watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4590 Lượt

quan trọng, bà sẽ không dám làm loạn như trước

đây, bà dần dần sẽ hiểu được. Có người dạy bảo từ nhỏ đã biết kiểm điểm sai lầm của bản

thân, có người lớn rồi vẫn cần phải được chỉ dẫn mới có thể hiểu được mình sai ở điểm nào.

Tóm lại, hôm nay em giỏi lắm, vòng ra khỏi khúc ngoặt thứ nhất, thấy con đường mở rộng

thênh thang.”

“Được rồi, vậy cái ngoặt thứ hai nằm ở đâu?” Cô miễn cưỡng chấp nhận lời hắn nói.

“Khi đối mặt với tình cũ dây dưa không rõ, em biết dùng từ ngữ ngắn gọn có sức sống để

thuyết phục hắn, không cần vọng tưởng thân thể trẻ trung, môi đỏ mọng xinh đẹp……”

Cung Diệc Hân bật cười, hôm nay vì hắn, mà cô đã cười không ngớt. “Đó là dùng để hình

dung Ấu Lâm, không phải hình dung em.”

“Ai nói em không có thân thể trẻ trung, môi đỏ mọng xinh đẹp?” Hắn và cô cùng nhau cười,

sau khi cười một trận đã đời, hắn trịnh trọng nói: “Cung Diệc Hân, em hôm nay rất tuyệt vời,

thưởng cho em vì biết nghe lời, anh sẽ tặng cho em ba lễ vật, sau khi có ba lễ vật này, em sẽ

vô địch thiên hạ, nói đi, em muốn thứ gì?”

“Em muốn…… Kiêu ngạo, kiêu ngạo, kiêu ngạo.”

Có kiêu ngạo có thể thiên hạ vô địch, cho dù không phải thực sự vô địch, ít nhất người khác

cũng không nhìn ra sự sỡ hĩa trong lòng cô. Cho nên cái gì cô cũng có thể không cần, có thể

vứt bỏ, nhưng lại không thể không có thật nhiều kiêu ngạo tồn kho dưới đáy lòng.

“Vì sao? Cho dù kiêu ngạo thật sự có thể làm cho người ta cảm thấy vô địch, một là đủ rồi, vì

sao muốn tới ba?”

“Nếu bị người ta bóc đi một tầng kiêu ngạo, mặt sau vẫn còn một tầng, nếu lại bị xoá sạch

một tầng, ha ha, bên trong còn có một tầng.” Cô thử giải thích tầm quan trọng của kiêu ngạo.

“Anh phát hiện ra em nghĩ sai rồi, thứ em cần căn bản không phải kiêu ngạo.”

“Bằng không là thứ gì?”

“Là mặt nạ, lột một lớp còn có một lớp, xoá sạch một lớp còn có một lớp khác.”

“Anh nghĩ là em có thể đổi mặt như trong Xuyên kịch làmộttuyệtkỹcủakịchhátTứXuyên,[.”

“Không, anh nghĩ em là chim sợ cành cong, luôn cảm thấy có người muốn tổn thương mình.”

Cung Diệc Hân rủ vai. Đúng vậy, hắn luôn một lời trúng đích.

Cô quay mặt nói: “Ai có thể thương tổn em? Em là máy móc chiến tranh mạnh nhất thế giới.”

Khương Tuệ Kình nở nụ cười, kéo sợi dây cột tóc sau đầu cô, cái đuôi ngựa rủ xuống, cảm

giác đó…… Rất giống xé rách lớp ngụy trang dũng cảm của cô.

“Anh thì sao? Nếu cho anh ba lễ vật sẽ thiên hạ vô địch, anh muốn thứ gì?” Cô hỏi ngược lại

anh.

“Anh muốn thiên sứ, thiên sứ, thiên sứ.”

Cô ngẩng người quên cả hít thở. Quả nhiên, hắn muốn là “Thiên sứ”, thiên sứ giống như Ấu

Lâm vậy.

Có chút buồn nên cúi đầu, cô vô thức nhìn chân mình.

Hắn dùng khuỷu tay đẩy đẩy cô. “Uy, em không hỏi, vì sao anh muốn thiên sứ, thiên sứ và

thiên sứ sao?”

Cô nghe lời ngẩng đầu hỏi: “Xin hỏi anh, vì sao muốn thiên sứ, thiên sứ cùng thiên sứ?”

“Em có biết, thiên sứ có thể làm được gì hay không?”

“Không biết.”

“Em nhất định không xem qua sách truyện, thành thật mà nói, hồi nhỏ đặt ở đầu giường em

không phải toàn là bách khoa toàn thư chứ?”

Cung Diệc Hân cười, thúc giục hắn: “Nói mau, thiên sứ có thể làm gì?”

“Thiên sứ sẽ ban cho mình điều ước. Thiên sứ, xin cho tôi tiền tài dùng không hết; Thiên sứ,

xin cho tôi quyền lực cùng danh tiếng; Thiên sứ, xin cho tôi khỏe mạnh cường tráng sống đến

một trăm tuổi; Thiên sứ, xin cho tôi gặp được nhân duyên……”

“Em đã hiểu, nhưng thiên sứ không phải đã hứa sẽ cho anh ước nguyện sao, anh còn cần

thiên sứ thứ hai, thứ ba dự phòng nữa à.”

“Không sai, em có biết anh sẽ yêu cầu thiên sứ thứ ba điều gì không?”

“Yêu cầu gì?”

“Thiên sứ, xin lại cho tôi gặp lại ba thiên sứ, nếu mỗi một lần đều làm như vậy, anh sẽ có vô

cùng vô tận thiên sứ, sẽ thực hiện được vô số nguyện vọng.”

Lời hắn nói, lại lần nữa làm cô cười. Trải qua hai mươi mấy năm, số lần cô cười còn không

nhiều bằng buổi chiều hôm nay, cô không biết là vì nhân sinh của mình thực sự như hắn nói,

đi trên con đường thênh thang sáng sủa, mới có thể mở lòng, hoặc là bởi vì…… Bên người cô

có hắn?

Cô coi hắn như con chó con mèo nhỏ, vỗ vỗ đầu của hắn hỏi: “Nói đi, anh

có nguyện vọng

gì?”

“Anh đói bụng, không biết thiên sứ có thể mời anh một bữa cơm được không?”

“Tất nhiên.”

“Anh không ăn cơm nắm 7-11 cùng sữa đâu.”

“Em nào keo kiệt như vậy. Đi, em dẫn anh đến một nhà hàng Nhật, một phần cơm trưa của

họ chỉ cần 199 đồng. Tuyệt nhất là, bọn họ làm đồ ăn rất nhanh, sẽ không để khách hàng chờ

lâu, thời gian chính là tiền bạc mà? Cho nên chúng ta sẽ tiết kiệm được rất nhiều.”

“Oa, đồ ăn Nhật tiện lợi như vậy. Bọn họ là người của Hội Từ Tế (hội cứu tế ở Đài Loan)

sao?”

“Không, Hội Từ Tế sẽ không bán với giá như vậy đâu, một bịch bánh bích quy bình thường

của họ đã bán với giá một hai trăm đồng, một năm em cũng chỉ dám tiêu vào đây ba ngàn, chỉ

có thể đổi được một tấm biên lai màu hồng.” Cung Diệc Hân nói đúng sự thật.

“Được rồi, bọn họ không phải làm từ tế, bọn họ là nơi thu nhận những kẻ lang thang. Đi thôi,

thiên sứ tiểu thư, chúng ta đi dạo một vòng nữa.”

Bọn họ tay trong tay, cùng nhau bước đi, rời khỏi con đường mà nếu còn tiếp tục đi thẳng

bọn họ sẽ đập mặt vào tủ kính.

Bọn họ đi ăn cơm, đồ ăn Nhật 199 có tôm chiên, trứng hấp, cơm lam bên trong còn có hạt sen

cùng cá hồi phi lê, bữa ăn này còn hơn cả tiêu chuẩn.

Ăn cơm no, bọn họ lại định vào tiêm cà phê bánh ngọt mà chỉ với 250 đồng là có thể ăn thoải

mái.

Đứng trước tiệm cà phê, Tuệ Kình nhắc nhở cô, lúc nãy đã ăn rất no rồi, bây giờ ăn bánh

uống cà phê sẽ không thưởng thức hết hương vị, đợi thức ăn tiêu hóa thì uống mới lời, bởi

vậy trước khi tiến vào tiệm cà phê, bọn họ quyết định đi dạo phố.

Hắn chọn cho cô một bộ âu phục, theo tiêu chuẩn của hắn mà nói thì nó cũng không quá đắt.

Nhìn cô bước ra từ phòng thử đồ, hắn muốn cô bắt chước những nhân vật nữ chính trong

phim truyền hình, mặc quần áo mới xoay vòng trước mặt nhân vật nam chính.

Cô vòng vòng, nhưng…… Hắn lại cảm thấy có gì đó không tự nhiên, cô thật sự không có thiên

phú làm phụ nữ như vậy sao.

Sau khi sôi nổi thảo luận, hắn cho rằng, vấn đề nằm ở đôi giày, giày cao gót làm cho phụ nữ

bước đi chênh vênh, nên khi bước đi trên đường họ đều dè dặt cẩn thận, lúc đó sự thướt tha

uyển chuyển sẽ được bộc lộ.

Vì thế hắn bỏ quần áo xuống, nói với nhân viên bán hàng, nửa giờ sau sẽ trở lại.

Tiếp theo hắn lôi kéo cô qua tiệm cách vách chọn giày, giày ở đây rất đắt, đắt đến nỗi bác sĩ

có mức lương cao như cô cũng cảm thấy lãng phí.

Hắn lấy một đôi, cô thả về một đôi, sau đó hắn tức giận nói: “Tiểu thư, em có biết cái gì gọi

là đầu tư có lãi hay không? Xin em không nên ngăn cản anh đầu tư.”

“Đầu tư? Ở trên người em? Em cũng không phải cổ phiếu.” Cô buồn bực.

“Anh là người bận rộn.” Khương Tuệ Kình ông nói gà bà nói vịt đột nhiên nói.

Vậy mới lạ! Cô ngầm phản bác trong lòng.

“Không cần dùng loại vẻ mặt này nhìn anh, anh biết trong lòng em không tin, nhưng anh thực

sự quản lý một công ty rất lớn, làm việc miệt mài, gần đây còn dự định tiến quân sang thị

trường châu Âu.”

Cung Diệc Hân ngoài cười nhưng trong không cười nhìn hắn. Loại vẻ mặt này, cho dù không

phải thiên tài, cũng có thể xem hiểu ý vị của nó — tận lực ba hoa đi, không ảnh hưởng tới cô.

“Năng lực làm việc của anh rất tốt. Công việc người khác làm một ngày, anh chỉ cần bốn giờ

là có thể hoàn thành.”

“Sau đó thì sao? Tiên sinh bận rộn.”

“Nhưng trên người anh vẫn có vô số áp lực, giống như sinh viên tim mạch các em thường nói,

trái tim chịu nhiều áp lực đau lắm nhưng chẳng thể nói thành lời, cho nên anh cho rằng, khi

anh về già trái tim mình sẽ có vấn đề.”

“Đợi tới lúc đó, em đã già đến nỗi không thể cầm dao phẫu thuật nữa rồi, nếu muốn em cầm

dao, anh nên trực tiếp đến gặp Diêm La vương báo danh sẽ nhanh hơn.” Cuối cùng cô cũng

đáp lại hắn được một câu.

“Không đúng, lúc đó em đã là trưởng khoa tim mạch, hơn nữa em sẽ có rất nhiều học sinh,

em có thể vênh mặt hất hàm sai khiến bọn họ nói: “Cô, cậu, cậu, tính mạng ông cụ này giao

vào tay các cô các cậu, nếu hắn chết, các người đem đầu đến gặp tôi.”

“Vào thời đại mới, đa số mọi người lựa chọn khoa thẩm mỹ chỉnh hình, khoa da liễu, công

việc thoải mái chứ những khoa sinh mệnh đặt trong tay người bác sĩ rất ít người muốn làm,

vừa hiếm vừa quý, anh nghĩ em có thể tùy tiện bắt người ta đem đầu tới gặp sao, có phải hơi

làm quá hay không?”

“Không có biện pháp khác, bởi vì em phải trả nợ.”

Nói hết lời, hắn cúi gập người, giúp cô đi thử một đôi giày cao gót màu trắng bạc.

Ánh mắt hắn rất chuẩn, cả đời này,

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT