watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4593 Lượt

Kình yên lặng nhìn cô, dùng ánh mắt kiên định cổ vũ cô.

Ánh mắt hắn làm cho cô nhớ tới những lời đem đó hắn đã nói…… Cắn môi, hít vào, cô đẩy

Phương Mộc Thụ ra, đứng thẳng lưng, ưỡn ngực, thái độ kiên định đứng trước mặt mẫu thân.

“Mẹ, người không có quyền chỉ vì bản thân không khống chế được cảm xúc mà đánh con,

mặc kệ lúc trước là ai có lỗi với người, đều không quan hệ đến con. Tại đây, con xin trịnh

trọng nhắc nhở mẹ, con là bác sĩ, muốn khai mấy tờ giấy nghiệm thương thực dễ dàng, nếu

không muốn ra tòa bởi vì tội ngược đãi con gái, mời mẹ lần sau trước khi động tay chân suy

nghĩ rõ ràng, con đã không còn là cô bé bất lực năm xưa.” Nói cho hết lời trong lòng, cô bình

tĩnh nhìn mẹ.

Mặt mẹ một hồi đen, một hồi trắng, không thể khôi phục, nhưng cô cũng không xen vào, cô

thầm nghĩ, cô không cần cảm giác tội ác, cô muốn sống ngẩng đầu ưỡn ngực, đúng lý hợp

tình.

“Được, hay lắm, tôi không ngờ lại là nuôi hổ mắc họa.”

Dưới đáy lòng Cung Diệc Hân cười khổ. Nếu cô thật sự là con hổ thích cắn người thì tốt rồi.

Uông Gia Nghi giận trừng cô. Cô không còn giống như hồi nhỏ, sợ hãi cúi đầu xuống, ngược

lại dùng ánh mắt trong vắt mà kiên định nhìn thẳng bà, bà hiểu rõ, bản thân đối Cung Diệc

Hân không còn lực ảnh hưởng, mặc dù tức giận bất bình, bà cũng chỉ có thể quay đầu rời đi.

Nhìn mẹ quay đầu đi, cô mới chậm rãi thở ra. Nếu nói từ trước tới giờ cô cùng mẹ là chiến

tranh trường kỳ, như vậy, hôm nay là lần duy nhất cô giành thắng lợi.

Khương Tuệ Kình đến gần, nắm tay cô khen ngợi nói: “Cô làm tốt lắm, về sau cứ tiếp tục

như vậy, ưỡn ngực, lựa chọn cuộc sống mình muốn.”

Thiên tài hiểu nhất khích lệ lòng người. Cung Diệc Hân dùng sức gật đầu một cái, trên mặt là

nụ cười xán lạn.

Nụ cười này…… Không chỉ có Khương Tuệ Kình ngây ngốc nhìn, ngay cả Phương Mộc Thụ

cũng nhìn đến ngây người, cô vốn là một cô gái xinh đẹp, mà khi tươi cười càng làm cho

cô…… Khuynh quốc khuynh thành……

“Đi, tôi mời cô ăn kem.” Khương Tuệ Kình lấy lại tinh thần cất tiếng nói.

“Anh không hỏi tôi, buổi chiều có trực ban hay không?”

“Cô không có, tôi đã điều tra rõ ràng.”

“Anh chuyển sang cục điều tra khi nào thế?”

“Tìm hiểu việc nhỏ này, không cần cục điều tra, chỉ cần gọi một cuộc điện thoại cho thư ký

của tôi là được.”

“Ngay cả loại việc này cũng quản lý, nhất định tiền lương của thư ký anh rất cao.”

“Cũng không ít, tôi không phải là ông sếp khắt khe với cấp dưới.”

Không khí thoải mái giữa bọn họ làm cho Phương Mộc Thụ ngẩn người. Cung Diệc Hân……

Chưa bao giờ nói chuyện phiếm dù là với con gái.

“Việc này, chờ tôi gặp được thư ký của anh xác nhận lại, tôi mới có thể tin tưởng.”

“Đi, tôi dẫn cô đi tìm hắn.” Nói xong, hắn kéo tay cô, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt

Phương Mộc Thụ, xoay người liền rời đi.

“Đợi chút.” Phương Mộc Thụ gọi hai người lại.

Cung Diệc Hân quay đầu, mà Khương Tuệ Kình thật tự nhiên đưa tay khoát trên vai cô, công

khai biểu thị chủ quyền.

“Vì sao cùng là người đàn ông đứng giữa hai chị em, em đối với hắn lại đặc biệt thoải mái

như vậy?” Năm ấy, hắn nhiều nhất chỉ là hôn môi Ấu Lâm.

Cô thật nghiêm túc suy nghĩ về câu hỏi của hắn.

Sau một lúc lâu, cô nghĩ rõ ràng mới trả lời, “Có một loại người, dù cố gắng cùng họ xây

dựng quan hệ, cố gắng làm bằng hữu, cố gắng quen thuộc, nhưng cuối cùng vẫn có một tầng

cách trở. Bởi vì nhìn không thấu tâm của họ, họ cũng không hiểu được ý mình, cho dù đến

cuối cùng, hai người trở thành người yêu của nhau, nhưng tự bản thân vẫn không thể mở lòng,

đối với người kia thẳng thắn thành khẩn.”

“Nhưng lại có một loại người khác, chỉ cần liếc mắt một cái liền hiểu được, họ sẽ là bằng hữu

tốt nhất của mình, hai người tuy rằng giống nhau, nhưng chỉ người có lòng và thông minh sắc

xảo mới có được điều này. Cho dù không có thời gian ở cạnh nhau, họ vẫn có thể hiểu được

cảm thụ của người kia. Thực xin lỗi, nhưng anh là người trước, mà hắn là…… người sau kia.”

“Anh chưa từng được nghe em nói nhiều điều như vậy.” Phương Mộc Thụ uể oải trả lời.

“Lần này là vì tôi phải nói cho anh hiểu được, anh cùng Tuệ Kình không giống nhau.”

“Em không lo lắng cho Ấu Lâm, em ấy đang bị bệnh……”

Lần này cô lại nghiêm túc suy xét, suy nghĩ càng lâu, rồi mới nâng lên mắt, trịnh trọng nói:

“Chúng tôi chỉ là bạn bè.”

“Lúc ấy anh cũng nói anh cùng Ấu Lâm chỉ là bạn bè.”

Cung Diệc Hân bật cười. Một đôi bạn bè có thể hôn môi nhau?

Nhếch mi dương dương tự đắc, cô càng nghĩ càng buồn cười. “Kỳ thực hiện tại ngẫm lại, tôi

rất cảm kích nụ hôn kia, nó giúp chúng ta xé rách tấm màn giả dối, tự mình đạt được tự do.

Nếu Ấu Lâm cảm thấy tình bạn giữa tôi và Tuệ Kình, khiến em ấy không thể chấp nhận, đi

lại vết xe đổ của tôi, tôi nghĩ chia tay chẳng phải chuyện gì nghiêm trọng.”

“Em dự tính hoành đao đoạt ái?”

“Tôi nói rồi, chúng tôi chính là bạn bè, nhưng mà 『 hoành đao đoạt ái 』…… Đề nghị này,

tôi sẽ nghiêm túc suy nghĩ.” Những câu sau này, thuần túy là hờn dỗi.

Quay đầu đi, cô nói với Khương Tuệ Kình: “Chúng ta đi thôi.”

Hắn tương đối vừa lòng với đáp án cô trả lời Phương Mộc Thụ, quăng ra một ánh mắt thắng

lợi, thuận thế ôm eo cô.

Đang đi trên đường, một con chó to vì đuổi theo chủ của nó, đâm vào Cung Diệc Hân, cô kêu

„ai‟ một tiếng, cúi gập người nhìn đùi phải của mình, mà cái con chó to khỏe kia, lại không

coi ai ra gì tiếp tục lao đầu về phía trước.

“Đau lắm sao?” Khương Tuệ Kình đau lòng hỏi.

“Đau, con chó kia dám bỏ trốn, em không tìm được người để truy cứu trách nhiệm.”

Hắn cười to. Ai nói cô là người máy, cô rõ ràng chính là một cô gái rất hài hước.

“Nếu cần thì nói, anh có thể giúp em điều tra qua người quản lý khu vực này, chắc chắn sẽ tra

ra chủ nhân của con chó không chịu trách nhiệm kia.”

Cung Diệc Hân phủi phủi ống quần, lắc đầu thở dài, “Hôm nay em làm việc gì cũng không

thuận lợi!”

Hắn liếc nhìn cô một cái, kéo cô qua đường lớn, đi đến ngã tư đường đối diện, lại đi thẳng

mãi đến khi đối mặt với tủ kính thủy tinh mới dừng lại.

Khương Tuệ Kình hỏi cô, “Hết đường có thể đi rồi, làm sao bây giờ?”

“Chuyển sang đường khác, đường là do ta tự tìm để đi.” Cô trả lời.

“Nói cho cùng, hôm nay em đã vòng vèo qua hai khúc ngoặt lớn, anh tin tưởng, tương lai em

sắp sửa đi vào con đường sáng sủa.”

Cô nghe nhưng không hiểu hết ý tứ trong câu nói của hắn.

“Em hôm nay gặp phải một bà cụ không biết khống chế cảm xúc……”

Hắn mới nói đến đây, cô liền cười đến cong người. Nếu mẹ mà biết hắn gọi bà như vậy, nhất

định sẽ lại lần nữa không khống chế được cảm xúc. Bà cố gắng chăm sóc khuôn mặt như vậy,

giữ gìn dáng người, cố gắng để bản thân dừng lại ở tuổi ba mươi, thế nhưng hắn lại gọi bà

bằng bà cụ…… Thật sự rất đáng giận.

“Anh nói sai chỗ nào? Vì sao em lại cười thành như vậy?”

“Xin anh nhớ kỹ một chút, sau này em năm mươi tuổi, anh có thể gọi em là bác sĩ Cung, bà

Cung, ngàn vạn lần đừng gọi em bà cụ.”

Khương Tuệ Kình cũng cười theo cô, trả lời, “Anh hai mươi tám tuổi, em so với anh nhỏ hơn

hai tuổi, đợi đến lúc em ngoài năm mươi tuổi, anh chỉ muốn gọi em – em gái.”

“Em gái?” Cô nhíu mày.

“Đó là hai chữ anh toàn tâm toàn ý muốn gọi.”

“Vì sao?”

“Bởi vì Khương Tuệ Thanh rất khờ khạo, có người chị như vậy, làm anh cũng không dám tự

hào. Nếu chị ấy không vội vàng sinh ra, để cho anh làm anh trai thì tốt rồi. Em gái so với anh

trai mình ngốc hơn, là chuyện thiên kinh địa nghĩa, là chuyện đương nhiên, được như vậy thì

tâm tình của anh đã tốt hơn rất nhiều.”

Cung Diệc Hân lắc đầu nói: “Anh đã áp bách Tuệ Thanh quá nhiều, không cần lại lấy hai chữ

『em gái』 này đến dệt hoa trên gấm.”

“Nói vậy đủ rồi…… Trở về chuyện chính.”

“Mời nói.”

“Bà già kia…… Bà Uông có ý đồ đánh em, em cũng không còn giống như trước kia, ủy khuất

chịu đựng, mà đã biết ưỡn ngực tranh luận những lý lẽ của mình, chẳng những em tránh khỏi

bị tổn thương, còn có thể làm cho Bà Uông học được cách bắt bản thân tỉnh táo, xem xét lại

hành vi của mình đã mắc những lỗi gì.” Cô đã làm rất tốt.

“Anh dựa vào cái gì mà lại cho rằng, bà sẽ tự kiểm điểm lại mình?”

“Bà là người, mà con người đến một lúc nào đó thất bại sẽ phải tỉnh lại quay đầu.”

“Nếu sau khi bà nghĩ lại, cho rằng nên kiên quyết chà đạp em lần nữa?” Như những thương

tổn trước đây bà đã làm với cô.

“Em quên những gì mình đã nói rồi sao? Em là bác sĩ, lấy giấy nghiệm thương rất dễ dàng.”

“Em thực sự có thể đến Pháp viện tố cáo bà?” Những lời cô nói lúc nãy chỉ muốn hù dọa bà

thôi.

“Đối với giáo sư đại học mà nói, danh dự rất

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,28 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT