watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3112 Lượt

mặc, hai luồng mềm mại trước ngực kia của nàng cũng làm cho tâm thần hắn xao động.

Tình thế tiến thoái lưỡng nan làm cho Vong Thu không nói nên lời, chỉ có thể xấu hổ trừng mắt nhìn nam nhân kia. Gậy ông đập lưng ông, đây chính là tình huống của nàng hiện tại, biết rõ đáp ứng cho hắn xem miệng vết thương sẽ xuất hiện tình cảnh làm cho người xấu hổ, vậy mà vẫn đồng ý. Giờ thì báo ứng đến rồi.

“Ta giúp ngươi băng bó” âm thanh hắn trở nên nghiêm túc trước nay chưa từng có, bởi vì hắn biết nếu không làm thế, hắn sẽ không tự chủ được.

“Được” nàng nói xong lời này cũng cảm thấy da đầu run lên, với tư thế này, hắn đứng dậy, cảnh xuân của nàng sẽ phơi bày hết ra ngoài a.

“Ta nhắm mắt lại.” Hắn nói được thì làm được, thật sự từ từ nhắm hai mắt theo trên người nàng bò lên.

Vong Thu nhẹ nhàng thở ra, nhưng là, nhìn tay hắn vòng ra phía sau người, một vòng lại một vòng giúp nàng băng vết thương, lòng của nàng giống như thuyền nhỏ đi trên biển, lúc chìm lúc nổi, càng giống gió thu đánh vào thân cây chuối là ngã vô số.

“Tốt lắm, ngươi hưu……” Cái kia “Tức” Tự hắn không có thể nói đi ra, bởi vì Vong Thu tay kéo lấy hắn vạt áo, ngăn cản hắn rời đi cước bộ.

Hắn nhìn nàng.

Nàng không có xoay người, chính là dật ra một trận than nhẹ.

“Ngươi……”

“Lưu lại đi.”

Tay hắn phút chốc nắm chặt của nàng, có chút không thể tin được lặp lại,“Lưu lại?”

Vong Thu không hiểu vì sao lúc này nàng đặc biệt thấy cô đơn, mong muốn có một cái ôm ấm áp để dựa vào? Trước kia cho dù rơi vào tình cảnh chết chóc, nàng cũng không có yếu ớt như vậy.

“Quên đi, ngươi vẫn là đi ra ngoài đi.” Thực không nên tới gặp hắn , hắn luôn dễ dàng làm cho nàng cảm thấy yếu ớt.

“Ngươi vừa nói cái gì? Ta không có nghe rõ ràng, kỳ quái, lỗ tai làm sao có thể nghe không rõ ràng lắm đâu?”

Nàng có chút không biết nên khóc hay cười nhìn hắn.

Nhìn đến nàng lấy quần áo trên giường muốn mặc vào, hắn lập tức tiến lên, đem kia kiện quần áo ném tới thật xa.

“Cốc Lưu Phong –”

“Ngươi làm cho ta lưu lại .” Hắn vô tội nhìn nàng.

Hiện tại Vong Thu thầm nghĩ làm một chuyện — chính là một chưởng đánh bay hắn.

“Đi ra ngoài.”

“Ngươi sẽ không là muốn không nhận trướng đi?”

“Như thế nào?”

Hắn cùng nàng mặt đối mặt, mắt đối mắt.

Ngọn nến trên bàn rốt cuộc cháy đến lúc cuối, trong phòng đột nhiên tối đen một mảnh.

“Nga……”

“Đụng tới miệng vết thương ?”

“……”

“Thu nhi.” Cùng với tiếng gọi ý loạn tình mê là âm thanh cởi bỏ quần áo

“……”

Tiếng thở dốc cùng tiếng rên rỉ trong phòng vang lên giữa đêm khuya yên tĩnh, có ngọn gió từ bên ngoài thổi vào làm màn che giường bay lên, thấp thoáng cảnh xuân dạt dào bên trong

“Ngươi rốt cuộc được không a?” Có người nhịn không được thở dài.

“Ngươi sẽ biết ta rốt cuộc được hay không .” Người nào đó cắn răng nói nhỏ. Hừ, chẳng những nghi ngờ tay nghề đại phu, còn giẫm đạp lên tự tôn nam nhân của hắn. Vì thế có người nào đó ngày hôm sau cơ hồ không xuống giường được.

Từ đó về sau, Vong Thu hiểu được một điều, nhất định không thể ở trên giường nghi ngờ nam nhân được hay không được.

Chương 7

Vào giữa trưa, trà lâu tử điếm cũng bớt huyên náo mà trên đường cũng không còn tiếng rao bán hàng, một chiếc xe ngựa dừng trước cửa tiểm điếm. Khi xa phu nhấc màn xe lên, người trên xe bước xuống, trong nháy mắt cả tiểu điếm như bừng sáng. Nam thì tao nhã, tuấn mỹ, trên người lại có khí chất ôn nhuận làm người khác tín nhiệm. Nữ thì xinh đẹp lại có khí chất như nắng thu ấm áp rơi xuống nhân gian. Người như thế dù đi đến đâu cũng dễ dàng hấp dẫn ánh nhìn của người khác.

Nhìn hai người rất xứng đôi, đến nỗi ai nhìn thấy cũng phải khen “ quả là một đôi kim đồng ngọc nữ trời đất tạo nên “

“Khách quan, xin mời vào bên trong. Người uống rượu hay là dùng cơm?”

“mang chút đồ chay nhẹ, rượu thì không cần”

“Xin khách quan chờ tiểu nhân một lát, trước xin mời hai vị uống trà, đồ ăn sẽ lập tức được mang ra” vừa nhìn đã biết là khách có thân phận không tầm thường, hầu hạ tốt chắc là sẽ có thưởng.

“Thu nhi, uống một ngụm trà cho thấm giọng đi.”

Vong Thu cũng không thèm để ý nam nhân bên cạnh, coi như không nghe thấy. Nhưng chén

trà đã lập tức đưa đến bên môi, rất có ý tứ nàng không uống thì sẽ không chịu ngừng lại. Vì thế nàng đành uống một ngụm lấy lệ, sau lại trừng to mắt nhìn người nào đó đem chỗ có son môi của nàng in trên chén mà uống một hơi cạn sạch.

Thì ra, nỗi khổ lớn nhất của nàng chính là nam nhân này nha, là kẻ có tên gọi Cốc Lưu Phong này. Bịnh tật, đao thương, thậm chí là cái chết cũng không làm nàng sờn lòng nhưng chỉ có hắn đã buộc nàng đầu hàng vô điều kiện.

Thế gian vạn vật tương sinh tương khắc, mà hắn là khắc tinh của nàng.

Lão bản khoảng hơn năm mươi tuổi nhìn đôi nam nữ mỉm cười, ai cũng có một thời tuổi trẻ mà. Cho dù chỉ có bốn món một canh đối với hai người cũng đã là quá nhiều, tửu điếm này tuy nhỏ nhưng món ăn lại rất tinh xảo, có đầy đủ sắc hương vị làm cho người ta thấy thèm.

Hắn giúp nàng gắp một chén đầy đồ ăn.

Vong Thu nhíu mày, nhìn chén cơm đầy đồ ăn

“Ngươi rất gầy, ngày sau còn phải để cho ngươi kiêng rượu”

Nàng như là lấy rượu làm cơm, eo nhỏ như nắm tay, ban đêm ôm nàng cảm thấy thương tiếc cùng lo lắng. Sợ dùng sức quá mức sẽ làm đau nàng, càng sợ nàng không nhận được nhiều vui thích. Người không vì mình trời tru đất diệt. Chuyện tình thú chốn khuê phòng là trên hết cho nên vị thần y cho rằng ý kiến của mình là đúng, nên vì chính mình giành phúc lợi lớn nhất.

“Nhiều chuyện.” Vong Thu đáp lại.

“Ăn đi, ít nhất là phải ăn hết chén này, tốt xấu gì cũng nên nể tình đầu bếp nha”

Vì muốn ép nàng mỗi ngày ăn nhiều hơn một chút, nam nhân này dường như lý do gì cũng đem ra dùng. Giống như ngày hôm trước, hắn kiên trì nói sau khi mưa xong trời sẽ lạnh, uống thêm một chén súp để sưởi ấm là chuyện thiên kinh địa nghĩa, nếu không là làm trái ý trời, có lỗi với thuốc bổ.

Trong lòng thở dài, nàng ăn miếng có miếng không, thái độ rất là có lệ. Hắn lại kiên trì những món ăn nhẹ với nàng rất có lợi, nhưng nàng lại không tăng được cảm giác thèm ăn, mặc dù những món ăn này rất ngon miệng nhưng khẩu vị lại thật nhẹ thành ra vô vị.

“Ngươi ít uống nước, không bằng lại uống thêm bát canh tốt lắm”, hắn nhiệt tình đề nghị cùng với tay giúp nàng múc một chén canh.

Nàng gần nhu u oán trừng mắt liếc nhìn hắn một cái, sau đó uống canh.

Chủ quán ở phía sau quầy lại nhìn không được mà cười một tiếng.

“Chủ quán, còn phòng không?”

“Có.”

“Với lại ta muốn mượn bếp lò của quán để giúp nương tử ta hầm chút dược, chẳng biết có được không?”

“Đương nhiên.”

Vong Thu vẫn chuyên tâm uống canh, tùy ý Cốc Lưu Phong an bài mọi việc, biết mình không cần quan tâm, tất cả cũng sẽ ổn thỏa.

“Khách quan có cần lão giúp người đi mua thuốc không?”

“Cám ơn lão trượng, vãn sinh đã có chuẩn bị, chỉ cần mượn bếp lò cùng ấm sắc thuốc là được”

“Tướng công thật sự là thương yêu thê tử.”

Cốc Lưu Phong sủng nịch nhìn bên người bên cạnh , cười nói:“Thê tử cưới về là để yêu thương, sủng ái .”

“Vị nương tử này thật có phúc”

“Thu nhi, ngươi từ từ ăn, ta đi trước giúp ngươi chuẩn bị dược.”

Vong Thu gật gật đầu, tiếp tục ăn canh. Tốt nhất là nên uống chút rượu, dù sao mấy năm nay nàng đã quen làm bạn với rượu, mấy ngày nay không có, thực sự không thích ứng được.

************

Nửa đêm, trời không trăng không sao.

Thời gian trôi qua lâu như vậy, nàng không có phản ứng gì lại ngủ rất say, hô hấp trầm ổn làm cho Cốc Lưu Phong nằm bên ngoài có chút hoang mang.

Một việc nếu làm lâu ngày sẽ trở nên thuần thục, cũng chính là cái mọi người vẫn nói trăm hay không bằng tay quen.Cốc Lưu Phong tự nhận mình là người chịu khó học hỏi, vì sự kiên trì, không ngừng học tập của hắn mà từ một kẻ không biết gì về tình dục đã nâng cấp trở thành nhân tài kiệt xuất.

Bất quá, không muốn bị hắn cuốn lấy làm phiền, năm ngày trước Vong Thu đã không cho hắn lại gần người, hại hắn đầy ngập tình ý không thể nào phát tiết. Vì thế hôm nay khi hắn sắc thuốc đã” không cẩn thận” cho thêm một vị khác, lẽ ra tối nay nàng sẽ không nằm im như thế, nhưng nàng thực sự đi vào giấc ngủ, còn là ngủ rất say nữa.

Vị thuốc kia vô sắc vô vị, là hắn gần đây chế ra, hẳn là nàng sẽ không phát hiện được, hơn nữa hắn chính mắt thấy nàng đem bát thuốc đó uống hết, không thể nào không có phản ứng a. Nhưng hắn đợi đến nửa đêm, nàng cũng không có một chút phản ứng, điều này làm cho thần y hắn bực bội vô cùng. Nghĩ nghĩ, hắn đột nhiên hiểu được, có lẽ…xuân dược đối v

với nàng không có tác dụng. Nhớ lại ngày đó bọn họ nói chuyện trong hầm băng của Nam Cung sơn trang, hắn bỗng dưng thấy lòng phát lạnh. Đối với xuân dược mà miễn dịch chỉ có hai tình huống, một là người bẩm sinh đã có thể chất kỳ lạ, nhưng người như thế dường như rất hiếm có; hai là vì ăn nhiều quá xuân dược cho nên giờ đã không còn phản ứng. Nàng

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT