watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4582 Lượt

cô cũng chưa đi đôi giày nào tinh xảo xinh đẹp như thế,

tim vẫn còn đập mạnh và loạn nhịp thì hắn đã thanh toán xong, coi như cô đã ký tên vào tờ

giấy nợ đầu tiên trong cuộc đời.

Sau đó bọn họ trở lại cửa hàng lúc trước, một cái áo khoác, hai bộ âu phục, ba cái áo, bốn cái

váy, hắn muốn cô nợ hắn thật nhiều, thật nhiều, thật nhiều……

Đương nhiên bọn họ chưa từng quên tiệm bánh ngọt 250 đồng ăn đến no, trong lúc ăn bánh

ngọt, hắn đột nhiên vô duyên vô cớ cười to thành tiếng, cười đến không đầu không đuôi, mạc

danh kỳ diệu, mà cô lại bởi vì nhìn thấy hắn mạc danh kỳ diệu cười, khóe mắt cùng khóe môi

cũng cong lên.

“Anh cười cái gì?” Cô mím mím môi, nhẫn không cười, nhìn nhìn bàn bên cạnh, lo lắng có

người đang nhìn bọn họ.

“Hôm nay em có nói một câu, nói rất hay.”

“Một câu gì?”

“Tự đại sẽ làm người bên cạnh cảm thấy thực ghê tởm, nói thật, Phương Mộc Thụ thực sự

làm cho người ta thực ghê tởm.”

“Đó là do anh đối với hắn có thành kiến.” Ai bảo hắn là người đàn ông Ấu Lâm chủ động dụ

dỗ, cũng khó trách Tuệ Kình chán ghét hắn, ai nói đàn ông sẽ không lòng dạ hẹp hòi.

“Em không nghĩ là hắn ghê tởm?”

“Hắn chỉ là…… Có chút phiền.” Cô vẫy vẫy tay, giống như đang đuổi ruồi bọ bên người.

“Hắn không có sức ảnh hưởng tới em, sao lại có thể phiền?”

“Luôn bị người nhòm ngó, lúc đi tuần phòng, có người đứng phía sau nhìn; Đến phòng khám

bệnh, có người đã chờ ở nơi đó; Ngay cả tan tầm cũng phải cẩn thận không để bị bắt gặp. Đổi

thành anh, anh không thấy phiền sao?”

“Nếu em vì như vậy mà cảm thấy hắn thực phiền, vậy thì anh thật lòng xin lỗi.”

“Vì sao?”

“Bởi vì cặp mắt lén nhìn em, là của anh.”

Cô nở nụ cười. Cô sao có thể không phân biệt được đó là ai, chỉ là cô ghét, chán ghét có

người không chịu xuất hiện cứ để mọi thứ biến thành mây khói.

“Anh không cần làm vậy, mỗi tối em đều có mặt trên bàn ăn nhà hai người mà.”

“Nói dối, ba ngày, một tuần có ba ngày em luôn lấy lý do bề bộn nhiều việc không chịu qua.”

“Đó là bởi vì……”

Cô sợ “Vạn nhất” yêu thương người đàn ông này, sợ “Vạn nhất” tâm tư mình không thể kìm

chế, sợ “Vạn nhất” mình sẽ giống mẹ đẻ, trở thành người thứ ba……

Nhưng hiện tại, quan hệ của bọn họ đã xác định, bọn họ là bằng hữu, không phải sinh đôi,

nhưng lại thông minh sắc sảo như nhau, cho dù không có thời gian ở cạnh nhau, cũng có thể

hiểu được cảm nhận của đối phương.

Cô không cần nơm nớp lo sợ bảo trì khoảng cách.

“Không có bởi vì, anh cảnh cáo em. Nếu một ngày kia, em dám không xuất hiện trước mặt

anh, anh lập tức sẽ kiếm em đòi nợ.” Hắn chỉa chỉa túi giấy mua sắm đang đặt trên ghế tựa.

“Đã biết, em hiện tại còn phải trả tiền vay mua nhà, không có tiền trả nợ anh đâu.”

“Giỏi.” Nói xong, hắn cúi đầu, ăn một miếng bánh mousse, dường như nhớ tới cái gì lại hỏi:

“Em có biết, hai mươi sáu tuổi đã không còn được coi là thiếu nữ nữa hay không?”

