watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4581 Lượt

ai sẽ không chịu nổi trước, ai kêu

ngừng trước.

Tuệ Thanh nói tim cô đập rất nhanh, không biết là vì vận động quá độ, hay là vì từ đầu tới

cuối hắn vẫn nắm tay cô không buông……

Bọn họ mua một cây kem Big Mac, thay phiên liếm, bọn họ không liếm từ trên xuống, mà là

liếm từ giữa xuống dưới, một người một miếng, cùng nhau chơi đùa vui vẻ như vậy, bọn họ

dùng đầu lưỡi quyết đấu, xem xem lúc người nào liếm làm đổ kem.

Người thua phải cõng người thắng trên lưng đi dạo một vòng bờ biển, cô thua, nhưng chịu

phạt là A Ức, hắn vừa cõng cô, vừa quay đầu nhìn những người đang nhìn bọn hắn nói: “Cô

ấy là bạn gái của tôi.”

Tuệ Thanh nói Cỏ roi ngựa chanh là hương vị tình yêu, chua xót, thơm mát, ngọt ngào, A Ức

sợ cô quên tư vị tình yêu, liền mua một thùng lớn, một thùng lớn sữa tắm hương Cỏ roi ngựa

chanh cho cô, nói tới đây, cô nhảy xuống giường, từ dưới sàng nhà lôi ra một thùng giấy, cầm

ra hai bình sữa tắm, cô muốn chia sẻ tình yêu với bác sĩ.

Cô ôm sữa tắm, nghĩ rằng, hóa ra yêu đương là như thế này, làm một đống chuyện nhàm chán

không ý nghĩa nhưng sẽ làm hai người tim đập không ngừng, nói một đống lời vô nghĩa lại có

thể làm cho lòng người tràn đầy ngọt ngào……

Chờ Tuệ Thanh ngủ, cô về nhà, tắm rửa, lại dọn dẹp lại một chút, bởi vì cô thỉnh cầu một loại

hương vị tình yêu……

Lấy lại tinh thần, Cung Diệc Hân nhìn thấy sự lo lắng trong ánh mắt Khương Tuệ Kình, cô

kéo hắn vào cửa, vội vàng mở tủ thuốc ở phòng khách, vừa loay hoay tìm thuốc vừa hỏi:

“Anh đã đo nhiệt độ cơ thể của Tuệ Thanh chưa?”

“À…… Anh đi mua nhiệt kế……”

“Không cần, nơi này em có.” Cô kéo một ngăn kéo khác ra, lấy nhiệt kế cùng rượu sát trùng,

hai tay ôm các thứ này nọ, mới quay đầu nói với hắn: “Giúp em cầm chìa khóa.”

Khương Tuệ Kình thò tay vào bình thủy tinh lấy chìa khóa một cách chính xác mà không cần

lục tìm, thay cô đóng cửa, quay lại nhà mình.

Bọn họ cùng nhau bước vào phòng Tuệ Thanh, cô nhanh nhẹn đo nhiệt độ, dán miếng giảm

nhiệt cho cô ấy, kiểm tra cổ họng, dùng ống nghe nghe nhịp tim cô đập, hô hấp.

Cô biểu Tuệ Kình ra ngoài lấy nước, còn mình ở lại trong phòng lấy thuốc, chờ hắn trở lại,

hai người hợp lực đút Tuệ Thanh uống xong thuốc, sau khi truyền dịch, bọn họ mới thở phào

nhẹ nhõm, cùng nhau ngồi dựa vào sofa đặt đối diện giường.

Đây là loại ghế tựa đơn, nhưng lại lớn đến nỗi hai người cũng có thể ngồi chung, nhưng ngồi

không bao lâu, bọn họ liền dựa người vào nhau.

“Em đã nghe phổi cho chị ấy, không có gì nghiêm trọng, nhưng cổ họng bị nhiễm trùng rất

nặng, em đã cho chị ấy uống thuốc, thuốc hạ sốt cùng thuốc bao tử, trước quan sát một chút,

nếu tình trạng không khá hơn, em lại đổi thuốc.”

“Lúc tối, anh đã cảm thấy chị ấy là lạ, quả nhiên bị cảm.”

Cô nghe xong gật đầu hỏi: “Vì sao……”

“Vì sao……” Không nghĩ tới hai người trăm miệng một lời, cùng nhau nói ra một câu.

Khương Tuệ Kình nở nụ cười, thân sĩ xua tay nói: “Em nói trước đi.”

“Vì sao mua loại ghế dựa này? Cái này không tốt cho xương sống.”

“Không còn cách nào khác, chị ấy thích ru rú ở nhà lười biếng đọc truyện tranh, anh đã nghĩ

đây là biện pháp tốt nhất.”

“Đến phiên anh hỏi.” Cô nói.

“Vì sao ở nhà lại cất nhiều loại thuốc như vậy?”

“Em là bác sĩ.”

“Chẳng lẽ toàn bộ bác sĩ đều mở một quầy thuốc nhỏ ở nhà của mình?”

Cô lắc đầu, bổ khuyết thêm một câu, “Em sống một mình.”

“Anh vẫn không nghĩ ra sống ba người thì có gì khác.”

“Nếu em sinh bệnh, bệnh không xuống giường được, đến lúc đó em chỉ có thể dựa vào chính

mình, cho nên em mới để một ít thuốc ở nhà, tùy thời tùy chỗ khẩn cấp.”

Khương Tuệ Kình nghe hiểu được. Cô gái này thật kiêu ngạo, ngay cả sinh bệnh cũng không

cần người ta đến giúp đỡ. Thực không hiểu được, độc lập là chuyện tốt mà cũng là chuyện

xấu.

Hắn ôm lấy vai cô, nghiêm túc nói: “Nếu em bệnh không xuống giường được, nhưng vẫn còn

đủ sức lực tự mình lấy thuốc, thì nhất định cũng đủ khí lực gọi điện thoại cho anh chứ.”

Cung Diệc Hân nhìn hắn sau một lúc lâu, nhưng vẫn không nói lời nào.

Hắn không vừa lòng nhìn cô trầm mặc nên mở miệng hỏi: “Ỷ lại anh, làm cho em cảm thấy

địa vị của mình rơi xuống ba cấp sao?”

“Em không nói như vậy.” Cô phủ nhận.

“Nhưng biểu cảm của em đã nói lên tất cả.”

“Anh đoán sai rồi, nét mặt em không thể hiện ý đó.”

“Bằng không nó biểu đạt điều gì?”

“Nó nói, tuy rằng có thể xem đây là một biện pháp tốt, nhưng con người luôn luôn phải dựa

dẫm vào phương tiện thời điểm, nếu em gọi điện thoại không đúng lúc, anh không thể xuất

hiện…… Dựa vào núi, núi sẽ đổ, thân là con người, dựa vào chính mình vẫn là tốt nhất.”

“Mặc kệ là vào lúc nào, chỉ cần em gọi điện thoại cho anh, anh sẽ lập tức buông tay gạt công

việc sang một bên.” Khương Tuệ Kình nói ra lời thề son sắt.

Cô cười nhẹ, không tiếp tục nói lời phản bác, nhưng trong lòng âm thầm không đồng ý. Nếu

khi đó hắn đang ở bên cạnh Ấu Lâm thì sao? Nếu lúc ấy Tuệ Thanh cần hắn thì sao?

Cô là một người phụ nữ thành thục mà lý trí, hiểu được bằng hữu tuyệt đối xếp sau người yêu

và gia đình, cô sẽ không ngốc đến nỗi nói ra suy nghĩ của mình.

Hắn lại hiểu sai nụ cười của cô, cho rằng nụ cười kia mang hàm nghĩa — biết rồi, về sau em

sẽ làm như vậy.

Vì thế hắn thay đổi đề tài.

“Phản ứng của Ấu Lâm với thuốc mới sao rồi, thực sự khả quan hơn sao? Anh lại cảm thấy

tinh thần cô ngày càng xấu.” Khương Tuệ Kình nhìn cô hỏi.

Nghe hắn nói xong cô cũng thở dài một tiếng, cô quay lại nhìn hắn, không nói lời nào.

“Đúng là tình hình…… không tốt?”

Cung Diệc Hân cắn môi, lựa chọn ăn ngay nói thật, “Bệnh viện đã ghi tên em ấy vào danh

sách xin nhận tủy, nhưng muốn tìm được tủy tương thích, cũng không dễ dàng.”

Cô không nói với hắn, cha đã hỏi cô có nguyện ý cho tủy hay không, nhưng cô đã cự tuyệt.

Khương Tuệ Kình gật đầu, đáy mắt có một tia hậm hực.

Lo lắng dữ vậy sao? Cô tự mình lý giải, đứng trước giường bệnh, tình yêu trở nên cực kỳ bé

nhỏ, nhưng cho đến nay hắn vẫn không rời bỏ, bạn trai như vậy xem như…… cũng có tâm.

“Đừng lo lắng, tình hình không xấu như trong tưởng tượng của anh đâu, nếu đợt thuốc này

thực sự không khống chế được bệnh, vẫn còn hai loại thuốc có thể thử.”

“Em không cần phải nói với anh, anh cũng không phải người nhà, những lời này nên dùng để

tự an ủi chính mình hoặc mẹ em.”

Cung Diệc Hân không hiểu ý hắn. Hắn cho rằng cô rất bình tĩnh, rất lãnh huyết, rất vô tình?

Hay lời đó chứng tỏ hắn cũng không dự tính trở thành người nhà của Ấu Lâm?

Trong lúc đầu óc cô còn đang loạn thất bát tao, Khương Tuệ Kình lại đổi một đề tài mới.

“Em cảm thấy, chúng ta từ đâu mà trở thành bằng hữu?”

“Ừhm, em nghĩ, có lẽ bắt đầu từ lần đầu tiên nhìn thấy nhau, anh giống như một con nhím

luôn sẵn sàng xù lông, dường như anh nghĩ em tiếp cận Tuệ Thanh là vì lòng tham…… Đe

dọa, không sai, chính là bắt đầu từ lúc anh đe dọa em.”

Đe dọa là cảm nhận đầu tiên khi cô gặp hắn, rất đặc biệt, thực thích hợp với người phụ nữ

băng lãnh như cô.

“Đã là đe dọa, vì sao chúng ta lại ngày càng gần nhau hơn?” Hắn lại hỏi.

“Tiếp sau đe dọa chính là…… Nhiều chuyện, anh cho là mình có thể giải quyết mâu thuẫn hai

mươi mấy năm trong nhà em sao.”

“Em đối với đàn ông nhiều chuyện luôn dùng thái độ lạnh lùng để xử lý, với kiểu thái độ, hẳn

là vào lúc đó giao tình của chúng ta đã phải chặt đứt rồi mới đúng, vì sao lại diễn biến thành

loại quan hệ như ngày hôm nay?”

Khương Tuệ Kình cũng không quên cảnh bác sĩ đa tình nhận hoa hồng, và người bệnh nhân

luôn miệng “Tôi yêu em”. Cô luôn luôn có biện pháp dập tắt sự nhiệt tình của đàn ông trong

nháy mắt.

“Bởi vì chúng ta ở cạnh nhà nhau trong cùng một chung cư? Bởi vì anh nấu ăn ngon? Bởi vì

Tuệ Thanh nhà anh và em rất có duyên?”

Cô đã nói đúng hai chữ — có duyên. Tuệ Thanh không phải là bệnh nhân của cô, chính vì cô

chạy sai phòng, nếu không có duyên, có lẽ cũng không ai có thể lý giải được, vì sao cô không

chỉ một lần mà là ba lần đi vào phòng bệnh thăm Tuệ Thanh?

“Có không ít người cũng ở cùng trong chung cư này, tay nghề nấu ăn giỏi, lại nhiều đến

không kể xiết, mà cũng có rất nhiều hàng xóm yêu thích Tuệ Thanh…… Nhưng anh lại không

có giao tình gì với bọn họ.”

“Được rồi, em nói cũng không đúng, vậy anh nói đi, vì sao?”

“Anh cũng không rõ.”

Cung Diệc Hân bật cười, liếc mắt nhìn hắn một cái. Ngay cả chính mình cũng không hiểu

chuyện, lại còn đi hỏi cô?

“Buồn cười lắm sao?”

“Đúng vậy, em cho rằng thiên tài đều thông kim bác cổ (học sâu biết rộng), tài trí hơn người,

thế mà cũng có chuyện anh không biết?” Cô nói vài câu chọc hắn.

“Đó là em không biết thôi,

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT