|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
sao?”
Lần này vẻ mặt của Nhan Tiểu Sắc lộ ra sự lo lắng, hai tay lần lượt thay đổi lắc lắc “ bở vì ta cùng sư phụ bốc quẻ kết quả đều giống nhau, quẹ tượng nhân duyên của sư tỷ rất kỳ quái”
“Kỳ quái?”
“Đúng, nếu bỏ qua sao hồng loan lần này, nàng sẽ sống cô độc suốt quãng đời còn lại”. Nàng cũng không hi vọng sư tỷ rơi vào tình cảnh đó, như vậy sư tỷ sẽ không vui mà sư tỷ không vui thì nàng cũng không vui. Cho nên hắn nhất định phải cố gắng, phải làm cho sư tỷ vui vẻ.
“Ta đã biết.”
“Ngươi sẽ cố lên sao?”
Hắn cười cười, ánh mắt nhìn về hướng kinh thành,“Ta chưa từng tính buông tay.”
“Thật sự?”
“Thật sự.”
“Sư tỉ phu, một lời đã định nga.”
Nhìn Nhan Tiểu Sắc trịnh trọng đến trước mặt mình muốn móc ngéo, Cốc Lưu Phong bật cười thành tiếng. Nha đầu này nhất định rất thích sư tỷ, sau đó khi Nhan Tiểu Sắc bắt đầu nghiêng người bỉu môi thì hắn cùng nàng móc ngón tay ước hẹn.
************
Hắn từng bị người tat reo trên hồ, rồi hạ xuống nước, hôm nay hắn đứng bên bờ hồ không tự chủ lại nhớ tới tình hình ngày đó, khóe miệng cong lên làm lộ rõ một cái lúm đồng tiền.
“Tiểu Sắc không gây họa chứ?”
Nghe được âm thanh thánh thót kia, hắn vui mừng quay đầu lại, ngây ngốc nhìn người mới tới
“Ngươi……”
Váy áo màu xanh, mái tóc dài chỉ cài một cây tram làm toát lên sự tao nhã, mặt mày xinh đẹp như tiên nữ giáng trần, làm cho tim hắn muốn ngừng đập. Nàng mặc nam trang đối với hắn vẫn là có lợi hơn, ít ra là tốt cho sức khỏe.
“Tiểu Sắc làm sao vậy?”
“Nàng không có việc gì.”
Vậy ngươi như thế nào một bộ ngốc xuẩn bộ dáng? Nàng lấy ánh mắt không tiếng động hỏi hắn.
“Ngươi làm sao có thể mặc nữ trang?”
Vong Thu trừng mắt hắn. Nàng là nữ nhân mặc nữ trang có cái gì tò mò quái ?
“Còn đổi sao?” Hắn hỏi có chút thật cẩn thận, không dám ôm quá lớn hy vọng, lại nhịn không được mong đợi.
Nàng cúi đầu nhìn nhìn trên người quần áo, nở nụ cười,“Ngươi nói đi?”
“Thay đổi đi.” Hắn hiện tại càng ngày càng không tin tưởng vào tự chủ của mình, tốt nhất là tìm biện pháp an toàn.
“Đổi?” Nàng kinh ngạc nhướng mày.
Hắn tranh đấu một lát, cuối cùng gật đầu. Hắn còn muốn duy trì hình tượng, hơn nữa hóa thành sắc ma, loại xúc động này đối với thân thể cũng không tốt lắm.
“Ta vì sao phải nghe ngươi ?”
Cốc Lưu Phong bắt đầu ở trong lòng kêu khổ, khiêu chiến với sự nhẫn nại của chính mình thực không phải chuyện làm cho người ta thấy hứng thú.
“Tiểu Sắc bảo tat hay nàng ta hướng nàng cáo từ”
“Đi rồi?”
“Thời điểm ta nhận được bồ câu đưa tin, nàng liền bỏ chạy như bị lửa đốt phía sau”, nghĩ đến tình cảnh Nhan Tiểu Sắc bỏ chạy lúc đó, hắn không nhịn được nở nụ cười.
Chạy trốn rất nhanh. Nhấp mím môi, Vong Thu không nói chuyện.
“Hiện tại chúng ta hồi Nam Cung sơn trang?”
Nàng lắc đầu.
“Đi chỗ nào?”
“Ngươi muốn cùng ta đi?” Nàng giống như đã biết còn giả đò hỏi.
Cốc Lưu Phong cũng không phải đèn cạn dầu, trêu tức nhìn nàng “ người khác đều gọi ta là sư tỷ phu, nếu ta không đi cùng ngươi thì coi sao được”
Vong Thu hừ một tiếng. Khó trách Tiểu Sắc lại bỏ chạy.
“Ngươi tức giận?”
Vong Thu xoay người bước đi, thầm hứa lần sau sẽ cho Tiểu Sắc đẹp mặt.
“Thu nhi –”
Nàng quay đầu nhìn hắn.
Cốc Lưu Phong bất vi sở động mỉm cười,“Tiểu Sắc nói ngươi chưa bao giờ mặc nam trang .”
“Phải không?”
“Ngươi để ta ở lại Nam Cung sơn trang không phải là sợ ta gặp chuyện không may sao?”, hoàn toàn không để ý đến biểu hiện xem thường của nàng, hắc cười đắc chí.
“Hừ!”
“chuyện ở kinh thành đã xử lý xong rồi sao?”
Vong Thu không ngừng bước chỉ từ tốn đáp “ ân”
“Sát thủ là kinh thành phái tới ?”
“Đúng.”
Cốc Lưu Phong không hỏi nữa, hắn đã đoán được đáp án, bì mật hoàng gia luôn luôn tràn ngập máu tanh cùng chết chóc.
Hai người yên lặng đi thật lâu.
“Thu nhi, làm người không nên mang quá nhiều tâm sự trong lòng sẽ làm cho mình không vui, sẽ có lúc phải suy sụp”
“Nhiều chuyện.”
“Bờ vai của ta luôn tình nguyện cho ngươi dựa vào, không cần khách khí”. Tình nguyện cho nàng mượn một đời một thế, thậm chí là đời đời kiếp kiếp, chỉ cần nàng muốn, hắn liền sẵn sàng.
“……”
“Cửa cung sâu như biển, từ nay về sau Tiêu lang là người qua đường”
Nàng dừng lại cước bộ, âm tình bất định nhìn hắn.
Cốc Lưu Phong cười đến sáng lạn, làm cho gương mặt vốn tuấn tú, nhã nhặn của hắn càng thêm mấy phần mị hoặc, phút chốc đến sát bên tai nàng “ cửa cung tường cao luôn làm người ta có chút kính sợ”
Bốn mắt nhìn nhau, hắn không lùi, nàng không tránh.
“Lại như thế nào?” Mềm nhẹ lại kiên định chất vấn.
“Trong chốn giang hồ vô câu vô thúc, tiêu dao tự tại”
“Nhân ở giang hồ, giống nhau thân bất do kỷ.”
Muốn thuyết phục nàng thật sự rất khó. Cốc Lưu Phong bất đắc dĩ thở dài, sau đó đột nhiên nắm lấy tay nàng, nhân đó xem mạch tượng mà hơi trầm xuống
“bị thương có nặng không?” Cốc Lưu Phong quan tâm hỏi.
Vong Thu trong mắt hiện lên kinh ngạc.
“Ngươi rất ít khi mặc nữ trang, lại không thích trang điểm nhưng hôm nay ngươi thật khác thường” lơ đãng ngửi được trên người nàng mùi thảo dược, hắn rốt cuộc hiểu được nguyên nhân ở đâu.
“Ta hẳn là nên cách ngươi xa một chút .” Nàng làm sao có thể đã quên đại phu đều có cái mũi rất thính, mùi son phấn có thể lừa người khác, nhưng khó mà qua được hắn.
“Bị thương ở chỗ nào”, hắn có chút nôn nóng hỏi, nếu không ngại vì không hợp lễ, hắn quả thật muốn cởi quần áo của nàng ra để kiểm tra.
Vong Thu kìm lòng không đậu lui hai bước, ánh mắt hắn dọa đến nàng ,“Không có việc gì.”
“Không có việc gì mà ngươi sẽ đổi trang lại còn trang điểm sao?” hắn bắt đầu đánh giá nơi ẩn nấp, bốn phía đều là cây cối cao to, phía trước cũng không có đường, chắc là an toàn.
“Đừng nghĩ.” Nàng trực tiếp cự tuyệt.
“Ta muốn nhìn thương thế của ngươi một chút” hắn lại rất kiên trì
“Không cần.” Nàng cũng thực kiên trì.“
Ta là đại phu.”
“Không cần.”
“Được rồi, tìm nơi ngủ trọ, ta sẽ giúp ngươi thay dược”
Vong Thu kìm lòng không đậu trừng lớn mắt. Đổi dược? Nàng bị hỏng đầu mới để cho hắn thay dược nha.
************
Quả thật, đầu của nàng thực sự đã bị hư, Vong Thu thở dài, ngay cả chút khí lực cũng không có.
Hai bên lưng trái phải đều bị thương, muốn băng bó miệng vết thương thì bất luận thế nào cũng phải cởi áo mới được, nhưng là…Có Cốc Lưu Phong – đại phu tối thiện lương, tối chịu khó bên người, nàng tin tưởng trên đời này chỉ có vài người là làm hắn không quan tâm, thực bất hạnh là nàng lại không ở trong số ít kia.
Nhìn thân thể tuyết trắng vốn không có tỳ vết xuất hiện hai vết thương xấu xí, tâm tình Cốc Lưu Phong rất khó chịu, hắn kìm nén tức giận quay đầu lại hỏi
“Là loại người nào?”
“Sát thủ.”
Đến lúc này mà nàng còn dùng cái giọng điệu thờ ơ, không quan tâm để nói chuyện, hắn thực không hiểu suy nghĩ của nàng.
“Trên binh khí có độc cho nên miệng vết thương của ngươi mới lâu lành”, hắn nhăn mày. Độc này có tới ít nhất mười ba loại độc tạo thành, Vong Thu có thể giữ được mạng cũng coi như là kỳ tích.
“Ta biết.”
“Ngươi biết?” Hắn nhịn không được dương cao giọng.
“Không từ thủ đoạn hoàn thành nhiệm vụ là sứ mệnh của sát thủ .”
Nói cho cùng nàng rất quen thuộc với tình huống và loại công việc này, Cốc Lưu Phong theo bản năn lắc đầu.
“Đây là nguyên nhân ngươi trở về tìm ta?”, hắn có chút buồn bực, nếu không phải trên người mang độc thương có phải nàng sẽ vĩnh viễn không về tìm hắn?
“Không phải.”
Tâm của hắn vì những lời này của nàng mà vui mừn nhảy nhót “ vậy vì sao?”
“Tiểu Sắc ở đây”, nếu không lo lắng cho nha đầu kia nói lung tung, nàng sẽ chờ sau khi bình phục mới trở lại.
Sự vui mừng biến mất, nàng thực sự biết cách đả thương tâm của nam nhân.
“Dược tốt nhất , ngươi đứng dậy, ta giúp ngươi băng bó.”
“Đi ra ngoài.” Để cho hắn xem miệng vết thương đã là cực hạn của nàng.
“miệng vết thương cần người khác giúp ngươi băng bó ”
“Đi ra ngoài.”
Trả lời của Cốc Lưu Phong chính là tay để trên đầu vai nàng, cảm giác trơn mềm làm cho tâm hắn rung động “ Thu nhi”
“Bỏ tay ra”
Một đôi môi đột ngột rơi xuống vai làm cho thân thể của nàng trong nháy mắt trở nên cứng ngắc.
Nụ hôn theo đầu vai lại dời lên phía vành tai, tay cũng không tự chủ hướng về phía trước ngực mềm mại của nàng.
“Dừng tay!” Lòng của nàng bỗng dưng không khống chế được, xoay người muốn đẩy hắn ra.
Không ngờ hành động này của nàng lại trùng hợp làm cho hắn tiện đà ngăn chặn nàng
“Nga.” Có người vì bị chạm đến vết thương mà mày liễu nhíu lại.
Dưới ánh nến, nhìn thấy khuôn mặt phù dung của nàng đỏ ửng, Cốc Lưu Phong không khỏi mỉm cười.
“Đứng lên.”
“Ngươi xác định?” Hắn đứng dậy, nàng có thể cảnh xuân tiết ra ngoài , cho dù cách vật liệu may
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