“Đương nhiên biết.” Cô nghĩ nửa ngày, cũng không nghĩ ra hắn nói những lời này ý đồ tham

dò cái gì.

“Nghiêm khắc mà nói, có thể được coi là nửa thục nữ.”

“Anh nói sao cũng được.” Dù sao, giá trị thực sự của cô, chính là đôi tay cùng trí óc, không

cần phải đánh bóng vẻ bề ngoài.

“Em có biết thục nữ thích chơi cái gì hay không? Đừng nói dối, anh biết không phải là búp bê

Barbie hay gấu Teddy, mà là cái gì có một chữ đầu là『 gậy 』vật này dài dài, hai chữ sau là

động từ.”

Cô tức giận trừng hắn. Cô dù trong sáng, cũng biết hắn đang muốn nói đến gậy mát xa.

Liếc mắt, cô lạnh giọng hỏi: “Tiếp đó?”

“Em nói với Phương Mộc Thụ anh là đồ chơi của em, anh đây có nên……”

“Khương Tuệ Kình!”

Cô tức giận đập bàn gọi một tiếng, hắn cười to, cầm theo túi giấy chạy trối chết.

Cung Diệc Hân nhanh chóng thanh toán tiền ròi đuổi theo, mới phát hiện đi giày cao gót thực

đáng sợ, nếu cô mang loại giày này đến bệnh viện đi làm, bệnh nhân có thể sống sót nhất

định sẽ giảm phân nửa.

Về phần Khương Tuệ Kình, lúc về tới nhà hắn mới nhá ra, hắn vẫn quên chưa giải thích, quan

hệ của hắn và Cung Ấu Lâm, không phải như cô nói.

Nhưng hắn thực vui vẻ, vui vẻ vì cô sẽ nghiêm túc suy nghĩ đến vấn đề “Hoành đao đoạt ái”,

hắn thật sự rất hưng phấn, hưng phấn đến nỗi vừa nấu bữa tối, vừa ca hát, hát đến Tuệ Thanh

không chịu nổi, vọt vào phòng bếp lớn tiếng kháng nghị.

Nhưng kháng nghị không có hiệu quả, bởi vì hắn đang vui vẻ ca hát, hát đến…… Vĩnh viễn

sánh cùng trời đất……

Chương 7

11 giờ rưỡi, Khương Tuệ Kình đến gõ cửa, Cung Diệc Hân vẫn chưa chìm vào giấc ngủ, cô

mặc áo ngủ xuống giường, không biết ai lại đến gõ cửa nhà cô vào giờ này.

“Tuệ Thanh lên cơn sốt.” Đây là câu nói đầu tiên hắn nói khi nhìn thấy cô.

Lúc ăn tối, cô đã phát hiện trên mặt Tuệ Thanh ửng hồng khác thường, Tuệ Kình cũng hỏi,

nhưng Tuệ Thanh thề thốt phủ nhận nói bản thân chỉ cảm thấy có chút không thoải mái,

nhưng khi Tuệ Kình vừa vào bếp rửa chén, Tuệ Thanh liền kéo cô vào trong phòng mình, ôm

lấy cô, lo lắng trùng trùng khóc lớn.

Tuệ Thanh nói với cô, cô đứng trong mưa đợi A Ức cả buổi chiều, nhưng hắn thủy chung

không có tới.

Cô trấn an Tuệ Thanh nói: “Có lẽ lúc ấy A Ức có chuyện gì phải giải quyết, hiện tại mọi

người đi làm đều như vậy, công việc rất khó tìm, chỉ có thể tuân theo lệnh của công ty.”

“Chị cũng nghĩ như vậy, nhưng hắn có thể gọi điện thoại cho chị mà…… Chị không nhận

được điện thoại.”

Cô nghĩ nghĩ, đi đến cạnh bàn, cầm lấy di động của Tuệ Thanh, xem xét sau mỉm cười nói:

“Không phải hắn không gọi điện thoại cho chị, mà là di động của chị hết pin.”

Cầm lại di động, Tuệ Thanh nhìn nhìn, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, nín khóc mỉm cười nói:

“Bác sĩ cùng Tuệ Kình giống nhau ghê, đều là thiên tài, thoáng cái đã tìm ra nguyên nhân.”

Cô nở nụ cười, muốn nhắc lại, mình không phải thiên tài, chỉ là nghiêm túc cố gắng hơn so

với người khác, nhưng mà…… dù đã nói nhiều lần, Tuệ Thanh vẫn là cố chấp nhận định như

vậy.

Cô lấy di động của mình cho Tuệ Thanh mượn, để cô vào phòng tắm gọi điện thoại cho A Ức,

bọn họ hàn huyên vài câu ngắn gọn, sau khi biết được lý do vì sao hắn thất hứa, Tuệ Thanh

mới thực sự yên tâm.

Thả lỏng tâm tình, cố sức đứng chờ cả buổi chiều nên lúc này Tuệ Thanh đã rất mệt mỏi,

ngáp dài.

Theo lý thuyết, thời gian còn sớm hơn nữa vừa ăn cơm no, không nên đi ngủ liền. Nhưng cả

người mỏi mệt, chính còn biết ngủ, trước tiên cô giúp Tuệ Thanh sạc pin điện thoại, sau đó

thay cô đổi bọc gối đầu, biểu cô nằm trên giường, giúp cô kéo chăn.

“Bác sĩ……” Tuệ Thanh làm nũng kéo tay cô đến bên má mình cọ cọ.

“Sao ạ?” Cô vén những sợi tóc tán loạn trên mặt Tuệ Thanh.

“Cám ơn em đã ở đây.”

“Không có gì, về sau gặp phải tình huống như vậy, cứ gọi điện thoại cho em, không nên một

mình lo lắng.”

“Được.” Tuệ Thanh gật đầu.

“Chị biết em là làm nghề gì, đúng không?” Cô hỏi.

“Em là bác sĩ.”

“Vậy chị cũng biết em ở đâu, đúng không?”

“Em ở nhà đối diện nhà chị.”

“Rất đúng, nếu nửa đêm chị thấy không thoải mái, biểu Tuệ Kình tới tìm em, ở nhà em có

thuốc.”

“Ừh.”

“Vậy…… Ngủ ngon.”

Cô không phải từ mẫu (người mẹ hiền hậu), nhưng ở trước mặt Tuệ Thanh tính rất trẻ con lại

còn lớn hơn mình hai tuổi, không hiểu sao cô lại tự coi mình như từ mẫu, chị gái, mà cô còn

tập cho Tuệ Thanh thói quen ỷ lại vào mình.

“Bác sĩ……” Tuệ Thanh nhỏ giọng gọi cô.

“Chuyện gì?”

“Em có thể nằm lại với chị một chút không?” Cô vỗ vỗ chỗ nằm bên cạnh mình.

“Được thôi.” Vươn tay kiểm tra xem trán cô có ấm không. Trước mắt xem ra không có việc

gì, hy vọng là nửa đêm đừng phát sốt.

“Nếu không có em, có một đống chuyện mà chị không biết kể cùng ai.”

Trên mặt Tuệ Thanh có khát vọng, cô nhận ra được. Lật chăn bông lên, cô chủ động nằm bên

cạnh Tuệ Thanh, Tuệ Tha

Thanh nở nụ cười. Mỉm cười ngọt ngào, không giống với nụ cười của

một phụ nữ hai mươi tám tuổi.

Sau đó, Tuệ Thanh ôm cổ cô, bắt đầu kể cô nghe, những chuyện mà cô ấy và A Ức đã cùng

nhau làm.

Bọn họ đi qua phố cổ Đạm Thủy, nơi đó có một tiệm bánh gia truyền lâu đời, ông chủ thực

hào phóng, có thể ăn thử đến no, còn kèm thêm một ly trà, cô cùng A Ức đã dừng lại ăn thử,

thử liên tục, thử hết các loại, thử đến nỗi người bán hàng cũng thấy khó chịu, A Ức quyết

định đặt trước năm mươi hộp.

Cô bán hàng hỏi: “Có phải hai người muốn đặt làm bánh cưới hay không?”

Câu nói kia khiến vị ngọt trong lòng Tuệ Thanh lan đến miệng.

Bọn họ đi qua cao ốc 101, bước vào thang máy nhanh nhất thế giới nhìn ngắm phong cảnh.

Bọn họ cùng đi, lên một tầng lầu một tầng lầu, thi xem

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT