng cô vừa cao lại chắc chắn, hắn từ khi nào thì, dùng cái gì đẩy

ngã nó, nhìn rõ điều trong lòng cô, tinh tế phân tích?

Vì sao hắn thiên tài như vậy, có thể hiểu rõ lòng người như vậy? Vì sao hắn không giống

người thường như vậy, làm thay đổi cô một người phụ nữ không có cảm tình lại khó gần?

Không xong rồi, người đàn ông tốt như vậy…… Vạn nhất cô không khống chế được bản thân,

sẽ phát sinh tình huống gì?

“A, cô là chị gái không tim không phổi, em gái sinh bệnh chẳng những không thăm, còn nhân

cơ hội cướp bạn trai của em gái mình.”

“Tôi nuôi cô nên bị nguyền rủa, cô muốn trả thù Ấu Lâm cướp đi Phương Mộc Thụ sao? Cho

dù vậy, cũng đừng chọn lúc này chứ, cô không nhìn ra bệnh em mình rất nghiêm trọng, mà

Tuệ Kình lại là cửa sổ hy vọng duy nhất của nó sao?!”

“Hai người đúng là chị em có cùng khẩu vị, đều thích cùng một người đàn ông; Lúc trước là

tôi, hiện tại là Khương Tuệ Kình, các người không thể cùng nhau nói chuyện, đừng đem đàn

ông ra đùa giỡn?”

Vô số lời nói của Phương Mộc Thụ cùng mẹ vang lên trong đầu cô.

Không, không đúng, không thể…… Vạn nhất không phải là phong cách của cô, phong cách

của cô là nhanh gọn, chính xác, chắc chắn, không có vạn nhất, cô tuyệt đối không cho phép

chính mình “Vạn nhất” thích Khương Tuệ Kình.

Vội vàng giữ khoảng cách, cô đẩy hắn ra, cầm lấy chai nước, từng ngụm uống cạn nước

khoáng.

Thời điểm đặt chai xuống, cô đã võ trang tốt bản thân.

Cười nhẹ, cô bảo trì khoảng cách nên có giữa bằng hữu nói: “Thiên tài tiên sinh, anh thắng,

tôi bị anh không cãi lại được, có rảnh tôi sẽ đến gặp Ấu Lâm.”

Nói xong, cô lấy cớ bận rộn đuổi hắn ra khỏi cửa.

Đóng cửa lại, cô dựa lưng vào tường, trong lòng…… rối bời hỗn loạn……

Chương 6

Cô lấy bệnh án của Ấu Lâm từ tay y tá trực, hoảng sợ vì tình hình nghiêm trọng hơn so với

tưởng tượng của cô, nghiêm túc nhớ lại, bên ngoài đồn đãi cũng không phải oan uổng, cô

thực sự rất không quan tâm đến người em gái này.

Gõ cửa hai lần, Cung Diệc Hân đi vào phòng bệnh, ngoài ý muốn phát hiện Khương Tuệ

Kình cũng ở đây.

Sững sờ hai giây, mới nhớ tới, hắn ở trong này thì có gì kỳ quái? Hắn là bạn trai Ấu Lâm, ở

lại đây làm bạn với em ấy cũng là bình thường.

Bản thân không nên cảm thấy ngoài ý muốn, nên cảm thấy thoải mái mới đúng, bởi vì mẹ

cũng không ở trong phòng.

Cô nhìn về phía Ấu Lâm, Ấu Lâm thực vui vẻ, nửa thân trên tựa vào trên người hắn, tươi

cười trên mặt chưa từng biến mất, Ấu Lâm hạnh phúc lại như có gì đó chạm vào trái tim cô,

làm cô đột nhiên cảm thấy đau đớn.

Vì sao? Cô không rõ lắm, nhưng cô phải nhanh chóng lấy lại lý trí.

Lý trí nói: “Bệnh nhân có thể duy trì vui vẻ là chuyện tốt.” Nghĩ như thế, một vật gì đó va

chạm vào ngực cô, có vẻ là vật nhỏ bé không đáng gì.

Cung Diệc Hân vừa cúi đầu xem bệnh án, vừa kiểm tra mạch đập, rồi lấy đèn pin trong túi ra,

chiếu chiếu đồng tử của Ấu Lâm, lại cầm ống nghe, nghe tim cho cô một chút, cuối cùng xem

xét lại từng chút, mới hỏi: “Hôm nay, có chỗ nào cảm thấy không thoải mái hay không?”

“Chị, chị cũng không phải là bác sĩ điều trị cho em.” Cô dè dặt cẩn trọng nói chuyện, hình

như rất sợ chị gái tức giận.

Lời cô nói khiến Khương Tuệ Kình buồn cười. Ấu Lâm nói đúng, Diệc Hân theo thói quen

của một bác sĩ, không có biết cách hỏi thăm người nhà bị bệnh.

Bất quá hắn cho rằng, cô đã thực cố gắng, cố gắng như vậy đáng giá ngợi khen, vậy…… Buổi

tối nấu lẩu cua đế vương thật ngon, hắn biết nơi nào có thể mua được đồ tươi mới, cua đế

vương vận chuyển bằng hàng không.

Cung Diệc Hân mỉm cười, miễn cưỡng nói: “Em phản ứng với thuốc mới rất tốt, nếu tiếp tục

điều trị, em có thể sớm xuất viện.”

“Nhưng loại thuốc kia làm cho tóc em đều rụng hết.” Cung Ấu Lâm ngây thơ oán giận.

“Không cần lo lắng, chờ khi thuốc hết phản ứng, tóc tự nhiên sẽ lại mọc ra.” Cô không hay an

ủi người khác, nói những từ này đã là cực hạn.

“Đến lúc đó, em sẽ ăn thật nhiều rong biển cùng vừng đen, nghe nói ăn những thứ này, tóc

mọc ra vừa đen lại sáng.” Cung Ấu Lâm vui vẻ vỗ tay nói.

Cô gật đầu trả lời, “Loại bệnh này cần nhất chính là niềm tin, tâm tình sẽ ảnh hưởng đến tình

trạng phát triển bệnh, nhớ kỹ, lúc nào cũng phải vui vẻ, không nên hờn dỗi.”

“Chị……” Giọng nói mèm nhẹ gọi. “Có chị, có ba mẹ cùng anh Tuệ Kình, em đương nhiên

vui vẻ, tất nhiên sẽ mau khỏi bệnh.”

“Nếu vậy thì tốt, em nên nghỉ ngơi nhiều.”

Thăm bệnh xong, cô ở lại trong phòng bệnh đã gần…… 5 phút, cô đã cố hết sức.

Ánh mắt cô chuyển hướng nhìn Khương Tuệ Kình, chỉ thấy trên mặt hắn lộ vẻ tươi cười vừa

lòng.

Hắn vừa lòng? Như vậy tốt lắm sao. Nhưng cô lại cúi đầu suy nghĩ, mới thấy có chút kỳ quái.

Chính mình vì sao lại để ý hắn có hài lòng hay không?

Suy nghĩ rối loạn hiện lên, cô bỗng phát hiện Ấu Lâm không biết từ lúc nào đã cầm tay cô.

“Chị, em có lời muốn nói, nếu không vội, có thể ở lại đây một lát hay không?”

Cô lặng lẽ hít sâu, ngồi ở mép giường. “Em nói đi.”

“Chị, em biết giữa ba mẹ và mẹ chị có chuyện. Ba ba nói, đó không phải là lỗi của chị, người

sai thật sự chính là ông cùng mẹ, nhưng em cũng có sai, thực xin lỗi, từ nhỏ đến lớn, em mỗi

ngày đều nhìn mẹ khi dễ chị, chẳng những không giúp chị nói chuyện, vào lúc tâm tình

không tốt còn bỏ đá xuống giếng…… Chị biết đấy, em thực sự rất ghen tị, ghen tị vì mọi thứ

chị đều giỏi hơn em, kiên cường hơn em.”

“Chị hiểu, có nhiều người ghen tị với mình.” Ấu Lâm kỳ thực không cần quá để ý.

Rất nhiều người thỉnh thoảng muốn đạp cô dưới chân, nếu có thể còn muốn ngồi trên đầu cô,

có thể thuận lợi hưởng chỗ cao, cái này gọi là cạnh tranh, cũng thuộc về tính cách con người.

Khương Tuệ Kình lẳng lặng nghe các cô nói chuyện, trong bụng lại âm thầm bật cười, hắn

nghĩ giễu cợt Cung Diệc Hân, cô nói một câu an ủi người ta, mà vẫn còn cứng rắn.

“Em không phải là một đứa em gái tốt, mà em thực sùng bái chị. Em hy vọng về sau, chúng

ta có thể thân thiết giống như những cặp chị em khác, nói chuyện tâm sự, tán gẫu bát quái thị

phi, chị, chị thấy có được không?” Cung Ấu Lâm ngậm miệng lại, chờ cô trả lời.

Thân thiết? Ấu Lâm làm cô khó xử, đó là chuyện xa lạ với cô.

Nghiêng đầu, suy nghĩ nửa ngày, cô mới trả lời, “Ấu Lâm, chị học trường y.”

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT