|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
muốn nói tới thứ gì đây? Hắn nhìn Cung Diệc Hân bày ra bộ dạng muốn giảng đạo lý giá
trị, không nhịn được nâng khóe môi, nhưng hắn hiểu được, lúc này mà cười to ra tiếng là
hành vi không khôn ngoan, bởi vậy hắn cực lực khống chế điều khiển các cơ trên mặt.
“Cho nên?” Cung Ấu Lâm nghiêm túc nghe chị gái nói chuyện.
“Trường y học rất nặng, chương trình học năm năm, hai năm thực tập, mà chị chỉ trong năm
năm ngắn ngủi hoàn thành tất cả, cho nên chị thường xuyên bận rộn lúc học xong thì trời đã
tối mịt.”
“Em biết, ba ba đã nói qua, chị thường bận đến không có thời gian ăn cơm ngủ nghỉ, còn nói
bác sĩ thực tập thực đáng thương, có đôi khi suốt bốn mươi tám giờ cũng không thể nhắm mắt,
nếu bệnh nhân có chuyện gì, thì càng nghiêm trọng.”
“Đúng, nhưng bận rộn không phải lúc nào cũng xấu.”
“Bận cũng có chỗ tốt sao?”
“Đúng, lấy ví dụ, nó sẽ làm người ta quên đi rất nhiều việc, mặc kệ là chuyện tốt hay chuyện
xấu, cho nên, chuyện từ hồi nhỏ…… Chị hầu như không nhớ lắm.”
Cô cuối cùng đã nói vào trọng điểm, hắn rốt cuộc không nhịn được ý cười. Phương thức cô
gái này an ủi người…… Thật là quanh co.
Cung Diệc Hân nhìn khuôn mặt Khương Tuệ Kình tươi cười nghĩ, Ấu Lâm vui vẻ, hắn cũng
vui vẻ theo?
Được rồi, cô thừa nhận, tình yêu giống quỷ, nghe nói nhiều người, gặp được ít người, nhưng
chính là sẽ có người đêm hôm khuya khoắt gặp quỷ.
Lời cô nói làm Cung Ấu Lâm cảm động, nhào vào trong lòng cô, nói không ngớt: “Cám ơn
chị, cám ơn chị, em còn cho rằng cho đến lúc chết chị cũng không tha thứ cho em.”
Ôm lấy cô, Cung Diệc Hân vẻ mặt kỳ quái. Thứ nhất, cô thật sự không có thói quen ôm
người khác; Thứ hai, Ấu Lâm nói…… Đến chết cũng không tha thứ…… Đó là chẳng phải là
những lời thường nói trong các vở kịch?
Có người gõ cửa, cô cho rằng người ngoài cửa không phải là ba mẹ, thì chính là bác sĩ điều
trị cho Ấu Lâm, vì thế cô buông Ấu Lâm ra, đứng ở một bên.
Nhưng cô đã đoán sai, người bước vào phòng bệnh là Phương Mộc Thụ.
Thấy hắn, thần kinh Khương Tuệ Kình cùng Cung Diệc Hân đồng thời căng thẳng.
Cung Ấu Lâm lại sung sướng hướng hắn vẫy tay chào hỏi, “Anh Mộc Thụ, anh lại đến thăm
em đấy à?”
Lại? Vậy là hắn không phải mới lần đầu tới thăm Ấu Lâm, hóa ra giữa bọn họ đã sớm khôi
phục giao tình qua lại?
Cô nhìn Khương Tuệ Kình, thấy hắn trầm lại, vẻ mặt hậm hực. Có phải bởi vì tình địch xuất
hiện, ý thức có nguy hiểm hay không?
Trong lòng cô đột nhiên có chút buồn, cúi đầu, không nói thành lời.
“Tuệ Kình, em giới thiệu với anh, anh ấy là Mộc Thụ, bạn trai của chị em.”
Bạn trai? Của cô và Khương Tuệ Kình nghe thấy thế đều nhíu chặt mày. Tuy rằng không
chính thức cùng hắn chia tay, nhưng cô không tiếp nhận đàn ông đã qua lại vói người khác,
còn có thể được xưng là bạn trai.
Cung Ấu Lâm vừa nói làm cho Phương Mộc Thụ bừng tỉnh đại ngộ, hắn nhìn về phía
Khương Tuệ Kình cùng Cung Ấu Lâm, tiếp theo nghiêng người, tựa tiếu phi tiếu nhìn lại
Cung Diệc Hân.
Hắn nhìn ra bọn họ ngày đó chỉ là đóng kịch? Vô phương, cái kim trong bọc lâu ngày cũng
lòi ra, cô hiểu được đạo lý này.
Nhưng mà có bị phát hiện hay không cũng không sao cả, cô từ lâu đã không còn quan tâm
người đàn ông trước mặt, hành động ngày đó thực ngây thơ, cô nên sớm ổn định lại.
“Vị tiên sinh này là……”
“Anh ấy là Khương Tuệ Kình, là bạn trai của em. Chị, chị có muốn cùng anh Mộc Thụ đi
uống tách cà phê, nói chuyện phiếm hay không? Chị không cần lo lắng cho em đâu.” Hy
vọng bọn họ có thể từ từ hợp lại, nối lại cảm tình ngày xưa, chuyện cô làm sai còn có cơ hội
bù đắp.
“Được rồi, con nhóc này, em có người ở bên cạnh rồi. Đương nhiên không hiếm lạ anh Mộc
Thụ và chị mình nữa.” Phương Mộc Thụ cười vỗ vỗ đầu cô.
Cung Ấu Lâm kéo tay hắn xuống, làm nũng nói: “Đâu có, anh không hiểu ý tốt của em, em
rất hy vọng chị ấy có thể ở bên cạnh mình, anh có biết chị ấy rất bận hay không, em đem thời
gian quý báu tặng cho anh, anh còn không biết cảm kích.”
Cung Diệc Hân không chút để ý nghe hai người nói chuyện, cũng không chú
ý tới Khương
Tuệ Kình từ khi nghe thấy từ “Bạn trai”, không đồng ý liếc mắt nhìn Cung Ấu Lâm một cái,
cô theo thói quen lại kiểm tra bình truyền dịch một lần nữa, tiếp theo cúi người nói với em gái:
“Em nghỉ ngơi cẩn thận, thấy chỗ nào không thoải mái thì nói với y tá, cô ấy sẽ giúp em báo
với bác sĩ điều trị. Bây giờ chị có việc phải đi, nếu rảnh lại đến thăm em.”
“Dạ, nhưng mà chị ơi…… Mộc Thụ anh ấy……”
“Chị đi đây.” Cô nói ngắn gọn. Cô không cần Ấu Lâm làm mai, nếu cô ấy cho rằng làm như
vậy có thể quên đi hiềm khích, thì thật đơn thuần.
Cô đi thẳng ra khỏi phòng bệnh, không hề quay đầu lại.
Cung Ấu Lâm vội vàng nháy mắt với phương Mộc Thụ, hắn cười cười, cúi người xoa mặt cô
nói: “Anh Mộc Thụ có thể tự mình chinh phục chị gái em, không cần em làm bà mối.”
“Hừ, qua cầu rút ván.” Cô dẩu môi.
Trước khi rời khỏi phòng bệnh, hắn lại liếc mắt nhìn Khương Tuệ Kình một cái, phát hiện
ánh mắt lợi hại của đối phương, phảng phất muốn nhìn thấu mình.
Phương Mộc Thụ rời phòng bệnh, chạy nhanh đuổi theo bước chân Cung Diệc Hân, dùng sức
lôi kéo, kéo cô vào góc cầu thang ít người qua lại.
“Vì sao muốn trốn anh?”
Hắn nói đúng lý hợp tình, mà cô nghe xong không nhịn được muốn cười.
“Tôi vì sao muốn trốn anh? Cho dù anh không được hoan nghênh, tôi cũng không cần phải
trốn.”
“Chẳng lẽ chúng ta không thể quên chuyện quá khứ, làm lại từ đầu sao? Anh về nước, là vì
em.”
“Chuyện quá khứ, tôi đã không còn nhớ rõ, về phần làm lại từ đầu…… Thực xin lỗi, tôi không
cần thiết phải tiếp nhận anh. Càng miễn bàn đến mục đích anh về nước, nói thật, tôi nmột
chút cũng không cảm thấy hứng thú.” Cô hất tay hắn ra.
“Anh đã thương tổn em lớn như vậy sao?”
Cung Diệc Hân bật cười, hai tay khoanh ngang ngực.
“Bác sĩ Phương, người có thể tự tin nhưng ngàn vạn đừng tự đại, tự đại sẽ làm người bên
cạnh cảm thấy thực ghê tởm. Anh, không đủ bản lĩnh gây thương tổn cho tôi.”
“Năm ấy anh thực sự không phải cố ý, anh chỉ là……” Hắn vội vàng muốn giải thích.
“Chính là thân thể tươi trẻ, môi đỏ mọng xinh đẹp, thiên sứ thuần khiết cùng hồn nhiên, cho
nên anh không thể cự tuyệt?”
Nói vừa hết lời, cô đột nhiên cảm thấy buồn cười. Thật là kỳ quái, là vì vật đổi sao dời sao?
Năm ấy chuyện này làm cho cô đau lòng muốn chết, hiện tại hồi tưởng lại, cô lại muốn ôm
bụng cười to.
“Anh sai lầm rồi, mấy năm nay, không lúc nào là anh không hối hận, anh luôn cầu nguyện
mọi việc có thể quay lại như lúc đầu, nếu……”
“Thực xin lỗi, bác sĩ Phương, nếu chỉ cầu nguyện mà có tác dụng, thì sẽ không có thiên tai
thảm họa; nếu chỉ là đặt gỉa thiết với『 nếu 』, trên thế giới này sẽ không có chiến tranh bệnh
họan, người ta cũng không cần làm việc.”
“Vì sao lại đối với anh như vậy? Vì sao thái độ của em đối với Khương Tuệ Kình và anh
hoàn toàn khác nhau? Vì anh là chuyện đã qua, còn hắn là sao?”
Hắn hiểu lầm cái gì? Cung Diệc Hân suy nghĩ một chút lập tức hiểu rõ.
Xem ra, hắn không nghĩ rằng ngày hôm đó cô và Tuệ Kình chỉ là diễn trò, mà cho rằng Tuệ
Kình ở giữa hai chị em. Cho dù như thế, hỏi điều đó không phải rất vớ vẩn sao, hắn tự cho
mình cái quyền chất vấn cô?
Tức giận bừng lên, cô ngửa đầu nói: “Đúng, chị em tôi có cùng khẩu vị, ánh mắt nhìn người
cũng giống nhau, chính là sẽ cùng thích một người đàn ông, hơn nữa còn cạnh tranh truy đuổi.
Anh quan sát thật sự chính xác, đàn ông đều là đồ chơi của chúng tôi, chơi đã chúng tôi sẽ
vứt bỏ.”
“Nhưng…… Phương tiên sinh, cho dù anh thật là 『chuyện đã qua』, chúng tôi ba người là
『chuyện đang diễn ra』 cũng không có quan hệ gì với anh?”
“Được lắm, đem những gì đã nói lặp lại một lần nữa cho tôi.”
Ngữ điệu lạnh lùng trong câu nói của mẹ làm Cung Diệc Hân run sợ. Cô sợ bà, đó là thói
quen dưỡng thành từ nhỏ đến lớn, cho dù cô biểu hiện không chút sợ hãi, nhưng từ đáy lòng
vẫn cảm thấy sợ hãi.
Chậm rãi xoay người, cô phát hiện mẫu thân cùng Khương Tuệ Kình đứng ở nơi đó, sắc mặt
phút chốc trắng bệch.
Uông Gia Nghi bước nhanh đến trước mặt cô, chỉ vào mặt cô giận dữ hỏi: “Cho dù Ấu Lâm
đã bệnh thành như vậy, cô vẫn muốn tranh giành với nó? Ngay cả người đàn ông nó thích cô
cũng không buông tha? Cung Diệc Hân, cô là người phụ nữ độc ác nhất mà tôi đã từng gặp,
lúc trước chúng tôi vì sao lại nuôi dưỡng một con rắn bên người……”
Nói xong, thấy bà giơ cánh tay lên cao, Cung Diệc Hân theo bản năng nhắm mắt lại.
Nhưng mà bàn tay kia vẫn chưa hạ xuống, cô nghi hoặc mở mắt ra, phát hiện Phương Mộc
Thụ che phía trước mình, còn Khương Tuệ Kình thì giữ chặt cánh tay mẹ.
Khương Tuệ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




